Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 269
Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:22:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có thiết lặn thật , cần ngoi lên đổi khí liên tục nữa.
Rong biển dây mầm phát triển , xanh mướt, dập dềnh theo làn nước biển, mang theo một luồng thở huyền bí.
Kiểm tra một lượt, loại bỏ những cây , để ảnh hưởng đến những cây rong biển khỏe mạnh khác.
Mất hơn hai tiếng đồng hồ, mấy mới kiểm tra xong bộ rong biển, mang theo những cây rong biển hỏng chèo thuyền rời , chỗ cần ném hố phân để ủ phân, để vùng biển .
Mặt biển lấp lánh sóng vỗ, trông như những dải lụa satin xanh biếc!
Chương 218 Chỉ tiêu Đại học Công Nông Binh
Trở về đội nuôi trồng rong biển nơi nhóm Hàn Vệ Đông ở, chị dâu Á Nhu và Hải Yến mặt ở đó.
“Bảo Ni, về khi nào thế? Sáng sớm chị thấy thấp thoáng khói bay từ ống khói ở đây, dọn dẹp xong qua xem thử thì chẳng thấy ai cả.” Chị dâu Á Nhu khi vượt qua nỗi đau mất chồng, con trở nên cởi mở hơn nhiều.
“Bọn em mới về hôm qua, hôm nay mặc đồ lặn xuống nước nên gọi . Hải Yến , Tết năm nay thế nào, nhiều đồ ăn ngon ?” Bảo Ni Tiểu Hải Yến béo lên một chút, xem cô bé lọt tai lời . Không chỉ lo cho hai đứa em ăn no mặc ấm mà bản cũng , con chỉ khi học cách yêu bản thì mới năng lực để yêu thương khác.
“Chị Bảo Ni, đồ ngon ạ, hầm một con gà, còn hải sản nữa, tận sáu món cơ.”
“Tốt lắm, lục lục đại thuận! Tháng năm năm nay cần bận rộn trồng rong biển nữa, như sẽ trùng với vụ xuân. Cuối tháng sáu thu hoạch lúa mạch xong thì trực tiếp thu hoạch rong biển, phơi rong biển, tháng mười trồng rong biển.” Bảo Ni qua về những việc bận rộn trong năm nay để nắm rõ, cũng yên tâm hơn.
Hiện tại, trang trại nuôi rong biển chỉ bốn nhóm Hàn Vệ Đông, cộng thêm chị dâu Á Nhu và Hải Yến là nhân sự cố định, những đứa trẻ choai choai khác đều về nhà .
Sau khi nhóm Lâm Hải nhập ngũ , những đứa trẻ cùng lứa cũng lớn, cần gánh vác trách nhiệm tương ứng. Nhóm Bảo Ni hiện tại thuộc giai đoạn thử nghiệm, công việc nhiều lắm, tiền kiếm đương nhiên cũng nhiều.
“Chiều nay việc gì nữa, ngày mai qua đây bàn bạc chuyện vụ xuân nhé.” Bụng Bảo Ni đói, về nhà ăn cơm thôi.
Khi về đến nhà ngoại, cô nấu xong cơm, đang gói sủi cảo, đây là để đón gió tẩy trần cho họ.
“Ây da, chính là thèm vị đây, kinh thành cái gì cũng , chỉ là hải sản tươi sống, quen chút nào.”
Nhìn một bàn hải sản, Bảo Ni thèm đến chảy nước miếng.
“Nhị Bảo, cháu ?” Bảo Ni một vòng, thấy Đại Bảo .
“Đang cùng bố cháu dọn dẹp nhà cửa ạ, cháu gọi sang nhà bà nội mà sang.”
Nhị Bảo thật thà, trong mắt ngoài chuyện ăn uống thì chẳng quan tâm đến chuyện gì khác. Không giống Đại Bảo, chuyện gì cũng để trong lòng, tuổi còn nhỏ mà sống cứ như một ông cụ non .
“Ầy, cháu là đứa phúc, tâm rộng như biển.”
Nhị Bảo hiểu lắm lời cô , chỉ hì hì ngây ngô.
Đại Bảo cũng là đứa trẻ Bảo Ni lớn lên từ nhỏ, lúc kết hôn cô cũng dắt nó chơi. Thế nhưng trẻ con lớn suy nghĩ riêng, ai cũng thể ép buộc nó gì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-269.html.]
Ăn no uống đủ, Bảo Ni cảm thấy như sống .
“Lục Cửu, Tam Thất, về nhà đây, hai đứa về ?” Bảo Ni mang đặc sản kinh thành về đem tặng cho mấy nhà quan hệ .
“Không về ạ, chúng con còn ở cùng bà cố và bà ngoại, tự về , chào ạ!” Lục Cửu và Tam Thất đều về, ở nhà bà ngoại vài ngày.
Có trông con, Bảo Ni mừng còn kịp.
“Con mang cái qua cho vợ Lâm Ba, qua đó nữa.” Mẹ Bảo Ni đưa qua một chiếc hộp cơm, là sủi cảo gói buổi trưa.
“Con , lát nữa con tiện đường mang qua cho chị .”
Bảo Ni xách hộp cơm đến bệnh viện, thấy vợ Lâm Ba đang ủ rũ, xem là phản ứng t.h.a.i nghén .
“Văn Lệ, đây là phản ứng , trông như cà tím sương đ.á.n.h .”
“Chị đến ạ, từ hôm qua bắt đầu buồn nôn nôn, sáng nay dậy nôn một trận, ăn cơm xong nôn, cả sức lực. Chị ơi, hồi đó chị nôn bao lâu?”
Tào Văn Lệ ngờ ốm nghén khó chịu đến , cảm giác cổ họng như rách .
“Chị á, chị chẳng phản ứng gì cả, ăn gì cũng thấy ngon.” Bảo Ni sinh hai đứa con mà hề trải qua ốm nghén, tốc độ sinh còn nhanh, nhẹ nhàng.
“Hạnh phúc thế ạ, thật khiến ngưỡng mộ quá.” Tào Văn Lệ nghĩ thầm, đúng là so với thì chỉ nước phát điên!
“Đây là sủi cảo gói buổi trưa, đặc biệt gói thanh đạm cho em đấy. Em nếm thử xem ăn .” Bảo Ni đặt hộp cơm lên bàn, bản còn việc nên ở lâu ngay.
Sau khi về nhà, cô xách đặc sản mang về tặng cho mấy nhà quen thuộc, còn nhận ít quà đáp lễ.
Lại lấy thêm một ít mang sang cho Hải Yến và chị dâu Á Nhu, còn cả nhà thím ba và thím út nữa, đều một chuyến.
“Bảo Ni , cháu xem đại học liệu còn thể thi ?” Thím ba Lâm là than vãn vài câu ý kiến của Bảo Ni, nhà thím Lâm Sơn sắp nghiệp cấp ba , cũng lối thoát ở .
“Có thể cháu cũng dám chắc, nhưng cháu cảm thấy chuyện đề cử học đại học như hiện tại thể lâu dài . Biết lúc nào đó cho thi thì , quốc gia phát triển cần nhân tài mà.” Bảo Ni thể gì đây, hiện tại mới là năm 73, khôi phục cao khảo còn bốn năm năm nữa. Cô cũng dám ăn bừa bãi, nhỡ sai cái gì, cô chẳng sẽ bắt !
Còn về phần Lâm Sơn những em khác, cô cũng năng lực giúp họ mưu tính tương lai. Những gì cô thể , thiên thời địa lợi nhân hòa, ai gặp thì đó là vận may. Chuyện tốn công vô ích cô sẽ nữa, giống như cả và chị dâu cả, chẳng đang oán trách .
Xuân về mặt đất, vạn vật hồi sinh!
Bảo Ni dẫn theo bốn nhóm Hàn Vệ Đông cùng chị dâu Á Nhu và Tiểu Hải Yến bắt đầu bận rộn trồng trọt.
Năm nay ít hẳn, thể cải thiện điều kiện một chút, trồng một ít lúa mạch và kê, kiểu gì cũng đủ sủi cảo ăn ngày lễ Tết.
Người ít, trồng trọt thực sự mệt.
Nhóm Bảo Ni bận rộn mấy ngày trời, cuối cùng vẫn là Cố Dã nghỉ, dẫn theo mấy đồng đội thiết đến giúp một ngày mới trồng xong hết đất. Mấy mẫu đất của Bảo Ni bộ đều trồng lúa mạch và kê, ngô năm ngoái thu hoạch ít .