Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 274
Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:22:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày tháng lành chịu sống, cứ tự tìm đường c.h.ế.t, chị c.h.ế.t thì mặc kệ chị, nhưng đừng liên lụy đến chúng chứ. Bảo Ni kiềm chế cơn giận, đưa Tống Tiểu Lan xuống thuyền. Cái thời đại coi trọng lý lịch , cái thời đại thẩm tra chính trị cực kỳ nghiêm ngặt , sống sót thật chẳng dễ dàng gì.
Đối mặt với sự cố bất ngờ, phản ứng đầu tiên trong đầu Bảo Ni là bố cô xảy chuyện gì, nếu tất cả đều sẽ liên lụy, Lục Cửu và Tam Thất của cô còn nhỏ như , đáng yêu như , cô thể để con ảnh hưởng . Còn về Đại Bảo và Nhị Bảo, lúc đó cô thực sự lo xuể , đây chính là nhân tính.
Cố Dã sự sợ hãi đó của Bảo Ni, cũng chút áy náy, nhưng nhiều hơn là dành cho Đại Bảo và Nhị Bảo.
“Em sai, nếu để Tống Tiểu Lan trốn thoát thì chuyện của bố vợ sẽ thể rõ . Đến lúc đó tất cả đều sẽ ảnh hưởng, đặc biệt là hai và Lâm Ba, lẽ sẽ xuất ngũ đấy.”
Cố Dã nhiều chuyện hơn Bảo Ni, hậu quả thể còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Hai tựa , nhịp tim của đối phương, đều đang nghĩ rằng nhất định bảo vệ tổ ấm của .
Vài ngày Tống Tiểu Lan đưa . Cô hối hận thì ai , vì Lâm Vũ ly hôn với cô , Ủy ban Cách mạng gửi kết quả xử phạt của cô về nhà họ Tống, bố và em trai cô lập tức đăng báo cắt đứt quan hệ với cô , một nào trong nhà đẻ đến cô lấy một cái.
Bởi vì một loạt sự kiện do Đại học Công Nông Binh gây kết thúc khi các chỉ tiêu định đoạt.
Tất cả cán bộ của đội một hải đảo căn cứ biểu hiện cá nhân của những đủ điều kiện để sàng lọc những ứng cử viên phù hợp, tất cả các ứng cử viên cùng tham gia một kỳ thi thống nhất, hai thành tích cao nhất sẽ học đại học.
Đây là phương thức tuyển chọn khá công bằng , tất cả đều ý kiến gì.
Cuối cùng, đầu kỳ thi là Lâm Sơn, thứ hai là Vương Giải Phóng.
Sau khi các chỉ tiêu xác định, bố Bảo Ni mở một cuộc họp đại hội, rõ ràng rằng chuyện đến đây là kết thúc, đừng mà nghĩ đến chuyện giở trò hèn hạ. Cho dù các thành công khiến hai nhận chỉ tiêu vì một chuyện mà bắt buộc từ bỏ, thì cũng sẽ chọn khác thế, chỉ tiêu đó sẽ nộp trả , ai nữa.
Lời thốt khiến cho một kẻ ý đồ khác hết hy vọng.
Bố Bảo Ni còn thêm: “Nếu một khi phát hiện kẻ cố ý phá hoại sự đoàn kết của đội một hải đảo, ông sẽ đuổi kẻ đó khỏi đội một.”
Lời của đại đội trưởng Lâm là suông, ở thời đại quyền lực của đại đội trưởng vẫn lớn, đặc biệt là đội một của họ cơ bản đều là trong tộc họ Lâm.
Đại đội trưởng Lâm xong liền rút lui, thời gian vì chuyện chỉ tiêu, vì chuyện vợ Lâm Vũ mà bố Bảo Ni lo nghĩ ít, gầy hẳn một vòng.
Bảo Ni về chuyện chỉ tiêu nhưng cô thấy mừng cho chú ba thím ba, Lâm Sơn cơ hội là đến mức nào nhưng ít nhất cũng một công việc chính thức, cần biển đ.á.n.h cá nữa.
Vương Giải Phóng là thanh niên tri thức cùng đợt với Hàn Vệ Đông, đến từ Thượng Hải. Điều kiện gia đình thế nào thì rõ lắm nhưng gia đình hiếm khi gửi đồ cho . Hồi đó định theo cùng trồng rong biển nhưng đó từ bỏ vì kiếm quá ít.
Anh đúng là "trong họa phúc", vì nỗ lực việc để nuôi sống bản nên Vương Giải Phóng là thạo việc nhất trong tất cả các thanh niên tri thức, điểm công cũng cao nhất. Vì mới cơ hội trở thành ứng cử viên, nghiệp cấp ba, khi đến đây cũng hề bỏ bê sách vở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-274.html.]
là cơ hội luôn dành cho những sự chuẩn .
Vẫn còn một thời gian nữa mới đến kỳ khai giảng, Lâm Sơn đương nhiên vẫn đang học ở trường, còn nhận bằng nghiệp cấp ba mà.
Vương Giải Phóng tiếp tục đồng, định về nhà, quá xa xôi, chi phí quá lớn, nhà chắc mong về, trong nhà còn chỗ cho dung nữa .
Lần trường mà Lâm Sơn và theo học là ở trong thành phố, học chuyên ngành kế toán.
Tháng bảy, ánh nắng chan hòa, chính là mùa phơi rong biển. Bảo Ni phát hiện rong biển phơi mùa hơn so với phơi mùa thu. Màu sắc xanh hơn một chút, vị cũng ngon hơn một chút.
Rong biển bãi cát phơi khô một nửa , qua hai ngày nữa là cần cuộn .
Ông nội dẫn theo những bạn già của cụ chuẩn sẵn dây cỏ để buộc cuộn rong biển cho Bảo Ni, đều là do cụ và lúc rảnh rỗi tết , độ dày tương đương với dây thừng, dẻo dai.
Bảo Ni cũng thể để các cụ bận rộn công , cô ngoài đảo mua hai chai rượu ngon, hai cân thịt ba chỉ, nhờ cho một bữa thịt kho tàu. Ông nội cùng các bạn già ăn thật ngon, uống thật say, mặt cũng thấy nở mày nở mặt.
Trên đảo một bầu khí hưng thịnh, hoa màu bội thu, rong biển nhiều hơn , cuối năm thể chia một khoản tiền. Con trai cưới vợ, con gái gả chồng, chỗ nào mà chẳng cần đến tiền.
Cuộc sống của những khác đều đang đổi theo hướng lên, còn cả của Bảo Ni là Lâm Vũ thì trở nên tiêu trầm.
Tống Tiểu Lan nông trường lao cải , việc nhà, trong phòng lộn xộn bừa bãi, đều là Đại Bảo đang dọn dẹp. Cơm nước bữa sống bữa chín, quần áo nhăn nhúm cũng chẳng giặt sạch .
“Lâm Vũ, c.h.ế.t bố c.h.ế.t ? Cái vẻ mặt sống dở c.h.ế.t dở cho ai xem hả? Anh cũng ba mươi mấy tuổi , là bố của hai đứa con, thể xốc tinh thần mà sống cho t.ử tế ? Trong nhà vợ là sống thế nào nữa ?
Dọn dẹp nhà cửa cho hẳn hoi, sửa sang bản , trông còn già hơn cả bố đấy. Đại Bảo và Nhị Bảo còn , còn định để bố của chúng cũng chỉ còn cái danh thôi , giỏi thế, lên trời luôn ?”
Càng càng giận, Bảo Ni vơ lấy một chiếc gậy gỗ bên cạnh cửa, nhằm thẳng Lâm Vũ đang ngây mà đ.á.n.h tới tấp.
Lâm Vũ cứ yên ở đó để đ.á.n.h, tránh cũng né, cả trống rỗng.
“Bà nội ơi, đừng đ.á.n.h bố cháu, cháu thể bố. Hu hu...” Đại Bảo và Nhị Bảo cùng ôm c.h.ặ.t lấy chân bà nội, đến xé lòng.
Khoảng thời gian chúng trải qua quá nhiều chuyện, chúng đưa , bố chúng thì như một con rối, trẻ con đảo cũng thèm chơi với chúng nữa, chúng là .
Tiếng của hai đứa trẻ khiến Lâm Vũ sang, ánh mắt cũng thanh tỉnh hơn một chút.
Mấy ngày nay vẫn luôn tự kiểm điểm xem sai từ bước nào.
Sau đó nghĩ , lúc công nhân thời vụ thị trấn, nếu như vì nóng nảy nhất thời, vì sự đối xử bất công mà từ chức nữa, thì cũng chính thức hóa , sẽ duyên phận thực sự thuộc về .