Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 282

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:29:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Ni chuyện với chú Thẩm, nên để tụi nhỏ tự ăn, Hàn Vệ Đông cũng ở đó.

 

"Chú ơi, thịt ạ?"

 

"Thiếu ai chứ thể thiếu phần cháu . Thời tiết cũng lấy nhiều, để lâu , chú lấy cho cháu đủ ăn một bữa thôi." Sư phụ Thẩm rõ tầm quan trọng của việc bảo quản nguyên liệu.

 

"Cháu cảm ơn chú, khi nào cần hải sâm bào ngư lớn thì chú nhắn cho cháu một tiếng, đừng thẳng nhé, chỗ cháu ở kín đáo, thể lộ ." Bảo Ni và chú Thẩm đều ngầm hiểu ý .

 

Bảo Ni chuyện xong với chú Thẩm thì mấy đứa trẻ cũng ăn xong. Chưa đến giờ tàu chạy, cô hỏi ý kiến tụi nhỏ dẫn chúng dạo quanh mấy điểm tham quan gần đó.

 

Buổi chiều, Bảo Ni sang chỗ chú Thẩm lấy chiếc gùi dẫn tụi nhỏ bến tàu. May mà Hàn Vệ Đông cùng, nếu Bảo Ni một dẫn theo năm đứa trẻ thì cũng lo lắng.

 

"Tất cả theo sát thím nhé, tàu chạy nhảy lung tung, gió biển lớn lắm, thổi bay xuống biển là xong đời đấy." Bảo Ni một cách nghiêm túc, mấy đứa trẻ cũng nặng nhẹ. Lúc , lớn ở nhà dặn , đến đây lời thím Cố.

 

Tàu chạy , mấy "con vịt cạn" lúc đầu hăng hái lắm, nhưng chỉ một lát là tiêu đời, say sóng hết cả lượt.

 

"Oẹ..."

 

"Mẹ ơi, con về nhà, hu hu..." Cố Hiên Dật nhỏ tuổi nhất nôn thốc nôn tháo vì mệt, lóc đòi đòi về nhà.

 

"Nào, Hiên Dật, uống chút nước , ngậm miếng gừng cho đỡ." Bảo Ni lấy bình nước cho Hiên Dật uống một chút, vội vàng nhét một miếng gừng miệng .

 

Cũng may là hòn đảo của họ quá xa thành phố, khi mấy đứa nhóc nôn đến xanh cả mặt mày thì tàu cũng cập bến.

 

"Được , chúng tới nơi , xuống tàu thôi, nôn vài là quen ngay." Bảo Ni vỗ vai từng đứa một, cô bế Hiên Dật lên, đưa xuống , còn một đống đồ đạc nữa.

 

"Vệ Đông, trông chừng Trịnh Quân nhé, nếu thì cõng nó."

 

"Em chị Bảo Ni, chị xuống ."

 

Hàn Vệ Đông cõng Trịnh Quân lên, thằng nhóc cũng nặng phết.

 

Đợi khi mấy đứa trẻ xuống hết tàu, chúng bệt xuống đất buồn dậy nữa, cuối cùng cũng còn chao đảo nữa, cảm giác chân chạm đất thật .

 

Bảo Ni và Hàn Vệ Đông mấy chuyến mới chuyển hết đồ đạc xuống.

 

"Chị Bảo Ni, Vệ Đông, chúng tới đây." Lý Cương và mấy khác đẩy hai chiếc xe kéo tới.

 

"Mau giúp một tay , để đồ lên xe, bế hai đứa nhỏ lên xe luôn, chúng nôn đến lú lẫn ." Hàn Vệ Đông chỉ huy bọn họ việc, mệt quá .

 

"Được , các cứ chờ đấy!" Lý Cương dẻo mồm dẻo miệng cứ như tiểu nhị trong quán, còn động tác tay hiệu.

 

Lý Cương và mấy đó cũng lớn lên từ khu tập thể, Cố Hiên Vũ và các bạn đều quen mặt nên cũng thấy lạ lẫm.

 

Một nhóm lớn bé đủ cả, lững thững về phía khu tập thể. Sau khi đăng ký xong, họ thẳng về nhà mới của Bảo Ni.

 

"Được , về đến nhà , các cháu tự tìm chỗ nghỉ lát . Vệ Đông, lát nữa dẫn tụi nhỏ nhà tắm công cộng của bệnh viện tắm rửa nhé, phiếu tắm đây." Bảo Ni đưa mấy tờ phiếu tắm để lát nữa chúng tắm.

 

" đón Lục Cửu và Tam Thất, còn tìm sang nấu cơm tối nữa. Tối nay các cũng ở đây ăn nhé, tụ họp một chút. Đồ đạc lát nữa tự dọn dẹp , căn phòng đầu tiên phía tây là chỗ của các cháu." Dặn dò xong, Bảo Ni ngay, cô còn mua thêm ít rau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-282.html.]

 

Chuyển sang nhà mới, rau cỏ chẳng còn gì, căn nhà cũ phân cho khác .

 

Bảo Ni chân tay nhanh nhẹn, tiên tìm xem tối nay nên nấu món gì.

 

Chương 229 Tiệc nướng lửa trại

Bảo Ni về đến nhà ngoại, Lục Cửu và Tam Thất liền chạy đón: "Mẹ ơi, các đến ạ?"

 

"Đến , bà ngoại con?" Bảo Ni thấy .

 

"Bà sang nhà bác cả ạ, thuyền cá của bác cả về , bà dẫn Đại Bảo và Nhị Bảo dọn dẹp phòng ạ." Lục Cửu báo cáo rõ ràng, chuẩn về nhà tìm các .

 

"Được , đưa hai đứa về khu tập thể, bến tàu mua ít hải sản. Bà nội ơi, con đưa Lục Cửu và Tam Thất về nhé, về thì bà bảo với một tiếng giúp con." Bảo Ni gọi với bà nội đang hái rau trong vườn.

 

"Biết , ."

 

Bảo Ni đưa hai đứa trẻ đến cổng khu tập thể, chúng trong mới bến tàu. Thuyền đ.á.n.h cá xa bờ về chắc chắn sẽ nhiều loại hải sản quý hiếm, Bảo Ni nghĩ mấy thằng nhóc hưởng thật, đúng lúc gặp đợt .

 

Lục Cửu dắt Tam Thất về nhà , giữa đường suýt chút nữa nhầm về căn nhà cũ.

 

"Lục Cửu và Tam Thất về , ?"

 

Hàn Vệ Đông thấy Bảo Ni , cũng thấy lạ.

 

"Mẹ bến tàu ạ, thuyền cá về ."

 

"Ái chà, mấy thằng nhóc đỏ thật!" Lý Cương cảm thán một câu, thuyền đ.á.n.h cá xa bờ thường về bến lúc rạng sáng.

 

"Lục Cửu, còn nhớ tớ ?" Trịnh Quân thấy tiếng Lục Cửu liền vội vàng chạy từ trong phòng .

 

"Mới bao nhiêu lâu , tớ ngốc nhớ. Chào mừng đến nhà tớ chơi, Trịnh Quân." Lục Cửu cũng thấy cạn lời, cái bạn mới quen cứ sợ quên mất .

 

"Hì hì... quên là , quên là . Cậu nhớ tớ ? Tớ thì nhớ lắm đấy, là hai đứa so vài chiêu , xem tớ tiến bộ chút nào ?" Suốt nửa năm qua Trịnh Quân rèn luyện ngơi nghỉ chút nào, chỉ mong ngày đ.á.n.h bại Lục Cửu.

 

Trịnh Đào phía Trịnh Quân lấy tay che mặt, thằng em ngốc của đúng là chẳng dám thẳng nữa, lặn lội dặm trường tới đảo hải chỉ để đ.á.n.h với một cô bé!

 

"Cậu say sóng ?" Lục Cửu sắc mặt lắm của Trịnh Quân, nghĩ bụng chắc chắn là say sóng .

 

"Sao tớ say sóng? Cậu giỏi quá mất!" Trịnh Quân ngờ Lục Cửu ngay là say sóng.

 

"Ai đầu tàu mà chẳng say sóng." Lục Cửu chẳng thấy giỏi ở chỗ nào cả, đây là kiến thức thường thức ?

 

Hai đứa trẻ thẳng tính, đứa một câu, đứa đáp một lời, mấy lời thật lòng khiến chỉ bật .

 

Bên ngoài trò chuyện rôm rả, trong phòng Cố Hiên Dật bẹp giường, cảm thấy như sắp c.h.ế.t đến nơi. Cha ác quá, cứ nhất định tống đảo, sắp mất mạng đây .

 

"Hiên Dật, em vẫn mệt ? Lục Cửu và Tam Thất về đấy, ngoài hít thở khí ." Cố Hiên Vũ thu dọn xong đồ đạc của và Hiên Dật, chuẩn ngoài."

 

 

Loading...