“Đủ ăn mà, hôm nay lấy ít thịt từ chỗ chú Thẩm, còn hải sản nữa. Bà nội ạ, ăn cơm?”
“Bà vệ sinh , một lát là ngay thôi.”
Bảo Ni đưa những thứ xách theo cho , bản cũng chuẩn về.
“Cô ơi, cô đến ạ? Mùi gì thế, thơm quá!”
“Nhị Bảo, cháu là giống cún con , mũi thính thế.”
Bảo Ni cũng hết cách với đứa cháu ham ăn , tâm hồn vô tư nhưng hề ngốc.
“Bảo Ni.” Lâm Vũ đối diện với Bảo Ni chút tự nhiên, bản vì , đây cũng yêu thương Bảo Ni, ôi...
“Anh cả.”
Bảo Ni hề thấy tự nhiên, chị em khi trưởng thành thì là hai gia đình riêng biệt, sự sơ rõ rệt. Trước khi kết hôn, đôi bên đều quan trọng, đặc biệt là lúc Đại Bảo mới sinh, Bảo Ni cũng yêu chiều.
khi kết hôn, con cái của riêng , lẽ tự nhiên, vị trí sẽ đổi. Ngoại trừ những kiểu hy sinh vì em trai/ trai quá mức, ai xem con của em trọng hơn con ruột cả!
“Đại Bảo, Nhị Bảo, cùng cô ăn thịt nướng , ở nhà mấy từ thủ đô đến, nhiều đồ ngon lắm.”
“Oa, cháu !” Nhị Bảo lập tức cạnh cô, sẵn sàng xuất phát.
Đại Bảo cha, bà nội, phân vân quyết.
“Đi , chăm sóc Nhị Bảo cho , đừng phiền cô.” Mẹ Bảo Ni lên tiếng, bà hiểu Bảo Ni hai đứa nhỏ vui vẻ một chút, cũng là sợ đống đồ ăn nếu để ở đây đều bụng trẻ con thì ông và cha chúng ăn mấy miếng.
Bảo Ni dẫn hai đứa trẻ , cha Bảo Ni và cũng chuẩn dùng bữa.
“Đại Bảo, Nhị Bảo đến .”
Cố Dã ở cửa đợi Bảo Ni, thấy hai đứa trẻ thì tự nhiên chào một tiếng.
“Cháu chào chú ạ.” Đây là Đại Bảo, gò bó.
“Chú ơi, cháu đến ăn đồ ngon đây.” Đây là Nhị Bảo, chẳng chút khách sáo.
“Đi , tìm Lục Cửu và , cùng ăn .”
Bảo Ni nhóm Hàn Vệ Đông đang nướng thịt, Cố Hiên Vũ và mấy đứa cũng đang hăm hở bên cạnh.
“Đây là mất việc ?”
“Ừm, chúng tự thử sức, nhân tiện nghỉ ngơi. Lại đây , nướng cho em một đĩa riêng đây.” Cố Dã đưa Bảo Ni đến chỗ ghế bập bênh, giữa hai chiếc ghế bập bênh một chiếc bàn nhỏ, đó bày thịt xiên nướng, rau củ xiên, hải sản...
Bảo Ni cũng thực sự đói , ghế bập bênh ăn hết xiên đến xiên khác, Cố Dã ở bên cạnh , thỉnh thoảng đưa ca nước qua, phục vụ chu đáo.
Bảo Ni cũng thỉnh thoảng đút thịt nướng cho Cố Dã, hai tình tứ chẳng màng xung quanh.
Vừa nãy còn bảo ăn vì khói ám, lúc Cố Dã ăn theo tay Bảo Ni ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-284.html.]
“Ghen tị ?” Chu Thần và Hàn Vệ Đông , hai rảnh rỗi việc gì , thỉnh thoảng liếc vài cái.
“Ghen tị chứ, một thật sự thể đổi nhiều như . Anh Cố Dã trong truyền thuyết và Cố Dã bây giờ là hai khác . còn nhớ năm 65, đúng năm đó, Cố Dã về đại viện một , cái khí lạnh từ xa thấy lạnh thấu xương .” Hàn Vệ Đông cảm thấy gia đình nên là như thế , ấm áp, hài hòa, yêu thương lẫn .
“Hy vọng chúng cũng sẽ gặp tình yêu của đời , một gia đình ấm áp.” Hai trai trẻ bên đống lửa, ngước bầu trời , thầm hứa nguyện trong lòng.
“Lật mặt mau, cháy ! Ái chà, Hàn Bắc, xong , xuống mau , phí cả thịt xiên.”
“Trịnh Đào, tớ đây là kinh nghiệm, cho tớ thêm một cơ hội nữa, tới nhất định thành công.” Hàn Bắc đang nướng hăng say, xuống.
“Hàn Bắc, câu mấy , là , gì mà dám thừa nhận chứ. Nhanh lên, đừng để tụi động thủ.” Trịnh Đào và Cố Hiên Vũ đang nóng lòng thử, Hàn Bắc vùng vẫy nữa, nhường vị trí.
Nếu đ.á.n.h lẻ, còn thể múa may chút, nhưng một chọi hai thì thôi, nướng nữa.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, đại trượng phu co giãn .
Trịnh Quân trai đ.á.n.h hàng, ánh mắt lộ vẻ “cha già thất vọng về con trai”.
“Anh Đại Bảo, ăn thế?” Lục Cửu Đại Bảo đang ngẩn , thẫn thờ nữa .
“À, ăn đây.” Đại Bảo đống đồ ngon , đột nhiên nghĩ đến , bà sống thế nào .
Lục Cửu cảm thấy Đại Bảo trở nên ít hơn, cũng vui vẻ như nữa.
Tam Thất ăn no , tuần tra một vòng quanh sân, thỉnh thoảng đưa cho Nhị Bảo một xiên thịt nướng xong.
Cố Hiên Dật vốn dĩ lóc sướt mướt cũng lấy tinh thần, bên đống lửa, ăn thịt xiên uống nước lọc, ngước bầu trời đầy , thầm nghĩ trong lòng, thế cũng khá .
Sân nhà Bảo Ni náo nhiệt vô cùng, những đứa trẻ ăn no uống say quây quanh đống lửa, hát ca, thổi kèn harmonica, nếu mà đổi kèn harmonica thành đàn accordion thì càng khí hơn!
Bảo Ni rằng, mùi thơm từ thịt nướng nhà cô còn khiến đứa trẻ hàng xóm đ.á.n.h một trận tơi bời.
Ngôi nhà bên trái nhà mới dường như thăm ở quê , mãi thấy . Nhà bên bốn , hình như là bốn, hai lớn dẫn theo một trai một gái, Bảo Ni loáng thoáng thấy qua một .
Mấy ngày nay bận dọn dẹp, cũng kịp hỏi xem đó là ai, từ xa thấy nữ chủ nhân nhà đó một , trông giống như một con gà mái kiêu ngạo, đầu ngẩng thật cao, ấn tượng ban đầu của Bảo Ni lắm.
Ngày mai Cố Dã còn , khu nhà công vụ cũng thể ồn quá muộn, bọn trẻ xe mấy ngày cũng cần nghỉ ngơi.
“Được , ăn no , no thì dọn dẹp một chút, chuẩn ngủ thôi.”
“Biết ạ, chị Bảo Ni, thím Cố, cô ơi...” Bọn trẻ gọi lộn xộn cả lên.
“Vệ Đông, lát nữa các về thì đưa Đại Bảo và Nhị Bảo về nhà chị nhé.”
“Rõ , chị Bảo Ni.”
Đông sức mạnh lớn, đồ đạc trong sân nhanh ch.óng dọn sạch, lửa cũng dập tắt.
Hàn Vệ Đông và đưa Đại Bảo và Nhị Bảo , Cố Hiên Vũ gọi mấy đứa nhỏ rửa mặt, Bảo Ni và Cố Dã ở trong bếp rửa bát. Thời đĩa dùng một , hơn mười con , bát đũa cũng ít.