Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 288

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:29:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sắp sinh , khung xương chậu vẫn mở hết, cần thêm chút nữa.” Bảo Ni dìu Tào Văn Lệ mặt đất, Bảo Ni cầm đồ đạc cũng đến.

 

Chưa sinh ngay , Bảo Ni về nhà đồ ăn.

 

Còn ở bờ biển, Cố Dã và cầm thiết lặn lên thuyền, chèo biển.

 

“Được , ở đây , mấy đứa, đều bơi chứ?”

 

“Chúng cháu ạ.”

 

Cố Dã bảo chúng xuống nước, tiên thử cảm giác bơi lội trong biển. Cũng để quen với nước biển, đừng sợ nó.

 

“Oa, bơi ở biển giống như trong bể bơi !” Hàn Bắc bơi bì bõm một lát, cảm thấy thật dễ chịu.

 

Lúc , biển lặng sóng êm, vô cùng dịu dàng.

 

Cố Dã dạy chúng tập lấy , tập các cử chỉ tay giao tiếp nước, đó mỗi dẫn một đứa, thử tập lặn.

 

Nước biển trong, tầm .

 

“Chú ơi, đáy biển thể thấy cá nhỏ và cỏ biển kìa!” Cố Hiên Vũ thực sự thấy cá nhỏ trong nước biển, cảm thấy thật kỳ diệu.

 

“Cứ tập , đợi quen , khi các cháu về, mặc thiết lặn , chú sẽ cho các cháu thấy thế giới đáy biển thực sự.” Cố Dã xoa đầu Hiên Vũ một cái, đúng là một lũ trẻ ngốc nghếch.

 

Có sự đảm bảo của Cố Dã, mấy nhóc tì tập luyện càng hăng hái hơn.

 

Trong bệnh viện, Tào Văn Lệ mấy vòng , mồ hôi ướt sũng cả tóc.

 

“Chị ơi, Lâm Ba , em sắp sinh ?”

 

Tào Văn Lệ lúc nhớ Lâm Ba, hy vọng lúc thể ở bên cạnh .

 

“Mẹ tìm , một lát là đến ngay thôi, em đừng lo, mệt thì nghỉ một chút.” Bản Bảo Ni sinh con nhanh, thực sự kịp cảm nhận nhiều cơn đau đẻ sinh .

 

“Cảm ơn chị, em ạ.” Nhà ngoại Tào Văn Lệ ở đây, cô Bảo Ni.

 

Một lát , cô cảm thấy bụng đau dữ dội hơn, bác sĩ kiểm tra, bảo sắp , thêm lát nữa.

 

Hai bắt đầu qua , cho đến khi từ xa truyền đến giọng quen thuộc: “Văn Lệ, , đến đây.” Lâm Ba nhận tin của , xin nghỉ chạy tới.

 

“Cũng , nhưng đau một chút.” Tào Văn Lệ thấy Lâm Ba, đột nhiên thấy tủi , chỉ .

 

“Vất vả cho em , ở đây bên em. Chị ơi, chị nghỉ chút .”

 

Lâm Ba lời cảm ơn Bảo Ni, chị ở đây, thấy yên tâm.

 

Mẹ Bảo Ni cũng đến, xách theo cặp l.ồ.ng cơm, bên trong là cháo kê, còn một ca nước đường trứng gà.

 

Tào Văn Lệ ăn ít, một lát phòng sinh.

 

Phía bên , Cố Dã thấy mấy nhóc tì tập luyện cũng khá , bèn bảo Hàn Vệ Đông và thiết lặn cho chúng, Trịnh Quân thì cần, cái nào nhỏ như thế.

 

Để một trông Trịnh Quân, những khác xuống nước, mỗi dẫn theo một đứa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-288.html.]

 

Vì đây là lặn thực sự đầu tiên nên thể ở quá lâu, gì khó chịu nhanh ch.óng nổi lên, Cố Dã nghiêm túc, đây chuyện đùa.

 

Khi Cố Hiên Vũ và thực sự lặn xuống mặt nước hơn mười mét, mới thấy sự kỳ diệu của thế giới đáy biển.

 

Nước biển xanh thẳm, từng đàn cá nối đuôi , cỏ biển, cát mịn đáy, còn đủ loại loài nhuyễn thể, đây là một thế giới thần kỳ.

 

Vị trí Cố Dã và đang là vùng nước nông sâu hơn mười mét, sinh vật nhiều lắm nhưng tầm trong nước .

 

Hết giờ, Cố Dã hiệu tay, bắt đầu nổi lên, thuyền.

 

“Chú ơi, kỳ diệu quá!” Kích động đến mức dùng ngôn từ nào để diễn tả.

 

“Dường như khoảnh khắc đó, thế giới là tĩnh lặng, vạn vật đều tĩnh lặng.” Trịnh Đào cũng kích động vô cùng, đây là đầu tiên thực sự tiếp xúc với biển cả.

 

“Đẹp, quá !” Hàn Bắc xong, Hàn Vệ Đông tát cho một cái: “Cậu rảnh thì sách nhiều , xem cảnh thế mà ngoài từ chẳng còn từ nào khác để tả nữa .”

 

Hàn Bắc dám giận mà dám , đang ở địa bàn mà.

 

“Được , đừng quậy nữa, đến lúc về . Lần lặn cũng trải nghiệm , đừng quấn lấy thím đòi đến nữa. Đợi các cháu lớn thêm chút nữa hãy đến chơi.” Cố Dã nghĩ nghĩ , vẫn thể để Bảo Ni dẫn chúng đến lặn, quá nhiều biến , sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, ngộ nhỡ chuyện gì thực sự xảy , Bảo Ni sẽ cả đời yên lòng.

 

“Rõ ạ chú.” Mấy nhóc tì cũng chẳng hiểu chuyện, biển cả mà, hồ nhân tạo trong thành phố của chúng. Hôm qua lúc chúng đến thể cảm nhận sự hung dữ của sóng biển, một con sóng lớn thể cuốn phăng chúng dấu vết.

 

Trịnh Quân tuy tiếc nuối nhưng cũng còn nhỏ, vẫn còn cơ hội.

 

Lúc nhóm Cố Dã đang về, Tào Văn Lệ trong bệnh viện vài tiếng đau đẻ sinh một thằng cu mập mạp, nặng sáu cân rưỡi (tương đương 3.25kg).

 

Sự sống chính là từng vòng luân hồi nối tiếp , đứa trẻ sinh , lớn dần lên, già !

 

Chương 234 Lại đ.á.n.h

 

Bảo Ni bận rộn trong bệnh viện nửa ngày, đứa bé sinh , khỏe mạnh, cô và Lâm Ba ở đó nên cô về nhà, ngày mai đến.

 

“Văn Lệ, em nghỉ ngơi , chị về đây, rể em và chẳng về nữa, Lục Cửu và mấy đứa ở nhà chẳng thế nào.”

 

Tào Văn Lệ cũng hồi phục phần nào, cô ơn chị, tất bật ngược xuôi.

 

“Chị ơi, chị mau về , em ở đây , Lâm Ba ạ.”

 

Lâm Ba cũng : “ đấy chị, chị về ạ, em xin nghỉ mấy ngày để ở đây chăm sóc con cô .”

 

Bảo Ni khỏi bệnh viện, thẳng về khu gia đình, cô vẫn mấy đứa nhỏ ở nhà thế nào.

 

“Người lớn nhà chúng mày ? Bảo lớn đây, đ.á.n.h Quân Quân nhà tao thành thế , nhất định cho tao một lời giải thích.”

 

Bảo Ni từ xa thấy tiếng một phụ nữ, lời lẽ khó .

 

“Mẹ cháu nhà, bà giải thích cái gì thì cứ với cháu, là cháu đ.á.n.h nó đấy, ai bảo nó bắt nạt hai cháu. Nó bắt nạt khác thì , cháu đ.á.n.h thì xong , bà tưởng là ông trời chắc?”

 

Giọng của Lục Cửu cũng chẳng hề thấp, năng rành mạch.

 

thế, đứa trẻ nhà bà lớn thế mà đ.á.n.h , cướp đồ, đáng đ.á.n.h.” Tam Thất còn nhỏ, lời rành mạch bằng chị gái nhưng cũng vấn đề.

 

 

Loading...