Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 291

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:29:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tối nay rán bánh hẹ, em sang nhà bà ngoại cắt ít hẹ, Hiên Vũ, mấy đứa tự dọn dẹp một chút, đem quần áo giặt .”

 

Lũ trẻ đều việc để bận rộn, Bảo Ni khẽ với Cố Dã: “Anh chuyện khí thế thật đấy, trai quá!”

 

Cố Dã vợ khen, mặt nóng bừng lên.

 

Bảo Ni hì hì chạy mất.

 

Cố Dã bóng lưng vợ chạy xa, cô thích xem đỏ mặt đến thế , cứ trêu chọc suốt.

 

Bảo Ni về nhà đẻ cắt một sọt hẹ, bảo bà nội tối đừng nấu cơm nữa, cô bánh hẹ mang sang cho một ít. Mẹ cô vẫn còn ở bệnh viện, tối nay cũng về .

 

Nhân bánh gồm hẹ, trứng và tôm nõn, mấy đứa trẻ bóc ít tôm lớn. Cố Dã trộn nhân, Bảo Ni nhào bột, dùng cái chảo bằng để rán, bánh hẹ rán xong hai mặt vàng ruộm.

 

Bảo Ni nấu một nồi cháo kê, ăn kèm với dưa muối mang từ nhà đẻ sang, mấy đứa trẻ ăn đến căng bụng, ngon quá chừng. Cố Dã một lượt lũ trẻ, đúng là cái tuổi ăn thủng nồi trôi rế!

 

Chương 236 Lần đầu trải qua thời tiết bão

 

Hai ngôi nhà chỉ cách một bức tường.

 

Bên nhà Bảo Ni khói bếp nghi ngút, hương thơm thức ăn cứ thế xộc mũi.

 

Bên cạnh là nhà Lý Thắng Lợi nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, hai đứa trẻ thấy bố thực sự tức giận thì sợ hãi, chạy về phòng lánh nạn.

 

“Lý Thắng Lợi, giỏi , bây giờ dám thông qua mà tự ý quyết định . Dựa cái gì bắt thư xin , còn dán lên bảng thông báo, lớn ngần bao giờ chịu nhục nhã như .”

 

Mã Xuân Hoa càng càng thấy tủi , cô vốn là bảo bối trong nhà, bố và các trai đều chiều chuộng, các chị dâu đều nhường nhịn ba phần. Hôm nay để một đàn bà tầm thường mất mặt, chuyện thể bỏ qua.

 

“Cô bối cảnh của Cố Dã là gì ? Cô đòi so bối cảnh với , cô sợ bố vợ và hai vợ sống quá nên gây thêm nhiều trở ngại cho họ đúng ?” Lý Thắng Lợi đàn bà chỉ bắt nạt nhà, cả đời trốn sự che chở của bố , đầu óc thật sự đủ dùng, chẳng quyết định ban đầu của là đúng sai nữa.

 

“Gây trở ngại cho bố , chỉ dựa , một trung đoàn trưởng nhỏ bé?” Ánh mắt khinh bỉ của Mã Xuân Hoa khiến cảm thấy nhà cô chắc là hoàng tộc.

 

“Một trung đoàn trưởng nhỏ bé, cô thật đúng là dám ! Bố vợ là lữ đoàn trưởng, cao hơn trung đoàn trưởng bao nhiêu? Cố Dã là trung đoàn trưởng khi đầy ba mươi tuổi, quân công ít. Quan trọng nhất là cả của Cố Dã là cận bên cạnh đại lãnh đạo, giữ chức vụ trọng yếu!”

 

Lý Thắng Lợi cũng vô tình thông tin , chuyện của Cố Dã chỉ mấy vị lãnh đạo cấp cao nhất , bao giờ nhắc ngoài việc trai gì. Ông nội tuy nghỉ hưu nhưng cũng đang sống trong khu điều dưỡng cán bộ cao cấp.

 

Nghe lời Lý Thắng Lợi, Mã Xuân Hoa ngây , cận bên cạnh đại lãnh đạo, đó là tầm cao mà bố cô thể với tới. Có gây họa cho gia đình , ý là nhà ngoại. Cô thể sống ngang ngược bao nhiêu năm nay là nhờ bố chống lưng, nếu bố cô xong đời thì cô cũng xong đời. Điểm lợi hại Mã Xuân Hoa nhận rõ ràng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-291.html.]

“Vậy , trả thù chúng , tìm bố và các gây rắc rối ?” Mã Xuân Hoa tuyệt đối là kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, ngang ngược bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đụng đá tảng.

 

“Chắc là , chuyện hôm nay kết quả thì coi như lật trang , cô thư xin sâu sắc một chút, ngày mai nộp cho lãnh đạo hậu cần dán lên. Ngày mai cũng việc rời đảo, tiện thể thăm bố vợ, bàn bạc với ông một chút. Xuân Hoa, cô cũng nên phản tỉnh , đừng lúc nào cũng những chuyện khiến ghét bỏ, hãy hòa thuận với các chị em trong khu tập thể. Bố sắp nghỉ hưu , lạnh, nhiều chuyện sẽ đổi, còn ai dọn dẹp bãi chiến trường cho cô nữa .”

 

Lý Thắng Lợi mệt mỏi bước khỏi phòng, con cái còn đang đói, nấu cơm.

 

Nhìn căn bếp bừa bộn, bắt tay dọn dẹp thầm chua xót.

 

Anh từ nông thôn, bố em chẳng nhờ vả gì, Mã Xuân Hoa khinh thường gia đình . Để chiều lòng bố vợ, từ một bao giờ việc nhà, học cách nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa… Nếu bố chắc sẽ đau lòng lắm!

 

Con đường chọn, dù quỳ cũng cho hết!

 

Bảo Ni hành động nhanh lẹ, Cố Dã , cô dẫn lũ trẻ trong nhà tự nhào bùn, nâng bức tường rào ở giữa lên thêm nửa mét, cắm thêm một hàng tre dài một thước lên . Lần thì kín đáo và an .

 

Bảo Ni quan tâm hàng xóm thấy khó chịu , cô thấy thoải mái là . Nhìn thấy thư xin của “con gà mái nhỏ” nhà bên cạnh bảng thông báo khá thành khẩn, hy vọng cô , nước sông phạm nước giếng.

 

Đến đảo một thời gian , bọn trẻ Cố Hiên Vũ cũng quen với môi trường xung quanh, thể tự ngoài chơi, miễn là tự ý xuống nước.

 

Bảo Ni bảo Lục Cửu hướng dẫn viên cho các , chơi trong khu tập thể và quanh đảo.

 

Bảo Ni còn dẫn chuẩn cho việc nuôi trồng rong biển tháng mười. Diện tích nuôi trồng cần mở rộng, lượng bè tre và dây cỏ cần dùng cũng nhiều hơn. Bảo Ni dẫn theo lực lượng lao động còn của Đội 1 và các chị em trong khu tập thể bắt đầu chuẩn .

 

Năm nay mở rộng diện tích trồng biển, diện tích mặt biển gấp ba năm ngoái. Năm nay rong biển của họ bán chạy, cần quảng cáo nhiều tranh mua hết, tiền chia xuống.

 

“Bảo Ni, năm nay trồng nhiều thế , sang năm chắc chắn sẽ chia nhiều tiền hơn nhỉ?” Các thím ở Đội 1 Bảo Ni với ánh mắt đầy mong đợi.

 

“Nếu ông trời nể mặt, gặp bão lớn thì chắc chắn sẽ khá khẩm.”

 

“Mẹ Tổ bảo vệ!”

 

Lời Bảo Ni dứt, bắt đầu thầm lặng cầu nguyện.

 

Mọi bận rộn liên tục mấy ngày mới chuẩn xong dây cỏ và bè tre cần thiết. Bên ngoài mây đen giăng kín, khí áp thấp, đây là sắp mưa lớn bão sắp đến .

 

“Hiên Vũ, Hàn Bắc, dẫn các em về , trời sắp đổi sắc , bão sắp đến .” Bảo Ni chuyển củi khô trong nhà kho, gánh đầy nước lu, chuẩn thực phẩm và đồ dùng đủ cho ba bốn ngày.

 

Bọn trẻ Hàn Bắc thím và Lục Cửu, Tam Thất bận rộn một cách ngăn nắp, họ quá quen với bão .

 

 

Loading...