Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:29:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mà, chồng với chồng cô đều ở lữ đoàn đặc chiến. Chồng cô là lữ đoàn trưởng, chồng là chính ủy. tên Trương Lan Hoa, lớn tuổi hơn cô, cô cứ gọi là chị dâu là .”

 

“Chào chị Trương, em tên Lâm Bảo Ni, chị cứ gọi em là Bảo Ni thôi.” Bảo Ni thấy chị Trương cũng khá thú vị, tính tình thẳng thắn bộc trực. Rất giống với chị Trương hàng xóm cũ của cô, cảm thấy thiết hơn nhiều.

 

“Được, gọi là Bảo Ni nhé, cô định thế?”

 

“Hai đứa nhỏ nhà em chạy ngoài mất , em xem thử, mới đến chẳng chúng tìm đường về nhà .” Bảo Ni sợ chúng tìm nhà, mà sợ Lục Cửu đ.á.n.h với . Lời Bảo Ni cũng tiện thẳng .

 

“Không , lũ trẻ khỏi khu tập thể , lát nữa là về thôi. Khu tập thể đông , cứ hỏi một tiếng là ngay mà.” Nhà chị Trương bốn đứa con, nuôi kiểu thả rông cho chúng tự lớn.

 

Đang chuyện thì Lục Cửu dắt Tam Thất về.

 

“Hai đứa chơi thế?”

 

“Chẳng cả, con chẳng hiểu họ gì.” Lục Cửu buồn bực, cô bé hiểu đám trẻ gì.

 

“Lũ trẻ đó học , chúng tiếng phổ thông, còn đám nhỏ hơn theo lớn trong nhà thì đa phần tiếng địa phương, lúc mới đến cũng hiểu, ở lâu dần là sẽ hiểu thôi.”

 

Chị Trương lúc mới đến cũng hiểu, bây giờ thì đoán mò cũng hiểu tám chín phần mười.

 

Bảo Ni thấy lũ trẻ về thì chào tạm biệt chị Trương về nhà.

 

Nghe hiểu, cô cũng hiểu tiếng Quảng Đông mà!

 

Chương 241 Thích nghi môi trường mới

 

“Xem xem vẫn là bộ dạng thuận mắt hơn, cuối cùng cũng bộ quân phục xám xịt đó của nữa.” Bảo Ni tỉnh dậy nhưng rời giường, trong chăn Cố Dã ăn mặc chỉnh tề đó sắp xếp cặp công văn.

 

“Em thích là , thủ tục nhập học của con, sổ lương thực, sổ thực phẩm phụ các thứ đều xong cả , bữa sáng ba con tự giải quyết nhé, kịp nữa .”

 

Cố Dã Bảo Ni đang mặc chiếc áo lót hoa và quần đùi, tuy quần áo chẳng nhưng dáng vẻ lười biếng đó của cô vẫn thu hút ánh của .

 

Cố Dã kìm thơm Bảo Ni một cái xoay mất.

 

“Em còn rửa mặt , chê bẩn !”

 

“Không chê!” Cố Dã sải bước xa.

 

Bảo Ni ườn giường một lát, cử động, nóng quá.

 

“Mẹ ơi, dậy , con đói .”

 

Tam Thất gõ cửa phòng Bảo Ni, phòng gõ cửa , cho phép mới .

 

“Được , con sân chơi một lát , chuẩn xong ngay đây.” Bảo Ni nhanh ch.óng bò dậy, cô cũng đói , nhớ món bánh màn thầu Sơn Đông của họ quá, ăn chắc .

 

Lúc Bảo Ni sửa soạn xong thì Lục Cửu cũng dậy , đang cùng Tam Thất dạo trong sân.

 

“Mẹ ơi, đây là quả gì thế, ăn ạ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-297.html.]

Lục Cửu và Tam Thất cây ăn quả trong sân, một cây khá cao lớn, một cây thấp bé hơn.

 

“Chắc là cây nhãn.” Bảo Ni đưa tay hái một quả, bóc vỏ bỏ miệng, ngọt thật!

 

Bảo Ni phân biệt long nhãn và quế viên, cũng chúng là cùng một loại nhưng cách gọi khác là hai thứ khác , hoặc là họ hàng.

 

Lục Cửu thấy ăn , hơn nữa biểu cảm vui vẻ thì cũng đưa tay hái hai quả, đưa cho Tam Thất một quả. Hai chị em học theo bóc vỏ bỏ miệng, ngọt, ngọt thật!

 

“Mẹ ơi, đến đây cũng chẳng , chỉ là nóng thôi, dễ đen da.” Tam Thất thói quen chắp hai tay lưng, chỉ điểm nhân sinh.

 

“Mẹ ơi, quả to là quả gì, ăn ạ?”

 

Lục Cửu chỉ cái cây cao lớn bên cạnh.

 

“Đó là quả bưởi, vẫn chín , đợi đến mùa đông mới ăn .” Bảo Ni cũng thích ăn bưởi, vị chua ngọt dễ ăn.

 

“Ở đây tuyết rơi ?” Lục Cửu hôm qua họ ở đây quanh năm đều nóng.

 

“Ở đây tuyết, quanh năm đều nóng.” Bảo Ni thể tưởng tượng con gái sẽ đen đến mức nào. Trước đây ở đảo, mùa hè đen nhưng mùa đông còn thể ủ trắng một chút.

 

Trong nhà vẫn đỏ lửa, giờ chẳng nhà ăn còn cơm . Bảo Ni cầm tem lương thực dẫn lũ trẻ nhà ăn tìm đồ ăn, mặt Tam Thất nhăn như khỉ ăn gừng.

 

Ba con nhà ăn, nơi lớn hơn nhà ăn ở đảo nhiều.

 

Giờ những , học đều hết , trong nhà ăn mấy .

 

“Mẹ ơi, con ăn màn thầu, màn thầu lớn .” Lục Cửu mang cái dày Sơn Đông, ăn cơm trắng thấy no.

 

“Được, xem thử, nếu thì tối nay hấp màn thầu.”

 

Bảo Ni sắp xếp cho Lục Cửu và Tam Thất xong thì tự cửa sổ xem . Có màn thầu, Bảo Ni mua mấy cái, mua thêm hai món thức ăn và một bát canh. Tam Thất ăn bao nhiêu, cô và Lục Cửu sức ăn đều lớn, so với hai đàn ông trưởng thành cũng chẳng kém là bao.

 

“Mẹ ơi, màn thầu ngon, ngon bằng bà ngoại .” Tam Thất ăn một miếng màn thầu liền xị mặt xuống, vẻ mặt đầy vui.

 

“Màn thầu ở đây khác với ở quê , lát nữa mua gia vị và đồ dùng nhà bếp xong, tối nay hấp màn thầu cho.”

 

“Dạ , màn thầu hấp cũng ngon ạ.” Tam Thất tuy thích lắm nhưng lãng phí thức ăn, vẫn ăn hết một cái màn thầu. Màn thầu thích nhưng thức ăn thì ăn ít, Tam Thất vẫn luôn thích ăn thanh đạm, còn Lục Cửu thích vị đậm đà.

 

Ăn no uống đủ, ba con thong thả về, hôm nay thời tiết , Bảo Ni đem quần áo chăn đệm phơi một chút.

 

Vị trí của quân khu khá sầm uất, quá hẻo lánh, vả khu tập thể ở đây cửa hàng dịch vụ, chợ, bệnh viện, trường học cho con em cán bộ, các cơ sở hạ tầng phục vụ đời sống đầy đủ.

 

Bảo Ni đem chăn đệm vắt lên dây phơi, xách giỏ dẫn hai con mua sắm, tối nay đỏ lửa nấu cơm .

 

Cửa hàng dịch vụ khá lớn, nhân viên bán hàng đa là chị dâu quân nhân, đây là công việc tồi.

 

Bảo Ni một vòng, đồ đạc khá đầy đủ, tiên mua gia vị, lương thực và dầu đậu nành trong nhà mang theo nên tạm thời cần mua. Lục Cửu và Tam Thất đang xem kẹo, bánh quy, nhiều thứ từng thấy bao giờ.

 

Bảo Ni mua gia vị, cũng may nhân viên bán hàng tiếng phổ thông, tuy cũng mang giọng địa phương nhưng vẫn hiểu . Người doanh trại quân đội là nơi bao dung vạn tượng, quy tụ em bốn phương tám hướng quả sai chút nào, chỉ trong một cửa hàng dịch vụ nhỏ thôi mà Bảo Ni mấy loại giọng địa phương .

 

 

Loading...