Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 298
Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:29:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mua xong những thứ cần thiết cho gia đình, mua cho hai đứa trẻ một ít kẹo đặc sản địa phương, ba con xách đồ về nhà.
Vừa cử động là mồ hôi đầm đìa, Bảo Ni thực sự quen lắm với cái nóng , cũng may nơi thiếu nước, thể tắm rửa bất cứ lúc nào.
Bảo Ni dọn dẹp trong bếp, hai đứa trẻ chơi ngoài sân, chủ yếu là Lục Cửu nghiên cứu khắp nơi, còn Tam Thất nghỉ ngơi trong bóng râm. Tam Thất bây giờ cẩn thận, chỉ sợ nắng hun cho đen thui như mấy đứa trẻ khác, ngoại trừ hàm răng thì chỗ nào cũng đen.
Hôm qua hai đứa nhỏ chạy ngoài một vòng, Lục Cửu chẳng cảm nhận gì nhiều, chỉ là còn những bạn quen thuộc nữa, hiểu lời họ . Tam Thất thì thích lắm, bé sợ nắng đen da, còn chút nhớ bà ngoại và bà cố.
Bảo Ni cũng thích nghi lắm, nóng quá, cái nóng khác với cái nóng ở đảo của họ. Không thích nghi cũng học cách thích nghi, phận chị dâu quân nhân của họ định sẵn là như chim di cư, ngừng di chuyển.
Bảo Ni vẫn quan sát kỹ cái sân , nếu gì bất ngờ chắc họ sẽ ở đây vài năm.
Sân nhỏ, ngoài hai cây ăn quả còn một mảnh đất trồng rau. Mảnh đất lớn nhưng trồng khá nhiều hoa, nữ chủ nhân đây chắc là một thanh nhã. Bản Bảo Ni nghiên cứu gì về hoa cỏ, định sẽ dời những khóm hoa để trồng rau hết.
Bảo Ni vòng quanh tường rào một lượt, thấy dấu vết nuôi gà, điểm ghi nhớ, nuôi gà thì trứng, chỉ trông chờ chút trứng cung cấp mỗi tháng thì gì.
Chẳng nơi hạn chế lượng nuôi gà nghiêm ngặt , theo chỉ tiêu thì nhà cô thể nuôi hai con gà. Đã là năm 74 , chắc còn nghiêm ngặt như thế nữa nhỉ.
Bảo Ni hai gian nhà ngang, cũng chẳng hẳn là nhà ngang, chỉ là một cái lán đơn sơ, để củi chẻ sẵn và một ít than tổ ong, thu hút sự chú ý nhất là mấy cái lò đơn sơ kích cỡ khác , chẳng lẽ đây chính là một phần của "thần khí hầm canh" trong truyền thuyết.
Bảo Ni chút nóng lòng thử, nghĩ bụng xào nấu giỏi nhưng thể thử hầm canh, là hương vị nguyên bản, . Chưa đến cái khác, màn thầu Bảo Ni hấp tuyệt, chân truyền từ cô, món màn thầu Sơn Đông chính tông.
Bảo Ni vòng quanh tường rào một lượt, dự định xem nên dựng chuồng gà ở , một vòng quanh tường rào đất đai cũng khá , cũng thể trồng các loại rau leo giàn như đậu cove, bí ngô.
Bảo Ni khâu vá giỏi nhưng trình độ trồng rau thì . Thời đại quần áo chỉ mấy màu sắc đó, kiểu dáng cũng chẳng nhiều lựa chọn. Bảo Ni để tâm đến những thứ , chỉ cần lo cái miệng cho cả nhà bốn , ăn ngon uống , sức khỏe dồi dào thì hơn hẳn tất cả.
Dạo quanh từ trong ngoài xong xuôi, trong lòng Bảo Ni cũng kế hoạch, cuộc sống mới sắp bắt đầu .
Chương 242 Người hàng xóm cùng chí hướng
Bữa tối, Tam Thất ăn món màn thầu Sơn Đông hằng mong ước!
“Chà, vẫn là cái ăn thấy thoải mái nhất.” Cố Dã cũng thích ăn màn thầu, bản là phương Bắc, thích ăn đồ từ bột mì, ở đảo hơn mười năm nên quen với thói quen ăn uống ở đó. lính thì khả năng thích nghi với môi trường mạnh, sẽ nhanh ch.óng quen thôi.
“Mẹ nấu ăn mùi vị cứ kỳ kỳ quái quái, nhưng hấp màn thầu thì bà ngoại một, hai, những khác đều bằng.” Lục Cửu đưa đ.á.n.h giá cao.
“ thế, ngon lắm ạ!” Tam Thất ăn đến mức híp cả mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-298.html.]
Trong sân mọc lác đác vài loại rau nhỏ, chẳng trồng kiểu gì mà gầy giơ xương, lá cũng chẳng xanh mướt. Bảo Ni miễn cưỡng chọn một ít, đủ xào hai đĩa, còn cơ bản đều ăn nữa.
“Mẹ ơi, con thích ăn loại rau , vị ngọt thanh.”
Tam Thất cứ một miếng màn thầu một miếng rau xanh, ăn ngon lành.
“Được, ngày mai sẽ lật bộ đất trồng rau trong sân, trồng nhiều những loại rau xanh hơn. Mẹ Quảng Đông thích hầm canh, cũng học thử xem, trong kho mấy cái lò nhỏ đủ kích cỡ, để mua hai cái nồi đất về.”
Cố Dã nghĩ bụng, cái đấy, rau cỏ ở đây thanh đạm hơn nhiều, Bảo Ni và Lục Cửu hợp tác chắc là .
“Cái đấy, thể thử xem. Từ ngày mai sẽ bắt đầu bận, một chốc một lát lo cho ba con , vất vả cho đồng chí Bảo Ni , Lục Cửu và Tam Thất cũng giúp sắp xếp nhà mới cho thật gọn gàng nhé.”
“Không vấn đề gì ạ, chúng con sẽ thành nhiệm vụ!” Lục Cửu và Tam Thất đồng thanh trả lời, chúng quen với sự bận rộn của bố, bận xong bố sẽ dành thời gian cho chúng thôi.
Dùng từ ngữ đời mà thì Cố Dã thể thực hiện việc "ở bên cạnh hiệu quả". Chỉ cần ở nhà là sẽ giúp vợ giặt giũ, nấu nướng, cùng con đồ chơi, chơi trò chơi… Cho nên dù thường xuyên nhiệm vụ nhà, các con vẫn dành cho bố tình yêu đong đầy.
Cả gia đình ở bên , dù là môi trường xa lạ vẫn cảm thấy hạnh phúc.
Cố Dã bắt đầu bận rộn, đến vị trí mới quá nhiều việc , khi bận đến mức mấy ngày về nhà.
Bảo Ni bắt đầu quy hoạch sân vườn, tiên nhổ bỏ hết hoa cỏ cũ, cũng chẳng loại hoa quý hiếm gì, là những loại hoa dại thường thấy núi. Lúc mà trồng vài khóm hồng mẫu đơn thì khi gán cho cái mác phong cách tư bản chủ nghĩa.
Bảo Ni nhổ sạch hoa cỏ và những đám rau nhỏ vàng úa, xới sâu mảnh đất một lượt, tìm đất mùn về để tăng thêm độ phì nhiêu. Vì nuôi gà nên phân bón hữu cơ chẳng lấy một tí. Hoa màu tươi đều nhờ phân bón, lúc phân bắc cũng là thứ quý giá, nơi còn cần cả tem phiếu nữa cơ.
Bận rộn mất hai ngày, diện tích đất trồng rau trong sân tăng lên hơn gấp đôi, trồng xong tất cả thì đủ cho cả nhà bốn ăn .
Bảo Ni lấy những chiếc màn thầu tự hấp, loại bột mì trắng tinh mà là trộn giữa bột ngô và bột mì. Trông vàng vàng, Bảo Ni chỉ cho một phần ba bột ngô thôi, biếu mà, thể để trông quá tệ .
“Chị Trương ơi, chị nhà ?” Bảo Ni xách chiếc giỏ nhỏ, bên trong để ba cái màn thầu lớn, loại màn thầu Sơn Đông "nở hoa", một cái còn to hơn cả nắm đ.ấ.m của đàn ông trưởng thành.
“Bảo Ni đấy , mau .” Chị Trương từ trong nhà , chẳng đang bận việc gì mà vẫn còn đeo tạp dề, tay còn đang lau tạp dề nữa.
“Chị Trương, đây là màn thầu em tự hấp, món màn thầu Sơn Đông "nở hoa" của quê em, mời chị nếm thử.” Bảo Ni đưa đĩa qua.
“Thế thì ngại quá, em xem , cái màn thầu mà to thế !”