Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 299
Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:29:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chị Trương Bảo Ni thật lòng tặng, chị cũng các nàng dâu quân đội mới đến thường sẽ tặng một ít đặc sản quê nhà để quen với . Chị nhận lấy bánh bao, trong lòng thực sự thích.
"Được , bánh bao chị nhận nhé, chuyện gì cứ lên tiếng, em xa bằng láng giềng gần. Đàn ông nhà đều bận, chẳng trông cậy gì, vẫn là hàng xóm láng giềng giúp đỡ lẫn ." Chị Trương theo quân hơn mười năm, cũng chuyển qua nhiều nơi.
"Chị chí , việc gì thì chị em giúp đỡ thôi. Chẳng giấu gì chị, hôm nay em cũng việc nhờ chị giúp một tay." Bảo Ni cũng thích vòng vo, trực tiếp mục đích của .
"Chuyện gì, em ." Chị Trương chắc là Đông Bắc, giọng hào sảng, nhiệt tình.
"Em hỏi chị xem dư hạt giống rau , đặc biệt là mấy loại rau xanh ở địa phương ạ. Em lật mảnh vườn trong sân mà hạt giống." Bảo Ni cũng mang theo một ít hạt giống, đều là bà nội chuẩn cho, nhưng các loại rau phổ biến ở đây.
"Ái chà, chị tưởng chuyện gì to tát, em đợi chút, chị để dành nhiều hạt giống lắm, để chị tìm cho."
Chị Trương tính tình xởi lởi, xong là nhà ngay, một lát bưng một cái giỏ tre nhỏ.
"Nào, em xem , hạt giống của chị đủ cả đấy, em loại nào?"
"Chị ơi, nhà em hạt giống cà chua, cà tím, dưa chuột , nhưng mấy loại rau xanh địa phương thì , chị cho em một ít nhé." Bảo Ni trồng ít rau cải chíp, rau muống, cải thìa... mấy loại rau xanh thường ăn.
"Có, hết." Chị Trương lấy mấy tờ giấy nháp bài tập của con, gói cho Bảo Ni mỗi thứ một ít, đều là hạt giống chị tự để dành, đáng bao nhiêu tiền.
"Đủ chị ạ, mỗi thứ em trồng một ít, chọn cây để giống là thôi mà." Bảo Ni thấy chị Trương gói cho mỗi loại khá nhiều, vội vàng ngăn .
"Không , đều là hạt giống nhà chị tự để dành, đáng tiền . Ở đây bốn mùa đều trồng rau, giống như quê chị, một năm chỉ trồng một vụ."
Rời quê hương hơn mười năm, chị vẫn nhớ nhung tất cả về nơi , kể cả những cơn gió Tây Bắc lạnh buốt.
"Vâng, cảm ơn chị. Em thấy với họ Trương duyên lắm, chị hàng xóm cũ của em cũng họ Trương, cũng là một chị , tính tình thoải mái giống hệt chị ."
Bảo Ni cũng khá nhớ chị Trương cũ, chị thì mất bao nhiêu niềm vui. Chị Trương và chị Chu cũ đúng là "thông tin viên", chuyện gì mà hai chị .
"Chị cũng thấy chị em hợp tính , gì nấy, vòng vo. Chị thật chẳng hiểu nổi mấy năng cứ lấp lửng, một câu rõ ràng thì cứ quanh co lòng vòng, chị nhức hết cả đầu."
Chị Trương cũng đầy nỗi niềm tâm sự. Khu tập trung gia đình cấp Lữ đoàn trưởng, Trung đoàn trưởng, các nàng dâu đa đều công việc, nhất là lớp trẻ, ai cũng học thức. Không như chị, là một mù chữ, hồi phát động phong trào xóa mù chữ thì chị mải việc, mệt đứt nên chẳng học .
" ạ, em cũng thích thẳng, chẳng việc gì vòng vo cho mệt ."
Hai chuyện hợp ý, cứ như tìm tri kỷ.
Nói chuyện hồi lâu, Bảo Ni nhớ còn trồng rau nên chuẩn cáo từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-299.html.]
Chị Trương cũng đang đà hăng hái, bèn cùng Bảo Ni về nhà, giúp cô trồng rau, sẵn tiện hướng dẫn cô cách trồng vì mỗi loại rau kỹ thuật khác .
Hai tán chuyện từ nhà chị Trương sang đến vườn nhà Bảo Ni, đề tài nhảy vọt liên tục, cuối cùng cũng thể thỏa thích ngóng chuyện phiếm, cuộc sống thể thiếu những chuyện "tám" cơ chứ!
Chương 243 Lâm Bảo Ni trong mắt
Bảo Ni dùng mấy ngày để dọn dẹp xong nhà cửa.
Mảnh vườn trong sân trồng hết, chuồng gà cũng dựng xong. Chị Trương bảo rằng việc nuôi gà ở khu tập thể quá khắt khe, chỉ cần quá lố thì cấp cũng nhắm mắt ngơ, lý do chính là vì thịt gà là món chủ đạo bàn ăn của Quảng Đông.
Nghe tin chuẩn xác, Bảo Ni vội vàng bắt tay dựng chuồng gà, nhờ chị Trương kết nối, cô sang ngôi làng cách đó xa mua mười con gà giống.
"Chị , hai ngày nay thực sự cảm ơn chị, chị giúp em nhiều quá." Bảo Ni thực sự cảm kích chị Trương, nếu một cô bỡ ngỡ ở đây, khó lòng mà bắt đầu cuộc sống mới suôn sẻ như .
"Có gì , em đến chị cũng vui, chuyện cùng, chứ cũng buồn lắm." Chị Trương thật lòng, chị với những hàng xóm xung quanh tiếng chung, mà với những nàng dâu của các sĩ quan cấp thấp hơn thì chị cũng tiện mở lòng chuyện.
"Vậy chị em cứ thế mà đồng hành nhé, em mới đến, ngoài chị chẳng quen ai. Chị em nhiều chuyện để , bạn . chị, nhà chị nuôi mấy con gà?"
Bảo Ni sang nhà chị Trương hình như thấy tiếng gà con kêu.
"Nhà chị nuôi gà, chị cũng đang tính là cũng nuôi mấy con giống em."
"Không nuôi ạ? Tại thế chị? Không nuôi gà thì trứng mà ăn, chẳng lẽ trứng ở đây hạn chế, thể mua thoải mái ạ?" Nếu mà như thì quá, cô sẽ mua nhiều một chút, cả nhà cô đều thích ăn trứng.
"Em nghĩ gì mà thế? Làm gì chuyện trứng gà hạn chế, mỗi tháng chỉ mua một cân hoặc nửa cân thôi." Chị Trương dập tắt ảo tưởng của Bảo Ni, trứng gà ở đây cũng là một loại "tiền tệ" lưu thông đấy.
"Chị nuôi gà là vì sợ hàng xóm xung quanh chê, sợ liên lụy đến chồng chị ." Vẻ mặt chị Trương chút thấp thỏm, đượm buồn và thiếu tự tin.
"Chị tiện rõ hơn ?" Bảo Ni cảm thấy chị Trương tâm sự, và chị cần giãi bày.
Chị Trương chỉ do dự một giây, chị kìm nén quá lâu .
"Chuyện từ chồng chị, ông tên là Từ Phong, kém chị ba tuổi. Quê tụi chị ở Đông Bắc, hồi chị theo bố 'Sóng dạt phương Đông' thì thành trẻ mồ côi, bố chồng chị cứu về, định để con dâu nuôi từ bé cho con trai cả nhà ông .
Vì nhà đông con, Từ Phong là con cả. Hồi đó chị mới mười mấy tuổi, nửa hiểu nửa , cứ thế ở nhà họ Từ. Từ Phong thông minh, học giỏi, học xong tiểu học, trung học đó thi đỗ trường quân đội.
Mọi việc trong nhà cơ bản là một tay chị quán xuyến, ông nghiệp cấp ba thì chúng chị kết hôn, ông cũng bỏ rơi con chị, cứ thế lục đục qua hơn hai mươi năm, sinh bốn đứa con."