Hạt giống Bảo Ni gieo xuống nảy mầm, tỷ lệ mọc , cả mảnh vườn từ xa như phủ một lớp màu xanh đầy sức sống.
Mười con gà con trong chuồng cũng hoạt bát, ăn khỏe thải khỏe. Bảo Ni ngày nào cũng chăm chỉ quét dọn, vệ sinh kỹ lưỡng, dọn phân gà kịp thời nên hầu như mùi. Chủ yếu là Bảo Ni còn mua vôi bột, mỗi ngày dọn phân gà xong đều rắc một lớp để diệt khuẩn.
Bảo Ni xới đất xung quanh mấy gốc cây ăn quả, những chủ mấy để tâm nên gốc cây mọc đầy cỏ dại, đất đai khô cứng. Hai cây ăn quả cho trái khá ngon, chăm sóc một chút để sang năm tiếp tục nở hoa kết trái.
Nhà cửa thu xếp thỏa, Bảo Ni yên nữa, cô bắt đầu khám phá bên ngoài.
Trước đây Bảo Ni hiểu về Quảng Đông ít, gần như bằng . Đã thì cứ bắt đầu dạo quanh vùng phụ cận, xem rừng núi gì . Đồ hải sản thì Bảo Ni vội, cô hàng dự trữ .
Vì chuyển nhà, Bảo Ni lặn xuống căn cứ bí mật vớt những con hải sâm, bào ngư loại to lên, nhờ chế biến thành đồ khô. Cô tặng chú Thẩm một ít, còn đều khô hết.
Mấy loại hải sản khô thu hơn một trăm cân, đóng bao tải cất kỹ. Sau về sẽ ít , nhân tiện để căn cứ bí mật nghỉ ngơi hồi phục, đợi tới cô về chắc chắn sẽ thêm nhiều sản vật lớn lên. Mấy năm nay hải sản ở căn cứ bí mật cô vớt khá nhiều, loại to còn bao nhiêu.
Ăn sáng xong, Bảo Ni đeo giỏ tre ngoài cùng các con, sẵn tiện đưa hai chị em học. Mới đến nơi lạ lẫm, Bảo Ni cũng yên tâm để Lục Cửu và Tam Thất tự , buổi chiều tan học thì cần đón.
Buổi trưa bọn trẻ ăn ở trường về nhà, Bảo Ni cực kỳ thích điểm , cô sẽ tốn sức nấu cơm cho con, mà cô nấu cũng ngon.
Bảo Ni nhớ khu một công viên rừng lớn, bây giờ chắc đặt tên như , đó là cái tên những năm 2000. Một công viên rừng diện tích lớn như thế chắc chắn sẽ nhiều thứ ăn , Bảo Ni đến để tìm bảo bối đây.
Xe đạp lúc chuyển nhà cũng chuyển tới, thuận tiện.
Bảo Ni hỏi thăm lộ trình khái quát, đạp xe lao vun v.út như cơn gió, cứ như định đạp xe đạp mà khí thế của xe việt dã bằng.
Hơn hai mươi dặm đường đối với Bảo Ni chỉ là chuyện nhỏ, chẳng bao lâu tới nơi.
Khu rừng diện tích nhỏ, từ xa còn thấy những dãy núi độ cao khá lớn, bên trong gà rừng, thỏ rừng . Nếu thể bắt một con mang về cải thiện bữa ăn thì , gà cô nuôi còn đợi một thời gian nữa mới ăn .
Bảo Ni khóa xe đạp cẩn thận, thời vẫn cái , trộm cắp vặt nhiều, hình phạt nặng. Hơn nữa xe đạp của cô biển , bình thường dám lấy trộm.
Bảo Ni túm c.h.ặ.t ống quần, đeo giỏ, cầm d.a.o rựa, từ từ rừng. Hôm nay cô định quá sâu trong, chỉ quen với môi trường bên ngoài . Trong lúc thú dữ , cẩn thận vẫn hơn, quân t.ử tường đổ, đạo lý cô hiểu rõ.
Rừng núi tháng Chín vẫn xanh mướt một màu, giống phương Bắc, mùa lá cây bắt đầu chuyển vàng, đặc trưng của mùa thu rõ rệt.
Dọc đường , nhiều loài thực vật Bảo Ni nhận , đặc biệt là nhiều loại quả cô từng thấy nên dám hái.
cũng một phần là Bảo Ni quen thuộc, rau dại, quả dại đều , cô còn tìm thấy một cây ổi, hái nửa giỏ.
Người dân vùng Quảng Đông thích hầm canh, nhiều loại rau rừng thể dùng nấu canh. Chẳng hạn như rễ rau dền gai, mạch môn, sâm hôi... Bảo Ni chỉ lờ mờ nên hái, chỉ hái rau sam mà cô , rau mọc non, mang về trần qua nước sôi chấm nước tương ăn ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-301.html.]
Khi Bảo Ni đến đây, hũ tương của nhà cô cũng chuyển tới. Món bánh tráng cuốn hành thì thể thiếu nước tương .
Có lẽ là do may mắn, lúc định về, Bảo Ni thật sự tóm một con gà rừng, kích thước hề nhỏ, về hầm một nồi canh thì tuyệt vời.
Bảo Ni giấu gà rừng , ít nhất là để khác trong giỏ của cô một con gà.
Bảo Ni mở khóa xe đạp, đạp nhanh về nhà mà chẳng thấy mệt chút nào.
"Bảo Ni, em về đấy?" Chị Trương hàng xóm thấy tiếng động, ghé đầu qua tường Bảo Ni phong trần sân.
Cảnh tượng mà quen thế !
"Chị Trương, em ngoại ô, bên đó một cánh rừng, mãi thấy tận cùng luôn. Em còn chẳng nỡ về nữa, ngoài đảo nhà em cũng rừng nhưng to thế , chỗ rộng lắm, em còn sâu trong ."
Lên rừng xuống biển là sở thích của Bảo Ni, cô ý định . Chỉ bấy nhiêu vị trí công tác mà khu quân sự hàng vạn , các nàng dâu quân đội theo cũng ít, chuyện "sói nhiều thịt ít" thế cần thiết tranh giành với họ, thà tự xoay xở kiếm cái ăn cái mặc còn thoải mái hơn.
"Em cũng gan thật đấy, mới đến mò đến tận khu đó . Chỗ đó rộng lắm, bình thường dám tự , chị cũng mới một , mà là cùng mấy bà chị nữa cơ."
Chị Trương nhận , đây là một cô nàng gan .
"Thế ạ, cũng bình thường thôi chị, em thấy cũng dân quanh đó tìm đồ ăn mà. Em còn tìm thấy một cây ăn quả, hái ít trái mang về đây." Bảo Ni lấy mấy quả ổi đưa cho chị Trương.
"Chị cầm lấy mà ăn, quả em ăn , ngon lắm ạ."
" là ổi , đa mọc ở hoang dã, em may mắn đấy."
Chị Trương cầm lấy, chùi chùi hai cái áo c.ắ.n một miếng, vị khá.
Bảo Ni thói quen chùi áo nhưng cô cũng lấy lạ, ngoài đảo ngày xưa cũng .
"Chị ơi, em còn hái ít rau sam nữa, chị ăn để em lấy cho một ít." Bảo Ni đang lôi đồ từ trong giỏ , chị Trương bèn chạy sang sân nhà cô, chị thấy con gà rừng trong giỏ .
"Em giỏi thật đấy, còn bắt cả gà rừng. Mau mang kho , đừng để khác thấy, họ lời tiếng chua ngoa đấy."
Bảo Ni cũng là lời, nhanh ch.óng mang trong. Đồ trong giỏ đều lấy hết, chị Trương cũng Bảo Ni nhét cho ít, mấy ngày nay rau nhà chị Trương Bảo Ni cũng ăn ít .
Chuyến thu hoạch khá lớn, Bảo Ni dự định mấy ngày nữa sẽ sâu trong hơn một chút.