Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 305

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:29:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Cửu hì hì Tam Thất đấu trí đấu dũng với , cuối cùng vẫn chuốc lấy thất bại.

 

Hai chị em dọn chuồng gà, Bảo Ni cầm chiếc gậy gỗ dài giàn cho mấy gốc rau.

 

Quanh bức tường, Bảo Ni trồng hai hàng ngô nếp, giống ngô cô lùng sục từ , ăn ngon nên cô để khá nhiều hạt giống, bây giờ cây ngô cao hơn nửa thước . Giữa các kẽ hở của cây ngô, Bảo Ni còn trồng thêm đậu que, vì đây là giống của phương Bắc.

 

Cà chua, dưa chuột đều phát triển , giàn xong là thể ăn một thời gian dài. Nếu dư dả thì phơi khô rau khô, đợi Cố Dã biển thì mang theo.

 

Ba con mỗi một việc, nghiêm túc, ngay cả bé Tam Thất vốn tình nguyện cũng đang nỗ lực thích nghi. Đội mũ nan, còn tìm cả găng tay của Bảo Ni, trang tận răng.

 

"Oa, các đang gì thế, hôi quá, bẩn quá mất."

 

Đứa trẻ nhà hàng xóm bên tường Lục Cửu và Tam Thất đang quét phân gà, lớn tiếng kêu la chạy biến.

 

"Chị ơi, cái chị đó ồn ào quá!" Tam Thất nhíu mày, giọng cô bé đó ch.ói tai quá.

 

"Kệ chị , cứ quá lên, phân gà rơi chị ."

 

Lục Cửu gom phân gà thành một đống xúc hót rác, lát nữa sẽ đổ cái hố ủ phân mà con bé đào sẵn, để dành bón cho rau thêm chất dinh dưỡng.

 

"Tam Thất, lấy ít nước cho gà con." Lục Cửu thấy gà hết nước uống bèn sai em trai.

 

"Em , em ngay đây." Tam Thất chạy tìm , lớn ở đây ngộ nhỡ chị bắt nạt thì .

 

"Này cháu nhỏ, cháu ?" Hứa Mai cũng giống con gái , bịt mũi kín mít, cứ như cái chuồng gà là b.o.m khí độc bằng.

 

"Bác ơi, cháu đang việc, bác chuyện gì ạ?" Hứa Mai gọi một tiếng "bác" thì hình luôn, bà già đến thế, thành "bác" .

 

"Cái chuồng gà nhà cháu mùi nặng quá đấy, nuôi gà ở trong sân thế ?" Bà nhớ hàng xóm đây nuôi gà.

 

"Bác ơi, gà chẳng nuôi trong sân thì nuôi ở ạ? Vả , chuồng gà nhà cháu ngày nào cũng dọn dẹp sạch sẽ lắm, mùi ạ?"

 

"Sao , mùi hôi nồng nặc thế mà cháu ngửi thấy , là mũi cháu vấn đề ?" Cô bé nhà hàng xóm hét lên, nắm đ.ấ.m của Lục Cửu siết c.h.ặ.t buông .

 

"Có chuyện gì thế?" Bảo Ni Tam Thất kể, nốt đoạn việc dở tay sang ngay.

 

"Mẹ ơi, cô và chị hàng xóm bảo nhà nuôi gà trong sân, vì mùi hôi ạ." Lục Cửu nhắc lời họ , phần còn nhường cho giải quyết.

 

"Chào chị, chuồng gà nhà dọn dẹp sạch sẽ, một chút mùi nào thì đúng, nhưng chắc chắn là ảnh hưởng đến bên nhà chị ." Bảo Ni hề tiếp xúc với hàng xóm bên , hình như bà nên ít khi gặp.

 

"Chào cô, là Hứa Mai, ở nhà bên cạnh. Cô xem, khu chẳng ai nuôi gà cả, cô nuôi ngay trong sân thế đúng là mùi thật. Cô xem đổi chỗ khác nuôi , con nhà nó ưa sạch sẽ quá."

 

Bảo Ni liếc hai con họ một cái, "Xin chị, đổi , khu tập thể quy định rõ ràng cấm nuôi gà, chúng cũng vi phạm quy định. Khu đây ai nuôi thì nuôi thôi."

 

" phân gà hôi lắm, con thích." Cô bé hàng xóm đợi xong la oai oái.

 

"Cháu thích thì thôi, nhà cô thích là , nuôi ở nhà cháu . Chỗ cách nhà cháu bao xa chứ, nếu cháu sang đây ngó nghiêng thì ngửi thấy mùi phân gà ?" Lục Cửu cũng chẳng khách khí, cái giọng của cô bé thật là t.r.a t.ấ.n lỗ tai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-305.html.]

"Bạn, bạn... bạn năng kiểu gì thế, thật là mất lịch sự." Cô bé cáu kỉnh, dùng ngón tay chỉ Lục Cửu, tức phát điên lên .

 

"Mẹ bạn dạy bạn là dùng ngón tay chỉ khác là mất lịch sự ?" Lục Cửu thản nhiên bồi thêm một câu.

 

"Mẹ ơi..."

 

"Đàn ông nhà đều là quân quan cả , chúng nên chú ý ảnh hưởng một chút, đoàn kết hữu ái." Hứa Mai tự cho phận khác biệt, thèm tranh luận với Bảo Ni.

 

"Quân quan thì cũng ăn uống vệ sinh, cũng thích ăn thịt gà, thành đoàn kết ."

 

Bảo Ni thực sự hiểu nổi suy nghĩ của bà , thời buổi cơm mới đủ no, lấy lắm chuyện cầu kỳ thế .

 

"Cô... ... thôi , về con."

 

Hứa Mai dắt tay con gái bỏ về, Bảo Ni và Lục Cửu , "Thật là kỳ quặc!"

 

Hai con cũng rửa tay, chuồng gà dọn xong xuôi.

 

Chương 248 Chuyện phiếm trong khu tập thể

 

Bảo Ni chẳng thèm để tâm đến lời hàng xóm , cái gì mà phận địa vị, chú ý ảnh hưởng, tính ngược lên ba đời đều là nông dân cả, ai cao quý hơn ai chứ.

 

Mấy cao quý thì đều đang ở trong "chuồng bò" cả , còn dám lôi thuyết phận nữa, đúng là đầu óc vấn đề.

 

Lục Cửu cảm thấy may mắn vì cô bé học cùng lớp với , thì chắc con bé phát điên vì phiền phức mất thôi.

 

"Mẹ ơi, con tìm bọn Chu Hải Dương đây, Tam Thất, em ?"

 

"Đi con, đừng chơi ngoài nắng quá nhé, đen da thì chớ, còn dễ cháy nắng đấy." Bảo Ni dặn dò, chẳng chúng nhớ .

 

"Em , nóng lắm." Tam Thất vẫy vẫy tay với chị, bé nhất định chịu ngoài .

 

"Mẹ ơi, con tắm, con cảm thấy con nặc mùi phân gà ."

 

Tam Thất cứ thấy mùi phân gà vẩn vương, dù thực tế chẳng tí phân nào dính quần áo cả.

 

"Được , nước phơi chắc nóng đấy, con tắm , cần tắm cho ?"

 

"Dạ thôi, con tự ạ, con là con trai , nam nữ thụ thụ bất ." Tam Thất nhanh nhảu chạy biến, thật sự sợ cao hứng lên tắm cho , thì hổ c.h.ế.t mất!

 

"Ha ha..." Bảo Ni lớn.

 

"Có chuyện gì mà em vui thế?" Chị Trương bước cửa thấy tiếng sảng khoái của Bảo Ni.

 

"Thằng Tam Thất nhà em đấy chị, em trêu nó bảo để tắm cho, thế là thằng nhóc sợ hãi chạy mất dép ."

 

Chị Trương Bảo Ni, đúng là đem con trai trò đùa đây mà.

 

 

Loading...