Bảo Ni ôm lấy Cố Dã để an ủi và truyền cho thêm sức mạnh.
"Vợ , tất cả những thứ đều là của em, đợi vài năm nữa tình hình hơn, em thể lấy đeo ."
Cố Dã cất đồ đạc như cũ, những thứ đều là của vợ .
Bảo Ni và Cố Dã cất kỹ những món đồ , đây đúng là vô giá bảo, chỉ vì giá trị vật chất mà còn là tình yêu của dành cho con .
Vừa thu dọn xong thì Lục Cửu và Tam Thất về.
"Mẹ ơi, tụi con thấy Trịnh Quân và Trịnh Hồng , ngờ Trịnh Quân giờ cao thế."
Lục Cửu vẫn nhớ Trịnh Quân, bạn lúc nào cũng sợ cô quên mất.
Cậu thiếu niên mười lăm tuổi đang tuổi vỡ giọng, chuyện khá buồn .
Trịnh Quân lên cấp ba, thành tích học tập khá , ngoại hình cũng ưa . Cao hơn một mét bảy, nhờ thường xuyên vận động nên thể lực cực kỳ dẻo dai.
Dù nữa, gia đình Bảo Ni coi như cũng an cư ở Bắc Kinh.
Ở phía bên , Cố Lam khi về nhà cũng ngổn ngang tâm sự, cô ngờ để cho nhiều đồ như .
"Anh cả gì thế, trông em vẻ vui."
Lâm Sâm dỗ dành con cái xong xuôi liền qua chuyện với Cố Lam.
Căn nhà họ đang ở là do cha chuẩn từ lúc mới cưới, hai gian nhỏ đầy bốn mươi mét vuông, giờ gia đình năm ở vô cùng chật chội.
"Mẹ em lúc còn sống để di chúc chia tài sản cho ba em. Bây giờ cảnh thuận lợi nên cả lấy chia. Trong lòng em thấy hổ thẹn, thấy với quá."
Cố Lam mấy ấn tượng về , lúc mất cô mới năm tuổi, luôn Từ Phương chăm sóc nên mấy khi tiếp xúc với .
"Thôi mà, đó là tình mẫu t.ử dành cho em, em tự hiểu trong lòng là . Tắm rửa ngủ , mai còn nữa."
Lâm Sâm hỏi han xem Cố Lam chia những gì, quan tâm, mà là những thứ đó đến lượt quyết định.
"Lâm Sâm , để cho em một căn nhà gần đơn vị em công tác, lúc nào tụi qua xem thử . Nếu thì tụi dọn qua đó ở, căn nhỏ quá, con cái lớn ở chung một phòng tiện nữa."
Cố Lam cũng ở nhà rộng, cho con cái một môi trường sống hơn.
Lâm Sâm phản đối, ở đây quả thật quá chật chội .
Vợ chồng cả Cố cũng đang ngắm hộp trang sức để , hai bộ trang sức trọn bộ là hồng ngọc và lục bảo ngọc, còn là những món đồ nhỏ tương tự như của Bảo Ni, chỉ thiếu bộ kim cương và cặp vòng ngọc.
Cố Trạch bảo vợ cất đồ , đây là bảo vật gia truyền , gia sản khổng lồ của ông ngoại giờ chỉ còn bấy nhiêu thôi, mang ý nghĩa kỷ niệm lớn.
"Cố Trạch , bảo để cho Cố Dã và Cố Lam những gì nhỉ?"
Chị dâu Cố những món trang sức tinh xảo mà lòng cũng thấy xao động, chẳng phụ nữ nào thích trang sức cả.
"Anh , lúc giao cho đều niêm phong kỹ , bao nhiêu năm qua cứ giấu mãi, hôm nay mới là đầu tiên mở . Dù là gì nữa thì đó cũng là tâm huyết của , tụi cứ ơn mà nhận lấy thôi."
Chị dâu Cố cũng ý định so bì, chỉ là tò mò chút thôi.
Ba em nhà họ Cố đều nhận tài sản của , tâm trạng ai nấy đều xúc động.
Hôm Cố Dã trình diện, Bảo Ni dẫn Lục Cửu và Tam Thất đến trường báo danh.
Vì thủ tục xong từ nên Lục Cửu trực tiếp lớp của Hiên Dật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-370.html.]
Lục Cửu nhỏ hơn Hiên Dật một tuổi nhưng học sớm, hai đứa cùng khối, đều học lớp Năm.
Tam Thất đeo cặp sách, nghiêm túc theo giáo viên lớp Hai.
Sau khi định cho hai con, Bảo Ni tìm đến nhà bác thợ mộc mà chị dâu Cố nhắc tới.
Thực bộ phận hậu cần của quân đội cũng những chiến sĩ mộc, nhưng Bảo Ni phiền họ, thà bỏ chút tiền túi cho tiện.
Nhà bác thợ mộc cách đại viện xa, Bảo Ni hỏi thăm một chút là tìm ngay.
Một mảnh sân nhỏ dọn dẹp khá sạch sẽ, trong sân thể thấy những đống gỗ xếp sẵn.
"Chị tìm ai?"
Trong nhà bước một phụ nữ tầm hơn ba mươi tuổi, tóc cắt ngắn ngang tai, quần áo chỉnh tề, thắt tạp dề ngang hông.
"Chị ơi, đây nhà bác Dương ạ? đóng cái tủ."
"Vào cô, cô đóng loại tủ thế nào, cứ để kích thước, đợi nhà về sẽ đóng cho."
Chị lau tay tạp dề mời Bảo Ni .
"Chị ơi, đây là kích thước, đóng một cái tủ đơn giản để đựng đồ thôi ạ."
Bảo Ni trình bày yêu cầu của , chị cũng là quen việc, phác thảo sơ đồ lên tờ giấy của Bảo Ni. Bảo Ni thầm nghĩ: đúng là lợi hại thật.
Để tiền đặt cọc và hẹn ba ngày đến lấy, chị cho cô một tờ biên nhận.
Bảo Ni hiểu chị , , là vẽ cái gì nữa.
"Cô em , lúc đến cứ mang tờ theo là , chữ nên dùng mấy ký hiệu thế thôi." Chị giải thích một chút Bảo Ni về.
Cuộc sống ở Bắc Kinh bắt đầu dần quỹ đạo.
Chương 302 Một hai ba bốn năm hàng xóm mới
Đóng tủ xong, Bảo Ni thẳng về nhà.
Giờ khu tập thể khá yên tĩnh, đa đều . Nhất là mấy tòa nhà đa phần là sĩ quan cấp Lữ trở lên, nhà cũng hầu hết sắp xếp công việc.
Ở nhà đồ đạc dọn dẹp hòm hòm, Bảo Ni việc gì nên lấy một cuốn sách .
Hai năm qua cô ít sách, cũng ghi chép khá nhiều, bước tiếp theo cô định thử lách xem .
Dù là yêu văn chương gì cho cam, nhưng một tác phẩm kinh điển cô cũng từng qua.
Nhờ ông già Khương thúc giục, cô lính nhưng thích tiểu thuyết quân đội, tiểu thuyết trinh thám và cả tiểu thuyết võ hiệp nữa, truyện của Kim Dung cô sót một cuốn nào.
Bảo Ni sơ bộ ý tưởng nhưng cũng vội vàng.
Buổi tối Lục Cửu và Tam Thất học về, trạng thái khá .
"Thế nào, trường mới hai đứa thích nghi ?"
"Cũng ạ, con học cùng lớp với Cố Hiên Dật, chăm sóc con lắm." Lục Cửu đến cũng thể thích nghi như cá gặp nước, bao giờ thiếu bạn bè.
Bảo Ni thấy hai đứa nhỏ hào hứng kể chuyện trường lớp, lòng cũng thấy nhẹ nhõm. Cuộc sống ở thủ đô, dù bao nhiêu sóng gió thì gia đình cô vẫn sẽ cùng vượt qua.