Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-02-09 05:12:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Mỹ Phượng quá thể hiện, dù khập khiễng một chân nhưng ngày nào cũng dọn dẹp cái cái nọ, cậy thế nấu ăn ngon khiến căn bếp lúc nào cũng thơm nức mũi, chồng con nhà chị ngưỡng mộ thôi. Lão chồng nhà chị cứ luôn miệng khen vợ sang đả kích vợ , chê chị dọn nhà sạch, nấu ăn ngon, giày chân... Đã ăn cơm chị nấu, giày chị bao nhiêu năm , đột nhiên thấy ngon, thấy chỗ nào cũng đúng thế !

 

Chị dâu Phạm lớn hơn Hứa Mỹ Phượng vài tuổi nhưng trông hai trạc tuổi , Hứa Mỹ Phượng già tuổi. Ngày nào cũng chồng khen ngợi phụ nữ khác, còn là phụ nữ trông già hơn , chị dâu Phạm thấy khó chịu vô cùng. Chị cố ý vô ý xúi giục mấy chị em sống gần đó, nhà ai mà chẳng từng mùi thơm từ bếp nhà Hứa Mỹ Phượng hấp dẫn cơ chứ.

 

Phụ nữ mà, ai chẳng chút lòng đố kỵ, chỉ cần dẫn dắt một chút là thể cùng chung mối thù nhắm một để xả nỗi bất mãn của chính . Chị dâu Phạm nhớ những chuyện trong hai năm qua, chị thể thẳng . Vì quá nhiều vây quanh nên tự nhiên thu hút thêm nhiều đến xem, ngay cả mấy đứa trẻ nghịch ngợm cũng kéo đến.

 

Trước câu hỏi chất vấn của Hứa Mỹ Phượng, chị dâu Phạm còn nghĩ cách trả lời thì trả lời hộ .

 

"Mẹ cháu bảo cô què, cứ lượn lờ mặt mấy ông chồng cứ khen cô suốt, đồ hổ."

 

Con trai thứ hai của chị dâu Phạm mới bảy tám tuổi chui vòng vây, đắc ý . Quần áo nó bẩn thỉu rách rưới vài chỗ, mặt mũi lem luốc nghịch gì mà đen thui như chui từ đống tro . Hai đứa bé trai chui cùng nó cũng chẳng kém cạnh gì, nếu Tam Thất mà ở đây chắc chắn sẽ tránh xa chúng cả dặm.

 

"Thằng ranh con, bậy bạ gì đấy, thế bao giờ, đừng mà điêu toa."

 

Chị dâu Phạm ngờ thằng con ngốc nhà cái gì cũng phun hết, đây là những lời thể ?

 

"Sao , chẳng với của Thiết Đản với Đại Cương suốt đó thây, ba đứa chúng con đều thấy hết, đúng ?"

 

", chúng cháu đều thấy hết ạ."

 

Ba đứa trẻ dứt lời, đám đông bắt đầu xôn xao hẳn lên.

 

"Chị dâu Phạm thế nhỉ, thể vì chồng khen vài câu mà nhắm Hứa Mỹ Phượng chứ, thật nên chút nào."

 

"Chứ còn gì nữa, cũng họ bàn tán bảo Hứa Mỹ Phượng thích thể hiện, lắm tâm cơ."

 

...

 

Cái đám thật là, cứ hùa theo đông chẳng cần gây tổn thương cho khác . Còn Hứa Mỹ Phượng thì , cô chẳng bao giờ ngờ nấu ăn ngon, sạch sẽ trở thành cái tội. Mọi đang lúng túng giải quyết thế nào thì của ban quản lý đến, khi tìm hiểu ngọn ngành bắt chị dâu Phạm xin Hứa Mỹ Phượng, đồng thời trả phần diện tích chiếm dụng.

 

Ở đây là nhà tập thể, nhà vệ sinh ở một bên, bếp ở bên , đều là dùng chung, phần diện tích cửa mỗi nhà là nơi để đồ đạc riêng của gia đình đó. Chị dâu Phạm cũng sợ chuyện ầm lên gây rắc rối cho chồng nên nhanh ch.óng xin và chuyển đồ đạc của khỏi chỗ nhà Hứa Mỹ Phượng.

 

"Các đồng chí ban quản lý, nhớ thường xuyên ghé qua kiểm tra, tránh để kẻ ngựa quen đường cũ bắt nạt hiền lành nhé."

 

Dù Bảo Ni cũng ghét chị dâu Phạm nhưng thể đ.á.n.h chị một trận , chỉ thể cảnh cáo nhẹ nhàng một chút.

 

"Đó là điều chắc chắn , chồng của chúng là quân nhân bảo vệ tổ quốc, chúng là vợ quân nhân thì lo hậu phương, giúp đỡ lẫn , đoàn kết một lòng để họ yên tâm công tác. Họ ở tiền tuyến đổ m.á.u đổ mồ hôi, chúng ở hậu phương thể kéo chân họ, họ phân tâm . Nhân cơ hội cũng xin thêm một câu, các chị sống ở khu tập thể chỉ đại diện cho bản mà còn đại diện cho cả chồng nữa đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-417.html.]

 

Người của ban quản lý , đám xem náo nhiệt cũng tản , Bảo Ni giúp dỡ rau thu xuống dắt con về nhà.

 

"Chị Vân Sơ ơi, em cảm ơn chị!"

 

Lục Cửu vẫy vẫy tay ngoảnh đầu thẳng.

 

"Lúc nãy là chị Vân Sơ dạy con thế ?"

 

Hứa Mỹ Phượng ngờ con gái nhà chị dâu giỏi giang đến thế, giúp một tay lớn. Bảo Ni xoa đầu con gái , Lục Cửu nhà cô đúng là xuất sắc.

 

Chương 339 Bảo Ni hiến kế cho Hứa Mỹ Phượng

Hứa Mỹ Phượng và Bảo Ni trở nên thiết, thỉnh thoảng sang chơi, việc khác giúp chứ may vá quần áo thì thành vấn đề.

 

"Mỹ Phượng, tay nghề của em khá thật đấy! Em học qua trường lớp nào ?"

 

Bảo Ni bộ quần áo Hứa Mỹ Phượng mang sang, chân thành khen ngợi. Trước đó quần áo Lục Cửu rách, Bảo Ni cầm kim chỉ loay hoay mãi, tay thì đ.â.m chảy cả m.á.u mà quần áo vẫn chẳng khâu xong. Cuối cùng vẫn là Tam Thất nổi nữa, nghiên cứu một hồi khâu cho. Khâu thì khâu xong nhưng đường chỉ dài ngoằng trông như con rết . Hứa Mỹ Phượng sang đưa nấm hương, thấy "con rết" áo Lục Cửu thì đờ một lúc.

 

"Chị dâu, áo Lục Cửu là con rết ? Bây giờ các bé gái thích mấy thứ ạ?"

 

Bảo Ni phản ứng một lát mới hiểu chuyện, cô cũng chẳng thấy gì thẹn thùng cả.

 

"À cái đó hả, là do áo Lục Cửu rách, chị thử khâu mãi mà tay cứ đ.â.m chảy m.á.u cũng khâu , cuối cùng là Tam Thất khâu cho đấy."

 

Hứa Mỹ Phượng há hốc miệng, nên đáp lời thế nào nữa.

 

"Lục Cửu, cháu áo , để dì khâu cho nhé."

 

Lục Cửu thực thấy cũng , cô chẳng quan tâm con rết , chỉ là cứ mượn chuyện đó để cô nên cũng thấy phiền.

 

"Dạ cháu cảm ơn dì, cháu ngay đây ạ."

 

Lục Cửu áo, Bảo Ni cũng vội vàng cảm ơn, cô thật sự khiếu mấy việc thủ công .

 

"Chị dâu khách khí quá, cảm ơn thì là em cảm ơn chị mới đúng. Không chỉ giúp em mua rau thu, còn giúp em giải vây, Lục Cửu còn dắt con gái em chơi cùng nữa..."

 

Hứa Mỹ Phượng cứ kể lể những chuyện cần cảm ơn, cảm thấy càng kể càng nhiều, lòng càng thêm cảm kích. Bảo Ni thể để cô kể tiếp nữa, là chuyện nhỏ nhặt đáng để cứ cảm ơn mãi.

 

 

Loading...