Cố Dã lúc cùng Lục Cửu và mấy đứa trẻ làng mua gà, về nhà quần áo xong thì nhận điện thoại bảo Bảo Ni xảy xung đột với ở đại lâu bách hóa.
Cố Dã sức chiến đấu của vợ nên vội, một bộ quân phục mới xuống lầu, lấy thể diện cho vợ.
Tình cờ , Cố Dã còn hành động xuất thần của khiến vợ tim đập loạn nhịp, chuyện đang đợi đấy.
Chính ủy Lê Cố Dã chút khác lạ, thầm nghĩ trong lòng, đúng là sợ vợ thật!
"Thôi , chúng về thôi, chuyện cơm nước để hãy , còn về báo cáo công tác nữa, chuyện xong .
Lữ trưởng Cố, nhà đơn giản , thật đấy! Có công việc gì ?"
Chính ủy Lê thật sự cảm thấy đồng chí Lâm Bảo Ni khá, văn võ song !
"Có việc , việc ở thư viện trường học, cô thích."
Cố Dã vợ hài lòng với công việc của nên ý định đổi việc khác.
Mấy tới chỗ đỗ xe, lên xe về đơn vị.
Bảo Ni dẫn Hứa Mỹ Phụng hội quân với chị dâu Vệ Hồng, cô còn mua một ít len và quần áo bông, chuyện khá gấp, thể đợi thêm nữa.
Chương 344 Bảo Ni đại mua sắm
Bảo Ni dẫn Hứa Mỹ Phụng quen đường tìm tới đơn vị của chị dâu Vệ Hồng, chị quan hệ ở hợp tác xã cung tiêu, thể mua hàng .
"Bảo Ni, ở đây ."
Chu Vệ Hồng và Ngô Phương cùng tới, Bảo Ni cũng lâu gặp Ngô Phương.
Tiền Lợi Dân chi viện xây dựng Tam Tuyến, gần đây mới điều về.
"Chị dâu Ngô Phương, lâu lắm gặp, chị bận xong việc ?"
"Lâu gặp, Bảo Ni. Chị mới bận xong, chị dâu Vệ Hồng bảo các em rủ mua đồ nên chị cùng cho vui."
Ngô Phương một mạch bốn năm năm, những thể qua chỉ còn mấy bạn nối khố như Tiền Lợi Dân, những khác quan hệ đều nhạt nhòa.
"Về là , thể tụ tập thường xuyên. , em tự trồng ít rau mùa thu, ai mà đủ ăn thì cứ sang em lấy."
Bảo Ni ôn chuyện với Ngô Phương, giới thiệu Hứa Mỹ Phụng cho bọn họ quen.
"Tay nghề may vá của Mỹ Phụng , em định mua ít vải về quần áo. Hồi ở miền Nam nóng quá, dùng đến đồ dày.
Giờ thì , cái gì cũng chuẩn , mua vải hết thì lấy nhiều phiếu vải thế!"
Nhà Bảo Ni quả thực cần ít quần áo, cũng hẳn chỉ vì Hứa Mỹ Phụng, chủ yếu là cô tự mua vải.
Mấy tới kho hàng của hợp tác xã cung tiêu, quen đúng là dễ việc.
Bảo Ni một kho đầy hàng , đồ đạc thật ít, cái gì cũng .
Đồ dùng sinh hoạt Bảo Ni cần, cô chủ yếu xem áo bông, đây là thứ cấp thiết, còn cả len nữa. Áo len quần len năm nay mặc kịp , trời càng lúc càng lạnh, xuân sang năm mặc cũng .
Bảo Ni bắt đầu đại mua sắm, len chút nhẹ, áo bông cho trẻ con, đều là những nhỏ, Hứa Mỹ Phụng bảo cô thể sửa .
Đã thì Bảo Ni bắt đầu lựa chọn.
Bốn đứa trẻ mỗi đứa một chiếc, cô cũng chọn cho một chiếc, Cố Dã một chiếc, tuy áo đại y quân đội phát nhưng cũng cần chuẩn quần áo thường.
Hứa Mỹ Phụng mà ngây , chị dâu Bảo Ni mua đồ như thể cần tiền , hết món đến món khác, loáng một cái chọn một đống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-424.html.]
"Chị dâu, tuy là hàng nhưng cũng rẻ ạ!"
Hứa Mỹ Phụng vẫn nhịn mà khuyên một câu.
"Đều là những thứ dùng cả, là bao giờ. Chủ yếu là mấy nhà chị đều quần áo dày mặc mùa đông."
Bảo Ni Mỹ Phụng ý , nhưng cô quan điểm tiêu dùng của riêng , thể sống như đại đa .
Mấy lấy đồ xong thì chuyển sang nhà máy dệt bông.
Ở kho hàng của nhà máy dệt bông, Bảo Ni còn hào hứng như thế nữa, vải vóc cô chẳng hiểu cũng chẳng may vá.
Hứa Mỹ Phụng thì hào hứng, vải, nhiều vải quá, thật chấn động.
Bảo Ni cho Hứa Mỹ Phụng những bộ quần áo định , bảo cô chọn vải giúp.
Mỗi hai bộ là , cô sắp tới sẽ mở cửa , mua đồ sẽ ngày càng thuận tiện, nhất là khi chị dâu Cố còn đang ở bên , cứ nhờ chị mua gửi về là .
Bảo Ni bà chủ vung tay quá trán, giao phó cho Hứa Mỹ Phụng trổ tài. Việc chuyên môn cứ để chuyên môn , chuyện cô quả thực đầu mối.
Hứa Mỹ Phụng phát huy ưu thế của , chất liệu vải, màu sắc, độ dày, phù hợp để kiểu quần áo gì, đây đều là những thứ Mỹ Phụng thích và am hiểu.
Chu Vệ Hồng và Ngô Phương Hứa Mỹ Phụng chọn lẩm bẩm, cảm thấy vẻ chuyên nghiệp.
"Bảo Ni, quần áo xong cho bọn chị xem với nhé, nếu bọn chị cũng ."
" đúng, bọn chị cũng ."
Hai họ cũng tính toán, tiền công cộng với tiền vải kiểu gì cũng rẻ hơn quần áo may sẵn.
"Được thôi, vấn đề gì, để em , khi nào thành phẩm cho các chị xem."
Nhà Bảo Ni ngoại trừ Tam Thất thì những khác yêu cầu quá khắt khe về tiểu tiết, đại loại mặc là .
Hứa Mỹ Phụng chọn vải xong cho Bảo Ni, cô cũng tự mua một ít.
"Chị dâu, đủ ạ."
"Đủ hết , , chúng thanh toán."
Bảo Ni tốn ít tiền, nhưng cũng tránh , quần áo vẫn mặc mà.
Cả nhóm rời khỏi nhà máy dệt bông, tới tiệm cơm quốc doanh gần đó, trưa nay vẫn ăn gì.
Vì qua giờ cơm nên mỗi chỉ một bát mì, những thứ khác đều hết sạch.
Đợi đến lúc bọn họ tay xách nách mang về đến khu nhà tập thể thì trời cũng sẩm tối.
Bảo Ni giúp Hứa Mỹ Phụng mang đồ về nhà, đó mới xách túi len mua về. Tối mai nhờ Mỹ Phụng sang đo kích thước cho sắp nhỏ.
"Vợ ơi, em về , mệt lắm ?"
Cố Dã bước từ trong bếp, đang canh nồi, một con gà mái già, hầm cả buổi chiều .
"Em về đây, canh gà xong , em ngửi thấy mùi thơm phức !"
Bảo Ni đặt đồ xuống, rửa tay.
"Mẹ ơi, mua gì thế ?"
Lục Cửu thấy xách một túi to đùng về, là mua gì.