Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 457
Cập nhật lúc: 2026-02-09 05:25:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nơi nào con nơi đó giang hồ, quân đội cũng ngoại lệ.
Cố tam thẩm há hốc miệng nhưng chẳng lời nào.
Hồi Tết bọn họ ở nhà điều dưỡng, bà cụ nhờ Cố Dã lo liệu cho Cố Phong, nhưng lời còn kịp Cố Dã chặn họng .
“Được, con cứ theo lời Cố Dã của con , hai em nhà nó đều hạng tầm thường .
Mẹ xem như cũng thấu , với bố con tính toán cả đời cũng chẳng tính cái gì hồn. Đặc biệt là bố con, con bớt lời ông .”
Cố Vĩ và Trần Lệ Lệ đều kinh ngạc, ( chồng) nghĩ thông suốt từ khi nào.
“Vâng, con ạ. Còn nữa là Hiên Nhiên, thằng bé nhát, tính cách phần hướng nội, con dắt nó tiếp xúc nhiều với bọn Tam Thất để nó đổi một chút.”
Lần Cố Vĩ Cố Dã mắng cho một trận, cũng là nhờ cái bóng của con trai.
Anh Cố Dã từ khi con dành nhiều sự quan tâm và thương yêu hơn cho trẻ nhỏ.
“Con là , con trẻ còn nhỏ, chuyện vẫn muộn.”
Cố Vĩ bầu bạn chuyện với một hồi, thấy thời gian cũng hòm hòm mới dắt vợ con sang nhà Cố Dã.
Bảo Ni tối nay vợ chồng Cố Vĩ qua chơi nên sang tứ hợp viện lấy một con ngỗng lớn, c.o.n c.uối cùng , vớt thêm một cây dưa muối.
Thịt bò vẫn còn một ít cũng lấy một miếng, các loại rau khác cũng lấy một ít.
Lúc bọn Cố Vĩ đến, Bảo Ni chuẩn xong xuôi hết nguyên liệu, chỉ chờ “bếp trưởng” nhà cô trổ tài.
“Chị dâu, năm mới lành, chúc mừng năm mới muộn ạ.”
Cố Vĩ bước cửa, đưa đồ đạc trong tay cho Bảo Ni.
“Mau , còn mang theo nhiều đồ thế .”
Bảo Ni đón lấy, cũng chẳng là cái gì mà thấy nặng trịch.
“Toàn là đặc sản thôi ạ, là thứ đặc trưng ở vùng đơn vị em đóng quân.”
Cố Vĩ mang là đặc sản chứ mua quà cáp ở cửa hàng thực phẩm phụ, thấy quá khách sáo.
Bọn Lục Cửu thấy tiếng động cũng chạy chào hỏi.
“Cháu chào chú thím ạ, Hiên Nhiên đây chơi với nào.”
Tam Thất đại diện, lên tiếng chào hỏi.
Cố Vĩ lấy những bao lì xì chuẩn sẵn, mỗi đứa một cái.
“Cảm ơn chú ạ!”
Tam Thất một cái mới nhận lấy, ngay cả Hiên Vũ cũng phần.
Bảo Ni cũng chuẩn bao lì xì cho Cố Hiên Nhiên, bé thẹn thùng nhận lấy.
Lũ trẻ phòng chơi, Bảo Ni mời vợ chồng Cố Vĩ xuống sofa, bàn bày sẵn đĩa hoa quả, thể ăn trò chuyện.
Bảo Ni ấn tượng khá với vợ chồng Cố Vĩ, đặc biệt là Cố Dã từng sẽ dìu dắt Cố Vĩ để hỗ trợ lẫn .
Ai cũng hướng tới những điều nên bầu khí trong phòng hòa hợp.
Chương 370 Người mượn lực kẻ đỏ mắt
Bảo Ni đồng hồ, thấy đến giờ nấu cơm tối.
“Tam Thất, đến giờ nấu cơm con.”
Bảo Ni hô lên một tiếng, vợ chồng Cố Vĩ khá ngạc nhiên, nấu cơm mà gọi trẻ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-457.html.]
“Chị dâu, để em phụ chị một tay, cần những gì ạ?”
Trần Lệ Lệ vội dậy, cô cũng thể chờ ăn sẵn .
“Không cần , chị cũng nấu, cơm nước nhà chị do bọn Tam Thất thì cũng là do Cố Dã đấy.”
Bảo Ni cũng chẳng còn cách nào khác, ngoài ở đây cô cũng giữ thể diện, che giấu sự thật là nấu ăn.
Thế nhưng cô thực sự giả vờ nổi, món ăn hôm nay là món mặn, cô sợ sẽ hỏng mất, phí hoài nguyên liệu.
“Hả! Vậy món gì ạ, để em cho.”
Trần Lệ Lệ ngờ nhận câu trả lời như , cô thực sự hề chị dâu Bảo Ni nấu ăn.
“Ngỗng hầm dưa muối, hải sâm xào hành, thịt bò hầm khoai tây...”
Mấy món Bảo Ni kể tên, Trần Lệ Lệ thực sự thạo lắm, đặc biệt là món ngỗng hầm dưa muối, cô còn ăn bao giờ.
“Chị dâu, mấy món “nặng đô” quá, em thực sự ạ.”
“Không , chị sơ chế xong hết , Tam Thất chỉ việc cho nồi hầm thôi.”
Lúc Tam Thất , thấy của Hiên Nhiên chút tự nhiên, cũng chẳng hiểu vì .
“Mẹ ơi, hầm bây giờ luôn ạ?”
“Ừ, hầm lâu một chút cho nó nhừ.”
Bảo Ni nghĩ hôm nay Cố Hiên Nhiên, tuy chỉ kém Tam Thất vài tuổi nhưng trông bé giống một đứa trẻ hơn hẳn.
Tam Thất bếp, Bảo Ni và Trần Lệ Lệ cũng theo , Trần Lệ Lệ thuần túy là tò mò, xem một đứa trẻ như Tam Thất nấu ăn như thế nào.
Trong bếp, Bảo Ni chuẩn sẵn hết nguyên liệu, ngay cả hành gừng tỏi cũng thái sẵn.
Tam Thất đeo tạp dề, nổi lửa già nồi, hành gừng tỏi phi thơm, cho thịt ngỗng đảo đều...
Cố Vĩ cũng ở cửa bếp, Tam Thất múa xẻng một cách vô cùng thuần thục, là ngay tay nghề lâu năm, đúng là ngưỡng mộ thật đấy.
Hầm xong ngỗng hầm thịt bò, hai cái bếp đều đỏ lửa, Tam Thất giao phòng bếp cho ngoài.
“Tam Thất, cháu giỏi quá!”
Đứng ở cửa, Cố Vĩ giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
“Biết ạ, ai bảo thiên phú của cháu quá chi, giỏi thì nhiều thôi ạ.”
Tam Thất chẳng khiêm tốn chút nào, còn tự khen một câu.
Ở cái thời đại coi khiêm tốn là mỹ đức , lời của Tam Thất khiến Cố Vĩ sững một lát.
“Chị dâu, em thực sự ngưỡng mộ con cái nhà chị, tự tin, trong cảnh nào cũng hề sợ hãi, dũng cảm.”
Hiên Nhiên nhà cô bao giờ mới như , cô mơ cũng tỉnh mất.
“Hiên Nhiên nhà em hướng nội một chút, cứ để thằng bé vận động nhiều . Cố Vĩ thời gian thì dắt con rèn luyện, Lục Cửu nhà chị từ năm ba bốn tuổi theo bố nó chạy bộ buổi sáng , Tam Thất thì muộn hơn một chút nhưng giờ vẫn đang kiên trì đấy.”
Trẻ con mà, thể lực , tinh thần thì tính cách tự nhiên sẽ cởi mở hơn nhiều.
Bảo Ni cũng chẳng kinh nghiệm nuôi dạy con cái gì, là tự mày mò mà , tất nhiên công lao của Cố Dã cũng nhỏ, trẻ con đặc biệt là con trai thể thiếu sự ảnh hưởng của cha.
Hiện tại mà xem thì hai đứa nhà cô trưởng thành khá , thể coi là ưu tú!
Cố Vĩ trầm ngâm suy nghĩ, thực sự điều chỉnh cách phân bổ thời gian của .
Buổi tối, Cố Dã tan đúng giờ, về đến nhà là lúc cơm nước xong xuôi.
“Bố ơi, hôm nay bố căn giờ chuẩn thật đấy, món cuối cùng mới nồi xong.”