XUYÊN VỀ NĂM MẤT MÙA: MANG THEO KHÔNG GIAN GẢ CHO THỢ SĂN THÔ KỆCH - Chương 24: Kẻ Trộm

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:13:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên tường, nương con Lý Hâm Duyệt vẫn ngủ say sưa, tịnh vị tân lân bang (hàng xóm mới) giúp họ giải quyết một rắc rối lớn. Lý Hâm Duyệt vốn phòng , nàng giấu bạc và lương thực gian, đặt bẫy kẹp chuột cửa và để sẵn gậy gộc bên , nhưng đêm nay trời yên biển lặng, nàng một giấc ngủ mộng mị.

Trời còn tối mịt, Lý Minh Phong gọi đại tỷ dậy để chuẩn lên trấn.

"Đi lên trấn sớm thế ?" Lý Hâm Duyệt ngáp dài, màn đêm đặc quánh.

"Phải sớm ạ, bộ mất cả canh giờ, xuất phát lúc ." Minh Phong đáp.

"Hôm nay chúng xe bò , cần bộ xa thế ." Lý Hâm Duyệt đến việc bộ hai tiếng đồng hồ thì bộ tế bào trong đều biểu tình. Đi bộ hai canh giờ, đôi chân chắc rụng mất!

Sau khi dùng bữa sáng đơn giản, Tỷ hai xuất phát. Minh Phong đeo gùi , thỉnh thoảng ngoái đầu đại tỷ với vẻ lo lắng thái quá khiến nàng dở dở .

Vừa bước khỏi cổng, cửa nhà hàng xóm cũng mở . Phong Lãng xách hai bao tải lớn bước , thấy Tỷ hai gầy nhỏ, bất giác hạ giọng ôn hòa: "Hai đứa lên trấn ?"

"Vâng thưa đại thúc, ngài cũng ạ?" Minh Phong tráng hán râu ria xồm xoàm, tướng mạo hung hăng thì lòng thoáng chút e dè, bèn chắn mặt đại tỷ mà trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-mat-mua-mang-theo-khong-gian-ga-cho-tho-san-tho-kech/chuong-24-ke-trom.html.]

Phong Lãng nhận sự cảnh giác của bé, bắt chuyện thêm mà lẳng lặng phía hộ tống. Lý Hâm Duyệt vị hàng xóm mới vài , thầm cảm thán đây là cao lớn nhất nàng từng thấy ở thời cổ đại, cao hơn sáu thước, hổ lưng gấu eo, vô cùng cường tráng.

Đến đầu thôn, xe bò tới nhưng vài phụ nhân chờ. Tỷ hai lễ phép chào hỏi nép một bên. Đám phụ nữ thấy Phong Lãng hai đứa trẻ thì vô cùng ngạc nhiên. Người bọn họ đều , là thợ săn sống cô độc, hiếm khi giao thiệp với dân làng.

Mã quả phụ trong thôn, tay xách giỏ nũng nịu sáp gần Phong Lãng: "Phong thật tài giỏi, săn nhiều con mồi thế , thể bán cho một con ?"

Phong Lãng mặt cảm xúc, lạnh lùng đáp: "Xin , những thứ chủ ."

Mã quả phụ vẫn bỏ cuộc, cứ lượn lờ bên cạnh khiến những phụ nhân xung quanh cau mày khinh bỉ. là hạng hổ, trẻ con còn đây mà cứ lẳng lơ như thế. Phong Lãng lười đôi co, xách hai bao tải sải bước thẳng.

Mã quả phụ định níu nhưng ánh mắt lạnh như tiền của dọa cho c.h.ế.t khiếp, nụ cứng đờ mặt. Đám phụ nữ bắt đầu xì xào châm chọc:

"Phi! Thật hổ, nào cũng sấn sổ gần, thèm hạng như thị chắc?" "Gì chứ? Ngươi ghen tị ? Ngươi cũng là hạng lành gì, Phong thèm liếc mắt ngươi ?" "Mã Ngọc Liên, xé xác cái mồm thối của ngươi !" "Ta sai ? Cả làng ai chẳng Lý Cúc Hoa ngươi năm bảy lượt chặn đường , còn tự tìm bà mai sang dạm hỏi, kết quả chẳng thèm ngó ngàng."

Gà Mái Leo Núi

Cuộc khẩu chiến của đám phụ nữ nổ kịch liệt, khiến gian đầu thôn vốn yên tĩnh bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên. Lý Hâm Duyệt lẳng lặng xem kịch, thầm nghĩ: Xem vị hàng xóm mới là "miếng mồi ngon" trong mắt đám nữ nhân trong thôn đây!

 

Loading...