XUYÊN VỀ NĂM MẤT MÙA: MANG THEO KHÔNG GIAN GẢ CHO THỢ SĂN THÔ KỆCH - Chương 84: Mị Nhãn Quăng Cho Kẻ Mù

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:15:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Mạn Vân vội sai nhũ mẫu bế hài nhi xuống phía . tỷ ba Hâm Duyệt sáng sớm lên trấn, Ảnh Nhất cùng mấy vị ám vệ cũng theo hầu, lúc vạn sự cẩn trọng vẫn hơn.

"Ngoại... tổ mẫu... Đào Đào... ngoan." Dẫu lời còn tròn vành rõ chữ, nhưng tiểu gia hỏa vẫn ôm c.h.ặ.t lấy chân Diệp Mạn Vân buông, tịnh theo nhũ mẫu trở về phòng.

"Người tới là nam nữ, bao nhiêu ?" Diệp Mạn Vân hỏi.

"Thưa phu nhân, hai , một nam một nữ. Ban đầu họ đòi tìm Đại tiểu thư, khi tiểu thư nhà, họ liền đòi gặp , tịnh xưng danh tính, hiện đang đợi ở tiền sảnh." Nha thưa.

Diệp Mạn Vân lòng đầy nghi hoặc, dân làng quanh đây nha thảy đều quen mặt, là ai? Thấy tiểu ngoại tôn nhất quyết chịu rời, bà đành bế nó cùng tiền viện. Tiểu gia hỏa nuôi dưỡng nên tròn trịa, nụ hôn nồng mùi sữa, bế tay cũng thấy trĩu nặng. Thấy ngoại tổ mẫu thấm mệt, Đào Đào liền ngoan ngoãn đòi xuống đất tự .

Tại tiền sảnh, nam t.ử nọ yên, chốc chốc ngó cửa. Nếu hạ nhân canh giữ, e là gã tự tìm. Ngồi cạnh gã là một nữ t.ử vận tố y, dáng vẻ e lệ, cúi đầu tịnh rõ đang tâm niệm điều gì.

Diệp Mạn Vân chỉnh đốn y quan, dắt theo nha bước sảnh. Vừa lúc đó, bà chạm một đôi mắt mà vẫn hằng đêm mong nhớ. Bốn mắt , thời gian như ngưng đọng.

Nam t.ử tiếng động phía ngoài chẳng thể kìm lòng, sấn bước tới ôm chầm lấy thê t.ử mà gã ngày đêm nhung nhớ lòng: "Mạn Vân!"

Được bao bọc trong l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, Diệp Mạn Vân khẽ thốt lên đầy nghẹn ngào: "Thành ca?"

"Là đây!" Lý Đại Thành đáp lời.

"Thực sự là ?" Nước mắt Diệp Mạn Vân trào như suối. "Bấy lâu nay tịnh gửi một bức phong thư về nhà? Người đều bảo t.ử trận, Tế t.ử tung tìm kiếm khắp nơi mà chẳng thấy tăm . Huynh ? Có ... định rứt bỏ nương con ?"

"Làm gì chuyện đó! Mạn Vân, mấy năm qua thi hành quân lệnh bí mật, tịnh tiện liên lạc với gia đình. Ta từng đổi lòng , càng quên lời thề non hẹn biển năm xưa. Ta bôn ba chỉ vì cho nàng và các con một cuộc sống hơn thôi." Lý Đại Thành xót xa lau nước mắt cho thê t.ử.

"Thật ?"

"Mạn Vân, đặc biệt xin phép về đây để đón nàng và các con lên kinh thành."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-mat-mua-mang-theo-khong-gian-ga-cho-tho-san-tho-kech/chuong-84-mi-nhan-quang-cho-ke-mu.html.]

Lời dứt, một giọng xa lạ chen ngang: "Phải đó tỷ tỷ, Thành ca đặc biệt thỉnh cầu cấp để về đón tỷ đấy."

Diệp Mạn Vân bấy giờ mới nhận sự hiện diện của nữ t.ử . Nàng vận bạch y, trạc ngoài đôi mươi, b.úi tóc phụ nhân, ghế cách đó xa. Vừa hình cao lớn của Thành ca che khuất nên bà tịnh để ý.

Tiếng "tỷ tỷ" thốt tâm Diệp Mạn Vân hẫng một nhịp, lòng thầm nảy sinh vài phần hi nghi, nhưng nghĩ đến nhân phẩm của Thành ca, bà nén lòng xuống.

"Xem , mải vui mừng mà quên cả khách quý. Thành ca cũng thật là, khách tới nhà để họ thế ."

Gà Mái Leo Núi

Lý Đại Thành bèn giới thiệu: "Mạn Vân, nàng tên Trịnh Liên Nhi, là nghĩa của ."

"Năm đó trọng thương, chính Trịnh thúc – cha của Liên Nhi – cứu mạng . Liên Nhi mấy năm từng gả cho , nhưng phu quân bệnh mất, phu gia hắt hủi đuổi . Trịnh thúc lúc lâm chung tịnh yên lòng về con gái duy nhất, nên phó thác cho , mong hộ trì chu ."

"Ta nghĩ phận nam nữ đồng hành e là tổn hại danh tiết của Liên Nhi, nên cùng bái bảo, kết nghĩa khác họ. Từ nay về , Liên Nhi chính là ruột thịt của ."

Diệp Mạn Vân chứng kiến sắc mặt Trịnh Liên Nhi mỗi lúc một tái , khóe môi bà khẽ giật. Xem đây là màn "đơn phương tình nguyện" của cô nương nhà ! Thành ca của bà quả thực là hạng "đại trực nam" (đàn ông thẳng đuột) như lời Hâm Duyệt vẫn thường trêu. Gã nhận ý đồ "phó thác chung " của Trịnh lão lúc lâm chung, mà chỉ đơn thuần coi đó là việc chăm sóc .

Lại còn một câu " từng gả cho ", hai câu " phu gia đuổi ", kìa, đem cô nương nhà chọc cho tức đến mức hai má phồng lên như cá nóc kìa. Dẫu cũng là con gái ân nhân cứu mạng của phu quân, Diệp Mạn Vân vội bước tới nắm tay Trịnh Liên Nhi dỗ dành: "Thành ca của tính tình cục mịch, cách ăn , chớ để bụng. Tới đây cứ coi như nhà , gì thiếu hụt cứ bảo với tẩu t.ử."

Trịnh Liên Nhi khẽ lắc đầu, lòng đầy chua chát. Dọc đường nàng ít quăng "mị nhãn" (ánh mắt đưa tình), nào ngờ gã họ Lý cứng như gỗ đá, còn sang hỏi mắt nàng phong hàn . Nàng từng thấy hạng nào "đầu gỗ" đến mức .

Nàng vốn tự tin nhan sắc, dẫu đối phương thê t.ử cũng tịnh kinh hoảng, cứ ngỡ chỉ là hạng "hoàng liên bà" (mụ già mặt vàng) nơi thôn dã. Ai ngờ thê t.ử của gã những già héo, mà còn vô cùng xinh , khí chất thanh cao, tịnh giống hạng thôn phụ tầm thường. Nàng hiểu rõ, dù thừa nhận nhưng nàng thua kém đàn bà mắt.

Lý Đại Thành bấy giờ mới nhận bệnh tình của thê t.ử khỏi hẳn, gã tíu tít hỏi han: "Mạn Vân, bệnh của nàng khỏi ? Tốt quá ! Các con ? Sao nhà dời phía đông thôn thế ? cha nương ? Đã phân gia ? Tòa trạch viện nguy nga là của ai? Còn đứa nhỏ lúc nãy... là con của Duyệt Duyệt ?"

Thấy phu quân dồn dập hỏi han, Diệp Mạn Vân hiệu cho nha đưa Trịnh Liên Nhi nghỉ ngơi. Chuyện riêng của gia đình tịnh nên mặt ngoài, nhất là hạng nữ nhân đang dòm ngó phu quân .

Trịnh Liên Nhi dẫu lòng , nhưng phận " " buộc nàng theo nha về khách phòng, lòng thầm kinh ngạc tòa trạch viện khí phái thua gì phủ viên ngoại trấn .

 

Loading...