Xuyên Về Nông Thôn: Mang Theo Hai Tiểu Bảo Và Một Kho Y Thuật - Chương 330

Cập nhật lúc: 2026-02-24 09:03:54
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả thật, yến tiệc trong hoàng cung thật tồi, hoa quả điểm tâm đủ cả, còn cả quả t.ửu và nước ép trái cây.

Phải rằng, ở thời cổ đại, hoa quả là thứ hiếm , tiền cũng chắc mua .

Ngay lúc nàng đang nhàn nhã tự tại, ăn hoa quả uống quả t.ửu, một phụ nữ đột nhiên đến mặt nàng, cúi hành lễ.

“Xin thỉnh an Phu nhân, chúc Phu nhân vạn phúc kim an.”

Tô Nguyệt nàng là ai, nhưng y phục cát tường , thể thấy nàng cũng là Nhất phẩm Cáo Mệnh Phu nhân, nàng vội vàng dậy đáp lễ.

“Vị phu nhân cần đa lễ.”

Lúc trong lòng Tô Nguyệt đầy rẫy nghi hoặc.

Người là ai?

Sao tự dưng đến chào hỏi nàng?

Hơn nữa cả hai đều là Nhất phẩm Cáo Mệnh.

Người đó dậy, khách khí tự giới thiệu bản .

“Thiếp là mẫu của Yêu Yêu, đến từ Vinh Quốc Công phủ.”

Thì là Phu nhân phủ Vinh Quốc Công, thì tước vị Quốc Công còn lớn hơn Hầu, bàn về phận, vị Quốc Công phu nhân còn quý giá hơn nàng một chút.

Tô Nguyệt khẽ gật đầu, quan tâm hỏi: “Sức khỏe của Yêu Yêu tiểu thư hơn chút nào ?”

Mắt Lâm phu nhân tích tụ nước mắt, liên tục gật đầu : “Tốt hơn nhiều , hài t.ử cũng gầy ít, tinh thần và tâm trạng cũng dần dần lên.”

Tô Nguyệt : “Vậy là .”

“Chuyện cảm tạ ngài, nếu nhờ ngài, hài t.ử nhà e rằng…”

Lâm phu nhân đưa tay lau nước mắt, cúi sâu sắc về phía Tô Nguyệt.

“Thật sự đa tạ ân cứu mạng của Phu nhân.”

Tô Nguyệt vội vàng tiến lên đỡ nàng .

“Phu nhân thật sự quá khách khí, chỉ là việc nhỏ thôi.”

Lâm phu nhân : “Bao lâu nay tìm cơ hội đến bái kiến, sợ quá đường đột, hôm nay mượn cơ hội gặp Phu nhân, ngày khác nhất định sẽ đưa tiểu nữ đích đến tận nhà tạ ơn.”

Tô Nguyệt khẽ cong môi, gật đầu : “Tự nhiên là hoan nghênh, đến lúc đó kiểm tra cho Yêu Yêu tiểu thư một nữa.”

“Thật sự nên cảm ơn ngài thế nào.”

Lâm phu nhân vẻ mặt đầy vẻ cảm kích, hận thể dập đầu vài cái với Tô Nguyệt, chỉ là trong lòng nàng vẫn còn điều nghi vấn, hiện tại yến tiệc còn bắt đầu, thời gian còn sớm, nàng lập tức kéo tay Tô Nguyệt, nhỏ giọng hỏi:

“Nghe Yêu Yêu , căn bệnh ảnh hưởng đến khả năng sinh nở, cũng tìm đại phu khám qua, đều là bó tay. Chẳng Phu nhân phương pháp nào giúp Yêu Yêu ? Nữ nhân nếu thể sinh con, thể xuất giá!”

Lâm phu nhân liên tục thở dài, rõ ràng là vì con gái mà hao tâm tổn trí.

Tô Nguyệt bất lực : “Nếu thể gặp Yêu Yêu tiểu thư sớm hơn một chút, chừng còn hy vọng...”

Lâm phu nhân hiểu ý của Tô Nguyệt, chỉ thể thở dài : “Đây là mệnh của hài t.ử , nhưng vẫn cảm tạ ân cứu mạng của Phu nhân!”

“Không , cho dù thể sinh nở cũng , chỉ cần thể khỏe mạnh, vẫn còn ở đây, những thứ khác đáng kể gì.” Tô Nguyệt ôn tồn an ủi, mặc dù nàng lời an ủi của vô lực.

Đừng là ở thời cổ đại, ngay cả ở thời hiện đại, phụ nữ thể sinh con cũng khó xuất giá.

Lâm phu nhân thể đồng cảm với Tô Nguyệt, nàng nghẹn ngào : “Ngài đúng, nếu Đào Đào nhà thể gặp ngài, chừng ...”

Tô Nguyệt lấy khăn tay của đưa qua.

Lâm phu nhân nhận, tự lấy khăn lau nước mắt, nàng buồn bã : “Yêu Yêu và Đào Đào là song sinh, Đào Đào là tỷ tỷ, mấy năm khi nàng sinh nở thì khó sinh, một t.h.i t.h.ể hai mạng cứ thế mà .

Thiếp chỉ còn Yêu Yêu là cô con gái thôi, ai, ngài đúng, sinh thì sinh, cùng lắm là cả đời xuất giá, chúng cũng thể cưng chiều nàng cả đời.”

Trong lòng Tô Nguyệt đầy rẫy cảm xúc, chỉ : “Thật đáng thương cho tấm lòng cha nương thiên hạ!”

Trong lúc hai đang trò chuyện, Lãnh Tiêu Hàn về, Lâm phu nhân thấy liền lau khô nước mắt, như chuyện gì: “Bây giờ chuyện cũng tiện, xin phép , yến tiệc cũng sắp bắt đầu , ngày khác nhất định sẽ gửi mời đến tận nhà bái kiến, đến lúc đó trò chuyện cùng Phu nhân.”

Tô Nguyệt gật đầu : “Tất nhiên , hẹn gặp .”

Tiễn Lâm phu nhân , Tô Nguyệt mới xuống chỗ của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nong-thon-mang-theo-hai-tieu-bao-va-mot-kho-y-thuat/chuong-330.html.]

Vị trí của Lâm phu nhân ở đối diện bọn họ, gần phía hơn một chút.

Bên cạnh Lâm phu nhân còn một nam t.ử, dáng vẻ mười bảy mười tám tuổi, chắc là con trai nàng .

Không thấy Lâm Yêu Yêu, Lâm Yêu Yêu chắc là đến.

Lúc trong lòng Tô Nguyệt đang suy nghĩ về chuyện Lâm phu nhân về cái c.h.ế.t do khó sinh.

Phụ nữ sinh nở vốn là một bước chân Quỷ Môn Quan, hơn nữa thời cổ đại phẫu thuật mổ đẻ.

tỷ lệ t.ử vong khi sinh nở ở thời cổ đại chắc chắn cao.

Tô Nguyệt cúi mắt suy tư.

Phòng phẫu thuật trong gian của nàng vẫn sử dụng nào.

Hiện tại y quán của nàng cũng trang hoàng gần xong, đợi khi hôn lễ của An Ninh Công chúa kết thúc, lẽ ngày mốt là thể khai trương.

Nàng định, y quán sẽ chuyên trị các bệnh nan y, chuyên trị phụ nữ khó sinh, và các vấn đề phụ khoa của nữ nhân.

điều quan trọng nhất vẫn là đ.á.n.h tiếng danh tiếng ngoài .

nửa tháng đầu, liên tục cứu tế miễn phí nửa tháng, đó quy định, mỗi tháng cứu tế miễn phí ba , mười ngày một .

Trong gian của nàng còn nhiều vàng như , đủ để khám bệnh cho nhiều nghèo .

Kiên trì một thời gian, gian của nàng thăng cấp hẳn sẽ nhanh.

“Hoàng Thượng giá lâm!”

“Thái hậu Nương Nương giá lâm!”

“Hoàng hậu Nương Nương giá lâm!”

Theo từng tiếng xướng danh, cả Thừa Càn Cung lập tức trở nên yên tĩnh.

Đợi Đế Hậu và những khác an tọa ở ghế , liền đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh chúc mừng.

“Tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

“Tham kiến Thái hậu Nương Nương, Nương Nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

Đương nhiên, Tô Nguyệt và Lãnh Tiêu Hàn cần quỳ lạy, hai giữa đám đông đang quỳ lạy tựa như hạc giữa bầy gà, chỉ cần cúi hành lễ là đủ.

Quân Vạn Kinh vung tay áo, giọng vang và trầm ấm.

“Chư vị Ái khanh miễn lễ.”

“Tạ Hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Hành lễ xong, chỗ cũ.

Quân Vạn Kinh rõ ràng tâm trạng , giọng đầy sự vui vẻ, nhưng Tô Nguyệt cũng kỹ đang gì, chẳng qua cũng chỉ là vài lời khách sáo.

Hắn dứt lời, thái giám cung nữ liền nối đuôi bước , dọn các loại quả ngọt và điểm tâm bàn, đó bắt đầu dọn món ăn chính.

Món ăn đầy đủ sắc hương vị, nhưng đều là đồ nguội, chỉ món mặt Thái hậu, Hoàng đế là còn nóng.

Văn võ bá quan mang theo bộ gia quyến, chuẩn nhiều món ăn như , cần nghĩ cũng , chắc chắn đều là nguội lạnh !

thời tiết nóng bức thế , đồ nguội cũng chẳng gì đáng bận tâm.

“Hoàng , thần xin kính một chén, cũng chúc Vạn Linh tân hôn khoái hoạt, bách niên hảo hợp.”

Lúc , một ở phía nâng chén rượu, cao giọng chúc mừng hướng về phía thượng tọa.

Tô Nguyệt thấy nọ trông giống Hoàng đế, liền nhỏ giọng hỏi Lãnh Tiêu Hàn đó là ai.

Lãnh Tiêu Hàn nhỏ: “Đó là Đoan Thân Vương, cũng là duy nhất còn của Hoàng thượng. Hồi nhỏ đưa sang Hung Nô quốc con tin, vì thế mà còn phế mất một chân.”

Người tàn tật thể đăng cơ xưng đế, những khác của Hoàng đế đều c.h.ế.t vì tranh đoạt ngôi vị, e rằng vị Đoan Vương sống sót cũng vì nguyên nhân đó.

 

Loading...