Xuyên Về Nông Thôn: Mang Theo Hai Tiểu Bảo Và Một Kho Y Thuật - Chương 366

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:58:18
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Vạn Kinh ăn đến cuối cùng no đến mức thể ăn thêm. Đêm nay đủ phóng túng, đủ tùy ý, đủ thư thái.

Thân là Đế vương, ăn uống “thực bất quá tam” (ăn quá ba miếng), thể lộ sự yêu thích, kẻo khác tính kế. Ở trong cung, luôn thận trọng, căng thẳng thần kinh.

Mà hôm nay ở Vĩnh An Hầu phủ, buông thả. Cả đời từng ăn no đến thế, ăn sảng khoái đến thế, uống cũng hết .

Hắn ghen tị : “Phú Quý , ngươi thật sự nhặt bảo vật . Cưới một vị phu nhân như thế. Thảo nào ban hôn cho ngươi mà ngươi chịu nhận. Ta dám tưởng tượng nổi cuộc sống của ngươi thoải mái đến nhường nào.”

Quân Vạn Kinh ngửa dựa ghế, nhẹ nhàng xoa bụng, mặt đầy vẻ mãn nguyện.

Đương nhiên ghen tị Lãnh Tiêu Hàn cưới Tô Nguyệt, Hoàng hậu ban vợ là đủ , mà là ghen tị với cuộc sống tùy tâm sở d.ụ.c của y. Không cần như , bước gian nan, bất do kỷ, ngay cả ngủ với nữ nhân nào cũng do quyết định.

Lãnh Tiêu Hàn khẽ , sâu Tô Nguyệt, giọng vô cùng dịu dàng.

“Kiếp kiếp , thần hao tổn hết vận may, mới nhặt bảo vật . Ánh mắt thần thể dung chứa khác nữa.”

“Ngươi tiểu t.ử …..”

Quân Vạn Kinh hiếm khi y những lời như . Tên xưa nay bộc lộ cảm xúc ngoài, nhiều lúc đoán suy nghĩ của y.

Đương nhiên cũng hiểu, giao niềm vui nỗi buồn của cho khác kiểm soát là hành động ngu xuẩn, nhưng đôi khi thực sự thể kiềm chế sự tức giận.

Giống như chuyện Bắc Cảnh , đám lão già chỉ mồm mép, chỉ suông giấy.

Tô Nguyệt mặt đỏ, giận dỗi lườm Lãnh Tiêu Hàn, vui : “Uống chút rượu nhăng cuội.”

Lãnh Tiêu Hàn .

Quân Vạn Kinh : “Đệ chớ giận, tên là rượu lời đấy. Ta quen y... tính cũng sáu bảy năm , từng thấy y vui vẻ như thế. Người duy nhất thể khiến khuôn mặt y xuất hiện cảm xúc, chỉ nàng thôi.”

Tô Nguyệt hổ đến mức dám ngẩng đầu. Mặc dù nàng giờ là nương của hai đứa trẻ, nhưng nàng thực sự là nương đơn (trong kiếp ), Lãnh Tiêu Hàn chính là mối tình đầu của nàng.

Hoàng hậu ở bên cạnh che miệng khúc khích, chỉ dịu dàng với Quân Vạn Kinh: “Hoàng thượng, đừng trêu chọc Vĩnh An Hầu phu nhân nữa, xem nàng hổ đến mức dám ngẩng đầu kìa.”

Quân Vạn Kinh vui vẻ : “Con cái lớn như thế , vợ chồng già gì mà hổ.”

Hoàng hậu lúc mới nhớ Tô Nguyệt thực chất cũng xấp xỉ tuổi nàng, nhưng Tô Nguyệt trông trẻ hơn nàng, là ngoài hai mươi tuổi cũng tin.

Không chỉ Tô Nguyệt, Lãnh Tiêu Hàn cũng trẻ hơn Quân Vạn Kinh. Vợ chồng họ trông trẻ hơn nhiều so với cùng tuổi.

Điều khiến nàng kinh ngạc, đồng thời cũng vô cùng ghen tị. Hôm qua nàng còn phát hiện thêm một sợi tóc bạc, khóe mắt cũng nếp nhăn li ti.

Hoàng hậu chằm chằm khuôn mặt trắng nõn mịn màng của Tô Nguyệt, : “Hiện giờ nơi ngoài, sẽ gọi nàng là Tô Nguyệt nhé.”

Tô Nguyệt : “Hoàng hậu nương nương......”

Nàng còn hết, Hoàng hậu ngắt lời nàng.

“Hoàng thượng và Hầu gia là kết nghĩa, nàng cứ gọi một tiếng Tẩu tẩu. Mọi hư lễ đều thể bỏ qua.”

Sau khi Thái hậu rời , Quân Vạn Kinh cũng tự xưng Trẫm nữa, thứ đều tùy ý.

Nếu Đế hậu vẫn mặc long bào và phượng bào, thì hôm nay quả thực giống như một buổi gặp gỡ bạn bè.

“Nương, nấu cái gì mà b.ún ốc gì đó, hôi quá !”

“Hôi chỗ nào? Rõ ràng là thơm. Hơn nữa, nó gọi là La Sư Phấn, nương, còn , con cũng ăn!”

Lúc , hai cái đầu nhỏ đột nhiên xuất hiện ở cửa, chính là Vương Hữu An và Vương Hữu Ninh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nong-thon-mang-theo-hai-tieu-bao-va-mot-kho-y-thuat/chuong-366.html.]

Hai đứa trẻ nghịch ngợm .

Tô Nguyệt nghiêm mặt: “Vừa nương thấy các con ăn lẩu khá nhiều . Buổi tối ăn nhiều thế, còn mau về ôn tập ngủ sớm , mai còn đến trường!”

Vương Hữu An gật đầu phản ứng gì: “Con nương, con ngay đây!”

Vương Hữu Ninh tỏ tình nguyện, hơn nữa là đứa mới lớn sợ cọp, còn chuyện thẳng với Quân Vạn Kinh và Hoàng hậu Lâm Thanh Uyên.

“Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, hai tự xuất cung chơi thế, dẫn Ôn Nhiễm công chúa theo ạ? Hôm nay còn , đến Hầu phủ ngủ cùng con mà!”

Đầu Tô Nguyệt nổ tung, đứa trẻ linh tinh? Nàng lập tức quát mắng.

“Vương Hữu Ninh, con đang bậy bạ gì đấy.........”

Quân Vạn Kinh và Lâm Thanh Uyên phá lên, Quân Vạn Kinh giơ tay ngăn Tô Nguyệt mắng: “Được , . Nha đầu nhỏ thật là ngây thơ, đáng yêu.”

Lâm Thanh Uyên dịu dàng, ôn tồn giải thích: “Hữu Ninh ? Hôm nay chúng đến chơi. Thế , ngày mai khi tan học, sẽ cho Ôn Nhiễm đến Hầu phủ ngủ một đêm nhé!”

Vương Hữu Ninh vui mừng vỗ tay reo hò.

“Thật ? Hoàng hậu nương nương thật , con cảm ơn !!”

Vẻ ngoài hoạt bát của nàng khiến Quân Vạn Kinh và Lâm Thanh Uyên càng thêm vui vẻ.

Tô Nguyệt bất lực đỡ trán, học quy củ lâu như , quên hết ? là học hành bụng ch.ó hết .

Sau khi đuổi hai đứa trẻ .

Lãnh Tiêu Hàn dậy , mời rời .

“Ăn uống gần xong , chúng Hoa sảnh nghỉ ngơi một chút !”

Hoàng hậu sóng vai với Tô Nguyệt, cuối cùng nàng nhịn hỏi: “Tô Nguyệt, thế nào mà da thịt của nàng thể trắng mịn đến thế, như thể trứng gà bóc vỏ . Ta xấp xỉ tuổi nàng, mà nàng ngay cả một nếp nhăn nhỏ cũng .”

Nếu chỉ là Tô Nguyệt như , nàng sẽ nghĩ là do trời sinh mỹ lệ. nàng còn kỹ, hai đứa con của họ cũng làn da trắng như tuyết. Cả gia đình đều như , quả thực khiến ghen tị.

Tô Nguyệt theo bản năng sờ lên mặt , xúc cảm quả thực mịn màng.

Khi nàng mới đến thế giới , cơ thể gầy đen, mặt đầy tàn nhang do phơi nắng. Nàng sự đổi ngày hôm nay, đương nhiên là nhờ gian.

thể điều đó với Hoàng hậu.

“Thực gì, chỉ là thường ngày chú trọng ăn uống, và ít phơi nắng.”

“Ăn uống? Ánh nắng?”

Hoàng hậu càng thêm tò mò. Ăn uống thì nàng hiểu, ăn đồ cay nóng dễ nổi mụn. Chỉ là da dẻ liên quan gì đến ánh nắng? Chẳng chỉ là đen ? Dưỡng một thời gian là trắng mà.

Thế là Tô Nguyệt nhiều bí quyết dưỡng da, ví dụ như những món ăn nào giúp và nuôi dưỡng dung nhan. Phơi nắng chỉ đen da, mà tia t.ử ngoại còn kích thích gây nám, thức khuya sẽ nổi mụn... Thường ngày thể đắp dưa chuột lên mặt.......

Đương nhiên nàng cần những thứ , nàng gian vạn năng.

Hoàng hậu xong, nghiêm túc ghi nhớ.

Tô Nguyệt : “Thực những loại cao dưỡng da của Thái y viện cũng .”

Những phương t.h.u.ố.c cổ truyền đó đều là bảo bối, là tinh hoa của năm ngàn năm văn hóa.

 

Loading...