Xuyên Về Nông Thôn: Mang Theo Hai Tiểu Bảo Và Một Kho Y Thuật - Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-02-25 21:30:29
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những thể gửi đồ đến lúc chắc chắn là những gia đình còn dư dả lương thực, nàng đem những thứ gửi ngoài, cũng coi như vật tận kỳ dụng, như nàng cũng sẽ chê trách.

Tránh để đồn thổi, rằng nàng mượn danh nghĩa việc thiện, còn thu nhận đồ vật của bách tính.

Nếu nhận, sợ nàng chê đồ của bách tính đáng giá, phụ lòng của .

Kỳ thực, nàng bao giờ bận tâm đến danh tiếng, mục đích chủ yếu nhất vẫn là để thăng cấp gian, ngoài nhận hệ thống y liệu cùng gian, những vật nghịch thiên , nàng cũng nên tận dụng triệt để, nếu thì thật lãng phí.

Cũng coi như tích đức cho bản , tích đức cho con cái.

Nàng vẫn luôn lòng hiểm ác, bất kể nàng gì, như thế nào, cũng thể khiến tất cả đều hài lòng.

Giống như thời gian , những đó gây rối cổng Hầu phủ, lúc đó bọn họ từng nghĩ, nàng từng là vị Bồ Tát sống mà bọn họ luôn miệng ca tụng .

, nàng chỉ cần việc hổ thẹn với lòng là , còn việc thăng cấp gian thì thể nóng vội.

Nếu lúc thực sự xảy chiến tranh, nàng thể giúp đỡ Lãnh Tiêu Hàn cũng nhiều, nhưng lúa trong gian cứ cách một thời gian thu hoạch, nàng cũng sẽ từ từ tích trữ lương thực.

Trong thời gian nàng ở cữ, tang sự của Thái hậu dần dần tiến hành, cần dừng linh cữu trọn vẹn một tháng.

Hoàng đế luôn lo lắng cho bách tính thiên hạ, cho nên hạ lệnh tang lễ thứ đều đơn giản, tất cả chi phí tiết kiệm đều dùng để giúp đỡ bách tính, coi như là tích đức cầu phúc cho Thái hậu. Đây cũng là ý nguyện của Thái hậu khi lâm chung.

Quân Vạn Kinh cảm thấy vô cùng hổ thẹn với Thái hậu, cho nên ngày đêm canh giữ linh cữu để tỏ lòng hiếu kính.

Trận ôn dịch chỉ cướp sinh mệnh của Thái hậu, mà thậm chí ngay cả năm mới cũng thể tổ chức trọn vẹn. Thời gian như ngựa trắng vụt qua cửa sổ, chớp mắt trôi , một tháng trôi qua thật nhanh ch.óng.

Tô Nguyệt cuối cùng cũng mãn nguyệt, theo lý mà , hai đứa trẻ cũng nên tổ chức tiệc đầy tháng.

mấy ngày chính là ngày hạ táng của Thái hậu, hơn nữa trong thời gian quốc tang phép tổ chức các loại yến hội.

Không chỉ , tất cả còn giữ lễ tang sáu tháng kiêng kỵ gả cưới, là ba năm gả cưới, nay đổi thành nửa năm.

Sau khi mãn nguyệt, phạm vi hoạt động của Tô Nguyệt còn giới hạn ở Thấm Xuân Đường nữa. Hầu phủ cũng chỉ lớn đến , hai đứa trẻ đầy tháng cũng chẳng chơi đùa, ăn xong ngủ, ngủ xong ăn.

Mỗi ngày nàng chỉ là ăn no dạo trong sân, cuộc sống quả thực vô vị vô cùng.

Cho nên, ngày thứ hai khi mãn nguyệt, nàng liền đến Quân Khang Đường, hôm đó là ngày Mặc Uyên đến Quân Khang Đường khám bệnh.

Quân Khang Đường như thường lệ chen chúc, nhưng đều trật tự xếp hàng chờ khám, thỉnh thoảng gặp trường hợp bệnh tình nghiêm trọng, ưu tiên khám cũng ai gì.

Bởi vì quy tắc của Quân Khang Đường từ đến nay vẫn luôn là như thế.

Sau khi Tô Nguyệt đến, bách tính đều vô cùng kích động, nhao nhao quỳ xuống thỉnh an, dập đầu cảm tạ ân cứu mạng của nàng.

Tô Nguyệt tốn nhiều sức lực mới khiến bọn họ dậy hết.

Nàng mới xuống án thư, lập tức bên chỗ Mặc Uyên liền trống , đều đổ dồn về phía Tô Nguyệt.

lúc Mặc Uyên cũng mệt, tựa ghế, bất đắc dĩ buồn về phía Tô Nguyệt.

Tô Nguyệt cũng dở dở , chỉ đành với : “Hy vọng lượng thứ cho , mới mãn nguyệt, thể còn hồi phục, thể quá lao lực .

Hơn nữa, Mặc đại phu cũng là từ Thái Y viện , y thuật tinh xảo, các ngươi cũng thể tìm khám bệnh mà! Vả , cũng thể thường xuyên khám .”

Lời nàng thốt , liền ít trở mặt Mặc Uyên khám bệnh. Còn những bên Tô Nguyệt đa là các nữ nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nong-thon-mang-theo-hai-tieu-bao-va-mot-kho-y-thuat/chuong-437.html.]

Trải qua mấy phen trắc trở, cuối cùng nàng cũng thể bắt đầu khám bệnh.

Tô Nguyệt hiện tại cũng đang thử tự bắt mạch chẩn bệnh, khi bắt mạch và đưa kết quả chẩn đoán, nàng sẽ dùng hệ thống y liệu để xác nhận.

Nàng dần dần chuyển hóa y thuật thành của chính , cũng cần lúc nào cũng dựa gian, dựa hệ thống y liệu.

Những bệnh nhân phần lớn đều là cảm lạnh nhẹ, vì là mùa xuân, mùa dễ lây lan các bệnh ngoài da, đa đều triệu chứng dị ứng nổi mề đay.

Gần đến giờ ngọ, khám bệnh suốt một buổi sáng, Tô Nguyệt cũng thấy mệt, đang chuẩn bảo chiều hãy , thì một nam t.ử cao lớn, hình cường tráng xuống mặt Tô Nguyệt.

Y phục của đàn ông cũng khác biệt so với những xung quanh, trời lạnh như , đều mặc đồ dày cộm, còn thì ăn mặc mỏng manh, tướng mạo nghiêng về sự cương nghị, ngũ quan sâu sắc.

Nhìn là ngoại bang, mở lời, Tô Nguyệt càng thêm xác định suy nghĩ của , bởi vì chuyện mang theo chút khẩu âm.

“Nghe cô là thần y lợi hại nhất kinh thành !”

Tô Nguyệt khẽ mỉm , khiêm tốn đáp: “Thần y thì dám nhận, sinh lão bệnh t.ử là quy luật tự nhiên của thế gian, cũng chỉ là tận lực mà thôi.”

Mặc Uyên ở bên cạnh lúc cũng ngừng hỏi bệnh, thẳng nam t.ử , tuy là hỏi nhưng ngữ khí chắc chắn. “Ngươi Đại Vũ Quốc?”

Người sảng khoái, trực tiếp thừa nhận. “Phải, Tề Quốc, là một thương nhân.”

Tề Quốc là một quốc gia ở phía Nam Đại Vũ Quốc, đất rộng vật chất phong phú, dân giàu nước mạnh, đặc biệt sản sinh khoáng vật và ngọc thạch.

Hiện nay Quốc quân Tề Quốc yêu chuộng hòa bình, thích chiến tranh, thêm đó, biên giới với Đại Vũ Quốc, Đại Vũ Quốc chiếm hết ưu thế, dễ thủ khó công, cho nên quan hệ giữa hai nước vẫn luôn coi là hài hòa, thể là nước sông phạm nước giếng.

Không giống như Oa Quốc và Bắc Địch, luôn xung đột ngừng.

Người Tề Quốc thể cường tráng, bệnh nhẹ đều dựa sức chống đỡ, bệnh nặng chỉ thể dựa cầu nguyện, sám hối, dựa thần linh, y học tương đối lạc hậu, các d.ư.ợ.c liệu chữa bệnh quen thuộc cũng khá ít ỏi.

Xét thấy là bạn bè nước ngoài, Tô Nguyệt dùng giọng điệu chút khách khí.

“Thân thể ngươi khỏe mạnh, đến Quân Khang Đường việc gì ?”

Hệ thống y liệu quét qua, thể khỏe mạnh, bất kỳ dị thường nào, hơn nữa thể chất cường hãn, thể sánh ngang với vận động viên.

“Phu nhân y thuật cao siêu, tại hạ vô cùng kính phục. Thân thể bệnh, đến là mời phu nhân chữa bệnh cho gia . Ta tên Y Thái, tiểu tên Y Lan.”

Tô Nguyệt gật đầu, hỏi: “Không lệnh hiện đang ở ?”

Y Thái : “Tiểu mắc bệnh lạ, thể xa, hiện tại vẫn đang ở Tề Quốc.”

Bệnh nhân ở cách xa ngàn dặm, khám bệnh đây? Tô Nguyệt khẽ nhíu mày, nhưng vẫn hỏi: “Bệnh mà lệnh mắc gì kỳ lạ?”

Y Thái thở dài một , : “Vì căn bệnh , tìm khắp danh y, qua vô quốc gia, nhưng ai đây là bệnh gì.

Tiểu bắt đầu phát bệnh từ năm mười tám tuổi, ban đầu là tay chân vô lực, dần dần đến cả tay cũng nhấc lên .

Từ chỗ mới bắt đầu dễ ngã, đến khó khăn, cuối cùng tứ chi bắt đầu teo , rung động rõ rệt.

Mấy ngày nhận thư nhà, tiểu bắt đầu khó khăn trong việc chuyện .”

Tô Nguyệt Y Thái xong, lập tức thốt lên: “Đây là Chứng Teo Cơ Đông Cứng !?”

Y Thái mừng rỡ khôn nguôi, tên bệnh mà Tô Nguyệt vô cùng khớp với bệnh tình của , con cứ như thể đông cứng dần , vội vàng hỏi: “Phu nhân căn bệnh ư?”

 

Loading...