Xuyên Về Nông Thôn: Mang Theo Hai Tiểu Bảo Và Một Kho Y Thuật - Chương 438

Cập nhật lúc: 2026-02-25 21:30:30
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Nguyệt gật đầu, nhưng sắc mặt càng lúc càng nghiêm trọng. Bởi vì căn bệnh ở thời hiện đại y học phát triển cũng thể chữa khỏi, huống chi là ở cổ đại , cho dù nàng hệ thống y liệu nghịch thiên chăng nữa.

hệ thống y liệu cũng vạn năng, nó chỉ tổng hợp tất cả y thuật Đông Tây y từ cổ chí kim mà thôi.

Đây là một căn bệnh thể đảo ngược, thậm chí còn nguyên nhân gây bệnh là gì, lẽ là do di truyền, hoặc là do môi trường, do hệ miễn dịch.

Y Thái trầm giọng hỏi: “Không phu nhân thể chữa trị căn bệnh ? Nếu thể chữa khỏi, nhất định sẽ trọng tạ.”

Tô Nguyệt khẽ lắc đầu: “Bệnh thể chữa khỏi.”

Y Thái , lập tức xìu lòng, vô cùng thất vọng và chán nản.

Tô Nguyệt tiếp: “ thể thuyên giảm, khi chữa trị, tuổi thọ thể kéo dài ít.”

Y Thái liền dậy, chắp tay hành lễ : “Xin thần y tay cứu giúp.”

“Chỉ là việc nhỏ, ngươi đợi một lát.”

Tô Nguyệt dậy nội thất, Y Thái lập tức theo, nhưng dừng bên ngoài cửa đợi chờ.

Đây là duy nhất tìm rõ về căn bệnh , khi khắp các nước, thăm hỏi vô danh y. Cho dù thể chữa khỏi , chỉ thể thuyên giảm, thì cũng là điều cực kỳ hiếm .

Tô Nguyệt bộ phương thức phục hồi và rèn luyện cho chứng bệnh , ngoài nàng còn lấy thêm nhiều t.h.u.ố.c từ gian, ghi chú cả cách thức dùng t.h.u.ố.c.

Nếu bệnh tình của vị bệnh nhân tiếp tục chuyển biến , giai đoạn sẽ xuất hiện các biến chứng như khó nuốt, khó thở, khi đó sẽ càng phiền phức hơn nữa.

Sau khi chuẩn thứ xong xuôi, Tô Nguyệt liền giao t.h.u.ố.c và những điều cần lưu ý sẵn cho Y Thái.

“Hiện tại thể cũng chỉ bấy nhiêu. Chứng bệnh dần đông tuổi thọ đồng nhất, thông thường thời gian sinh tồn khi phát bệnh là từ ba đến năm năm, một thể sống mười năm, nhưng vài bệnh nặng thì chỉ còn vài tháng.

Hy vọng của ngươi thêm may mắn, bớt đau đớn, và thể ngắm thế giới tươi nhiều hơn.”

Là một lương y, Tô Nguyệt là duy nhất ngoài bản bệnh nhân rõ nỗi đau mà họ chịu đựng. Đặc biệt là đối với căn bệnh nan y như chứng bệnh dần đông.

Bệnh nhân chỉ thể trơ mắt bản dần mất khả năng hành động, đến cuối cùng ngay cả việc tìm cái c.h.ế.t cũng thể , chỉ còn chờ đợi t.ử vong.

Những mắc căn bệnh , đến giai đoạn cuối sẽ gặp khó khăn khi hô hấp và nuốt thức ăn, họ thường c.h.ế.t do ngạt thở, còn chịu đựng cơn đói khát. Nỗi thống khổ kinh khủng chừng nào.

Y Thái trịnh trọng nhận lấy đồ Tô Nguyệt đưa, cúi sâu sắc: “Đa tạ Phu nhân, ân tình Y Thái nhất định ghi nhớ trong lòng, nhất định báo đáp!”

Tô Nguyệt lắc đầu : “Không , là lương y, chữa bệnh cứu là trách nhiệm. Chỉ tiếc là thể chữa khỏi bệnh cho ngươi!”

Suốt quãng đường , Y Thái trải qua quá nhiều thất vọng và tuyệt vọng. Giờ đây nghĩ thông suốt, chỉ cần thể tìm thấy một chút hy vọng ở Tô Nguyệt, mãn nguyện .

“Giống như lời Phu nhân , sinh lão bệnh t.ử là quy luật tự nhiên của thế gian, thể cưỡng cầu. Nếu thể giúp sống thêm ít thời gian, bớt đau đớn, chúng mãn nguyện lắm .”

Trước khi , Y Thái đưa cho nàng một khối lệnh bài, một mặt khắc chữ Y, mặt còn là hình chim ưng sải cánh bay.

Tô Nguyệt khối lệnh bài tác dụng gì, nhưng cầm trong tay thấy nặng trịch, qua tầm thường.

Mặc Uyên ghé sát : “Chim ưng là vật tổ của Tề quốc, Y Thái e rằng đơn giản.”

Tô Nguyệt nhún vai, tiện tay ném lệnh bài gian.

Không đơn giản thì liên quan gì đến nàng, nàng chỉ là chữa bệnh cứu mà thôi.

Buổi trưa dùng xong ngọ thiện nghỉ ngơi lát lát, buổi chiều nàng tiếp tục khám bệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nong-thon-mang-theo-hai-tieu-bao-va-mot-kho-y-thuat/chuong-438.html.]

Đang khám bệnh t.ử tế, một phụ nhân trung niên đỡ phòng. Sắc mặt bà khó coi, cứ liên tục kêu rên "Ai ôi, ai ôi" ngừng.

“Ai ôi, ai ôi, bụng đau quá, Đại phu, ngươi khám cho , sắp c.h.ế.t !”

Thấy bà như , những khác đều lùi , nhường bà khám .

Tô Nguyệt quét mắt qua, quan sát sắc mặt, thấy xám xịt vô huyết sắc, hai bên gò má dài đốm đen, hõm sâu, e rằng mắc bệnh hiểm nghèo.

, nàng bảo bà xuống bắt đầu vấn chẩn. cứ ấp úng . Thấy bà cứ ôm lấy bụng , Tô Nguyệt liền bảo bà theo nội thất.

Trong phòng còn ngoài, Tô Nguyệt hỏi: “Ngươi khó chịu ở ? Có triệu chứng gì? Quan sát sắc mặt của ngươi, đa phần là bệnh phụ khoa.”

Trung niên phụ nhân liên tục gật đầu, lộ vẻ khổ sở, cố nén đau đớn : “ , qua tuổi bốn mươi lăm, nửa năm nay nguyệt sự luôn bất thường, cứ nghĩ là sắp tắt kinh nên nghĩ nhiều, nhưng thời gian trôi qua, bụng luôn đau âm ỉ, còn tiểu tiện thường xuyên, cấp bách, và luôn mùi lạ.”

Sắc mặt Tô Nguyệt ngưng trọng, lập tức phán đoán, đại khái là t.ử cung hoặc cổ t.ử cung xảy vấn đề, mà vấn đề hề nhỏ.

Cuối cùng, xác nhận phụ nhân mắc chứng u xơ t.ử cung, mức độ bệnh tình chí ít cắt bỏ t.ử cung để giữ mạng.

Thế là nàng lập tức rõ tình hình với phụ nhân.

Phụ nhân xong sợ hãi, ngờ mắc căn bệnh nặng như . Bà luống cuống , chỉ đành sang con dâu .

Con dâu lập tức : “Thần y, cầu nhất định cứu mẫu ! Chúng sẽ chi bao nhiêu bạc cũng .”

Tô Nguyệt vốn định cần bạc, nhưng lúc phụ nhân trung niên la lối: “Tiền nong gì chứ? Quân Khang Đường khám bệnh thu tiền ?”

“Nương, .”

Con dâu của phụ nhân trung niên lập tức trừng mắt , xin Tô Nguyệt: “Bà mẫu lớn tuổi hồ đồ , xin đừng chấp nhặt với bà .”

Người trẻ tuổi hiểu lý lẽ hơn. Tô Nguyệt mỉm , cũng so đo, chỉ : “Khám bệnh chữa bệnh thu tiền, ngươi cứ yên tâm.”

Nể mặt trẻ tuổi hiểu lý lẽ , Tô Nguyệt cũng chấp nhặt với phụ nhân trung niên .

Chỉ là phụ nhân trung niên rõ ràng đang trong thời kỳ mãn kinh, bảo thu tiền mà vẫn cứ lải nhải ngừng.

Tô Nguyệt sắp xếp ca phẫu thuật cho bà ngày mai, đồng thời với họ một loạt rủi ro, ví dụ như xuất huyết, nhiễm trùng, v.v.

Nếu đồng ý phẫu thuật, giấy cam kết phẫu thuật, cùng gánh chịu rủi ro. Nếu xảy t.a.i n.ạ.n trong quá trình phẫu thuật, đó là phẫu thuật thất bại, tự chịu hậu quả.

Phụ nhân trung niên xong mặt mày trắng bệch vì sợ hãi, lớn tiếng la lối: “Ngươi nắm chắc thì phẫu thuật cái gì, còn cắt bỏ t.ử cung, nhỡ may c.h.ế.t thì ngươi chịu trách nhiệm .

Vậy thì thà phẫu thuật còn hơn, ai ngươi đang cố ý phóng đại sự việc . Không cắt t.ử cung thì c.h.ế.t chắc ?”

Tô Nguyệt thản nhiên : “Làm phẫu thuật là tùy ngươi, Kinh thành chỉ một y quán của . Ngươi thể tìm khác xem cho ngươi.”

Phụ nhân trung niên càng tới, giọng sắc bén la lên: “Ta tin, đời còn đại phu nào giỏi hơn ngươi nữa!”

Nói còn lớn tiếng với những đang chờ khám bệnh: “Mọi đây, xem, nàng t.ử cung hỏng , cắt bỏ t.ử cung .

Lại còn phẫu thuật rủi ro, xảy nguy hiểm trong lúc phẫu thuật thì chịu trách nhiệm, đại phu nào vô trách nhiệm như !”

Tô Nguyệt chau c.h.ặ.t mày, lạnh giọng : “Ngươi chữa bệnh ở chỗ thì chữa, chữa thì ngoài. Ta thu một xu, là tận tâm tận nghĩa .

Huống hồ ngươi mắc bệnh, cứu chữa bệnh thể rủi ro? Ngươi chữa thể chữa, ép buộc.”

 

Loading...