Đỗ Minh Nguyệt thấy , ánh mắt về phía những hải sản còn bày sạp, vẻ mặt tiếc nuối.
"Hay là thế , mua những thứ về , ngày mai xong gửi một ít qua đây các nếm thử , nếu cảm thấy , thì thử xem?"
Như thì thể chấm dứt lãng phí, trong ngày bán hết thể thành đồ chín để bán, thể tiết kiệm nhiều lãng phí cần thiết.
Hơn nữa nếu cô thực sự ngon, ngược cũng lo mua.
Người đó nghĩ nghĩ thấy khả thi, liền bảo Đỗ Minh Nguyệt đợi một lát, tiếp đó vội vàng một tiếng với chủ nhiệm Cung Tiêu Xã.
Chủ nhiệm họ Cát, đề nghị , ngược chút hứng thú.
Ông thực cũng là nỡ nhất khi những hải sản đó ngày nào cũng vứt bỏ, nếu thực sự cách thể tận dụng những hải sản , ngược cũng coi như là một cách .
Chủ nhiệm Cát , thấy đưa yêu cầu là một cô gái trẻ, còn sững sờ một chút, lập tức chút nghi ngờ năng lực của cô.
Không còn cách nào, ai bảo Đỗ Minh Nguyệt đơn thuần chỉ một khuôn mặt giống nấu ăn chứ.
Đừng là cô tự nấu ăn, cô thậm chí còn giống loại khác nấu ăn xong đưa đến tận tay cô, ân cần mời cô ăn chứ.
rốt cuộc câu , thể mặt mà bắt hình dong.
Cuối cùng Chủ nhiệm Cát vẫn đồng ý ý kiến ngày mai Đỗ Minh Nguyệt gửi đồ qua thử một chút.
Còn về những hải sản còn hôm nay, ông cũng cho Đỗ Minh Nguyệt một cái giá rẻ để cô mang phần lớn, một phần nhỏ còn đợi trưa chiều xem khách nào cần .
theo thói quen ngày, đoán chừng cũng chẳng bán bao nhiêu, cho nên Đỗ Minh Nguyệt thực là mang quá nửa.
Chủ nhiệm Cát đồng ý rẻ hơn một chút, Đỗ Minh Nguyệt tự nhiên là vui vẻ đồng ý .
Cuối cùng cô tiêu đến một đồng mang về một xô đầy hải sản, những hải sản đa phần là ngư dân gửi đến, cho nên chất lượng hơn nhiều so với cô tìm bãi biển, kích thước cũng lớn.
Đỗ Minh Nguyệt hớn hở xách đồ về nhà, cùng với những thứ cô nhặt buổi sáng bắt đầu chế biến.
Cô đối với trù nghệ của cũng coi như tự tin, cộng thêm món nguội cũng coi như đơn giản, chỉ cần gia vị đủ thì tuyệt đối sẽ khó ăn.
Mà sở dĩ cô những thứ , thì lý do càng đơn giản hơn—— kiếm tiền a!
Vốn dĩ đó ở nhà họ Lâm tại Hải Thị, cô kiếm tiền , chỉ tiếc lúc đó quả thực tìm cơ hội thích hợp lắm, cộng thêm thời gian ở nhà họ Lâm cũng ngắn, cho nên kế hoạch kiếm tiền cũng trì hoãn.
Sau về đến nhà họ Đỗ, nhà họ Đỗ ở nông thôn, nông dân quanh năm suốt tháng cũng chẳng tiêu mấy đồng, kiếm tiền càng khó hơn.
Cho nên tuy trong tay Đỗ Minh Nguyệt còn mấy trăm đồng, nhưng tiền xét theo tình hình hiện tại, cũng chỉ thể là cứ mãi, khoản .
May mà khi đến hải đảo , cô cuối cùng tạm thời phát hiện một cơ hội kinh doanh.
Mỗi ngày thể tự bãi biển nhặt hải sản, cũng thể đợi đến chiều Cung Tiêu Xã mua hải sản với giá thấp, đó chế biến thành đồ chín bán.
Đương nhiên, giá mua và giá bán tự nhiên sẽ khác , dù trong phí vất vả và các loại phí gia vị củi lửa của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-105.html.]
Hơn nữa cô còn kiếm tiền mà.
cụ thể bán bao nhiêu, cô còn ngày mai thương lượng với bên Chủ nhiệm Cát một chút.
Đối với chuyện thể kiếm tiền, Đỗ Minh Nguyệt đều hăng hái tràn trề, cả buổi chiều đều bận rộn rửa ráy và chế biến đồ ăn nguội trong sân, mùi thơm đó trực tiếp truyền khắp quá nửa khu gia thuộc.
Buổi tối, mấy chậu lớn đầy ắp nào là cá sốt nguội, bạch tuộc sốt nguội, còn cả tôm tít rang muối tiêu cua xào cay các thứ mới lò, Đỗ Minh Nguyệt dường như thấy từng đống tiền.
Tiền ơi, chị đến đây!
Mà lúc , Hoắc Kiêu đang ở nơi xa nhiệm vụ, trong thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, uống nước, nhíu c.h.ặ.t mày thở dài trong lòng.
Cũng vội vàng như , Minh Nguyệt ở bên hải đảo quen ?
Hay là gặp khó khăn gì .
Cô rốt cuộc tuổi còn nhỏ, cũng là đầu tiên đến nơi xa như , kết quả khi đến duy nhất cô quen —— cũng chính là , đều vội vã rời trong đêm, ngay cả câu tạm biệt và dặn dò cũng kịp với cô.
Cô bây giờ chắc sẽ hoảng loạn luống cuống nhỉ.
Bất kể thế nào, chuyện là thất trách, tuy thực hiện nhiệm vụ là chức trách của .
Lần đầu tiên, Hoắc Kiêu trong thời gian nhiệm vụ vô cùng tha thiết mong nhiệm vụ mau ch.óng kết thúc, trở về hải đảo.
Buổi chiều và buổi tối hôm đó, những sống gần nhà Đỗ Minh Nguyệt chỉ cảm thấy đang giằng co giữa hưởng thụ và giày vò.
Hưởng thụ tự nhiên là vì trong khí thỉnh thoảng truyền đến từng đợt mùi thơm, cho dù là ăn miệng, cũng thể khiến tâm trạng vui vẻ.
Mà giày vò, cũng vẫn là mỹ vị .
Ngửi lâu bụng đói, quan trọng là đói còn ăn , cứ thèm mãi, đây thể là giày vò !
Đỗ Minh Nguyệt kẻ đầu têu , cô sớm xuống , chuẩn cho việc ngày mai Cung Tiêu Xã chốt hạ vụ ăn của !
Sáng sớm hôm , Đỗ Minh Nguyệt liền đóng gói những thức ăn hôm qua về phía Cung Tiêu Xã.
Hôm qua cô đặc biệt một món thể ăn nguội, ngay cả tôm tít rang muối tiêu khi ăn nguội cũng sẽ ảnh hưởng quá nhiều đến khẩu vị, hơn nữa cô còn đặc biệt tâm cơ chọn buổi sáng, thời điểm mua rau đông nhất .
Để gì?
Đương nhiên là để nhân cơ hội mang đồ cho mở mang tầm mắt a.
Dù đội quân mua rau chính là nhóm khách hàng mua sắm chủ yếu của cô.
Đỗ Minh Nguyệt xách mấy hộp cơm vội vội vàng vàng đến Cung Tiêu Xã.
Lúc đúng là lúc đội quân mua rau xuất động, trạm rau ở ngay cạnh Cung Tiêu Xã, mà sạp bày hải sản ngay giữa hai quầy hàng.