Xuyên Về Thập Niên 70, Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo Lấy Chồng Quân Nhân - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-01-20 16:20:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Niữu Niữu mới năm tuổi, tuy rằng vì yếu tố gia đình nên hiểu chuyện hơn những đứa trẻ cùng trang lứa, nhưng cũng trưởng thành đến mức thể cân nhắc nhiều thứ.

Giờ phút cô bé chỉ đưa thoát qua một kiếp, liền do dự hướng về phía bên tường đáp một câu.

"... Thật ạ? Chúng cháu thể qua đó ?"

Đại Oa và Tiểu Oa bên thấy tiếng trả lời, lập tức kích động : "Đương nhiên là thật , bạn mau qua đây , bên ai bắt nạt bạn !"

Đều , chắc chắn là bắt nạt.

Suy nghĩ của trẻ con đơn giản, bắt nạt thì tìm giúp đỡ là , chú Hoắc và chị Minh Nguyệt đều lợi hại, nhất định thể giúp đỡ bạn !

"Vậy các bạn đợi nhé, lập tức đưa qua."

Nói xong, âm thanh bên tường liền càng lúc càng xa, giống như cô bé gọi cô bé .

Đại Oa và Tiểu Oa thành nhiệm vụ Hoắc Kiêu giao phó, đều chút kích động, vội vàng chạy về trong phòng báo cáo tình hình với Hoắc Kiêu.

Nghe hai đứa nhỏ bên đồng ý đưa cùng qua đây, Hoắc Kiêu liền ý thức ở bên tường hơn phân nửa là con gái của Vương Lãng.

Anh khen ngợi Đại Oa và Tiểu Oa một câu, tiếp đó liền : "Các cháu cửa xem xem, nếu họ tới , thì đưa họ trong sân hoặc là phòng khách chơi nhé."

Tình trạng hiện tại của , là tiện tiếp khách lắm, đành để hai nhóc con Đại Oa Tiểu Oa chủ nhà tạm thời chiêu đãi vợ con Vương Lãng .

Đại Oa và Tiểu Oa Hoắc Kiêu khen, lúc càng đang ở trong trạng thái thể hiện thật , để khen ngợi, cho nên việc cực kỳ hăng hái.

"Dạ, chúng cháu ngay đây!"

Hai đứa nhỏ tranh chạy cửa, khiến Hoắc Kiêu ngừng lắc đầu.

Mà bên cạnh.

Niữu Niữu chạy trong nhà, vặn thấy đang cúi đầu lau nước mắt.

Bước chân Niữu Niữu khựng , hốc mắt cũng đỏ theo.

"... Mẹ."

"Niữu Niữu, con đây?"

Trịnh Chiêu Đệ căng thẳng con gái.

Tuy rằng Vương Lãng , nhưng lúc gã cửa tức giận dặn dò, để con gái Niữu Niữu ở góc tường sám hối, đợi đến lúc gã tan về thì phép nhà.

Trịnh Chiêu Đệ dám phản kháng gã, cho nên dù đau lòng con gái, cũng chỉ thể ở trong phòng yên lặng rơi nước mắt.

Niữu Niữu tới nắm lấy tay Trịnh Chiêu Đệ, ngẩng đầu nôn nóng với cô.

"Mẹ, chị Minh Nguyệt bên cạnh mời chúng qua chơi, chúng qua đó !"

"Chỉ cần chúng qua đó, bố sẽ dám bắt nạt chúng nữa."

Trong mắt Niữu Niữu trong nháy mắt tràn đầy mong đợi và hy vọng.

Chỉ là Trịnh Chiêu Đệ , khi sửng sốt một chút, kìm lộ nụ khổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-167.html.]

Thế giới của trẻ con khá đơn thuần, đa phần là trắng đen rõ ràng, cho nên Niữu Niữu đối với bố Vương Lãng ngoại trừ hận ý và sợ hãi , thì còn tình cảm nào khác.

Cô bé cũng luôn Trịnh Chiêu Đệ đưa cô bé rời , cô bé để bản bố bắt nạt nữa, nhưng mỗi cô bé như , Trịnh Chiêu Đệ đều chỉ thể nén đau lòng với con, cô cách nào đưa con gái rời .

Cô cũng đưa con gái bỏ cho xong, nhưng cẩn thận nghĩ , cô thể đưa Niữu Niữu đây?

Cô thứ nhất tiền, thứ hai tay nghề, thậm chí ngay cả nhà đẻ cũng sẽ quản cô.

Một khi cô đưa con gái rời khỏi nơi , kết quả cuối cùng chỉ một, đó chính là c.h.ế.t ở bên ngoài.

Cho nên mặc dù cuộc sống hiện tại cũng khó khăn, nhưng ít nhất cô và con gái còn một miếng ăn, cho nên cô chỉ thể tiếp tục ở đây.

Giờ phút Niữu Niữu Minh Nguyệt bên cạnh mời họ qua chơi, cô lập tức liền hiểu ý của Minh Nguyệt, lẽ là thấy động tĩnh gì đó, giúp đỡ con cô một phen nữa.

Trịnh Chiêu Đệ dám liên lụy cô nữa.

Lần vì Đỗ Minh Nguyệt và Hoắc Kiêu tay giúp đỡ, cô tuy rằng tạm thời Vương Lãng đ.á.n.h nữa, nhưng đó Vương Lãng sỉ nhục và dạy dỗ cô bằng lời hề nhẹ hơn nỗi đau về thể xác.

Hơn nữa gã đ.á.n.h nữa, nhưng càng nhiều cách để hành hạ hai con cô, ví dụ như cho họ ăn cơm, giao nhiều việc bẩn mệt cho họ , thậm chí cũng từng uy h.i.ế.p cô, nếu cô còn dám mách lẻo với Hoắc Kiêu và Đỗ Minh Nguyệt bên cạnh, đến lúc đó gã những sẽ dạy dỗ Trịnh Chiêu Đệ và Niữu Niữu một trận tơi bời, mà ngay cả Đỗ Minh Nguyệt và Hoắc Kiêu cũng sẽ buông tha.

Sắc mặt Trịnh Chiêu Đệ trắng bệch, lo lắng liên lụy Đỗ Minh Nguyệt bọn họ, liền còn tìm bọn họ nữa, thậm chí cô cũng dám tới cửa cảm ơn Đỗ Minh Nguyệt, chỉ thể cố gắng hết sức tránh xa bọn họ, đây lẽ chính là sự báo đáp nhất đối với bọn họ .

khổ sở, ánh mắt mong đợi của con gái, cuối cùng từ chối.

"Niữu Niữu, chị Minh Nguyệt bọn họ chắc cũng bận, chúng đừng phiền họ nữa."

" họ mời chúng qua chơi, chắc là bận !"

Niữu Niữu nghiêng đầu cô, vẻ mặt càng lúc càng lo lắng.

"Mẹ, chúng qua đó !"

"Niữu Niữu..."

Ngay khi Trịnh Chiêu Đệ ngăn cản Niữu Niữu nữa, cửa bỗng nhiên truyền đến hai giọng trẻ con.

"Anh ơi, nhà họ ai thế?"

"Chắc là ở trong nhà đó."

"Ây da, các bạn mau đây , đến bên cạnh chơi!"

Hóa là Đại Oa và Tiểu Oa đợi mãi thấy bên cạnh qua, liền kìm nén chạy đến cửa nhà Trịnh Chiêu Đệ.

Trịnh Chiêu Đệ và Niữu Niữu đồng thời cửa, liền thấy cửa xuất hiện hai cái đầu nhỏ, đang dáo dác trong sân.

"Mẹ... Họ là ai ?" Niữu Niữu mặt lạ gan nhỏ, lập tức rụt lưng Trịnh Chiêu Đệ.

Trịnh Chiêu Đệ vỗ vỗ đầu cô bé trấn an, khẽ : "Là hai trai nhỏ."

Trí nhớ cô tệ, nhớ rõ đây là hai con trai của Ngô Đại Tỷ, liền thiện với hai đứa nhỏ Đại Oa.

Đại Oa cũng gật đầu với cô theo phép lịch sự, phong thái ông cụ non.

 

 

Loading...