Thôi kệ, chừng bọn họ là một nguyện đ.á.n.h một nguyện chịu thì ? Trần Dĩnh thấy cô lên tiếng, uy h.i.ế.p Đỗ Minh Nguyệt thêm hai câu, nhưng lo lắng quá đáng cô ngược tức giận đem chuyện ngoài, nhất thời cũng dám chọc giận Đỗ Minh Nguyệt nữa.
Cuối cùng hai một đầu thuyền , một đầu thuyền , cách xa, cứ như gì về đến đảo.
Việc đầu tiên Đỗ Minh Nguyệt về đến đảo chính là mua thức ăn, hôm nay bởi vì một chuyến đến hiệu sách, cho nên chậm trễ chút thời gian, trạm thịt trong thành phố mua đồ.
Cũng may bên Cung Tiêu Xã còn chút thịt, cô liền vội vàng mua.
Tiểu Đông thấy cô từ bên bến tàu về, trêu chọc một câu.
"Ây da, kiếm tiền ?"
Lúc Cung Tiêu Xã khác, cho nên Tiểu Đông chuyện cũng chú ý lắm.
Lại ngờ khéo Trần Dĩnh tới, lập tức liền thấy câu " kiếm tiền " trong miệng Tiểu Đông.
Cô nhớ tới và cô ruột Trần Nhuỵ ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh trong thành phố, gặp Đỗ Minh Nguyệt và Xuân Anh, lúc đó dường như Xuân Anh qua em trai cô cảm thấy hải sản Đỗ Minh Nguyệt ngon, để cô đưa chút cho tiệm cơm.
lúc đó Trần Dĩnh chỉ lo tức giận, cũng để ý lắm.
Hiện tại nhớ , ngờ sự việc đều trôi qua một thời gian , kết quả chuyện của Đỗ Minh Nguyệt và tiệm cơm quốc doanh chẳng những thật sự thành, hình như còn vẫn luôn hợp tác.
Đầu bếp lớn tiệm cơm quốc doanh , chắc chắn là thể nào hiểu quy tắc, cho nên hợp tác với Đỗ Minh Nguyệt hẳn cũng là đường chính đạo.
Vậy, cô thời gian chắc chắn dựa cái kiếm ít tiền nhỉ!
Nghĩ đến mỗi tháng chỉ chút tiền lương đó, mua hai chiếc váy đều tính toán tỉ mỉ, trong lòng Trần Dĩnh là một trận khó chịu và ghen tị.
Cô rõ ràng tài hoa văn hóa hơn Đỗ Minh Nguyệt, thậm chí công việc đều thể diện hơn cô, kiếm nhiều tiền bằng cô, trong lòng cô thể thoải mái !
Có lẽ, thật sự chỉ nghĩ cách điều đến văn công đoàn thành phố hoặc là nhà hát tỉnh, mới thể đường hơn.
Nghĩ như , Trần Dĩnh mắt choáng váng lập tức hạ quyết tâm, buổi tụ họp nhà Xà Tạm Tân hai ngày nữa, cô nhất định !
Anh với cô , tuy là nhà chiêu đãi bạn bè thích quê nhà, nhưng ít họ hàng bên của bọn họ cũng sẽ , cũng tương đương với một buổi tụ họp gia đình .
Cậu cấp bậc đó, bạn bè thích chắc chắn đều là nhân vật lớn, đến lúc đó mở mang kiến thức một chút, chừng còn thể quen mặt, chuyện gì cũng cửa !
Nghĩ đến thể điều đến thành phố đến tỉnh, cần ấm ức nhốt ở cái văn công đoàn rách nát nhỏ bé đảo nữa, thỉnh thoảng gặp mặt Đỗ Minh Nguyệt, thậm chí là Hoắc Kiêu, tâm trạng cô liền kích động thôi.
Còn về Đỗ Minh Nguyệt?
Hừ, cô đời đoán chừng cũng chỉ như thôi, là cái mệnh chỉ thể việc mệt nhọc kiếm tiền!
Đỗ Minh Nguyệt Trần Dĩnh cô kích thích đến mức đồng ý Xà Tạm Tân , mua thức ăn xong nhanh liền về đến nhà.
Mà về đến nhà, cảnh tượng mắt kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-185.html.]
"Anh Hoắc, dậy !?"
Chỉ thấy Hoắc Kiêu thế mà tự vịn tường khỏi phòng ngủ, cô sợ tới mức vội vàng bỏ đồ xuống tiến lên đỡ lấy .
"Xin Hoắc, hôm nay em về muộn, cho nên..."
Hoắc Kiêu , lập tức trấn an cô.
"Không vấn đề của em, là cảm thấy vết thương hồi phục tệ, tự cũng thể cử động, liền xuống giường."
Tuy rằng giải thích như , nhưng lông mày Đỗ Minh Nguyệt vẫn giãn , thậm chí còn nhịn .
"Vết thương của nặng như , thể nhanh như tự chứ, ngộ nhỡ đến lúc đó một cái cẩn thận ngã thì , chẳng động đến vết thương, một sớm trở giải phóng !"
"Anh cũng quá vội vàng ."
Đỗ Minh Nguyệt chỉ trích xong, mới chợt nhận quá .
Ngẩng đầu yếu ớt một cái, thấy Hoắc Kiêu đang mỉm cô.
"Xin Hoắc, em ý gì khác..."
"Anh , em chỉ là lo lắng cho thôi."
Hoắc Kiêu ngắt lời xin của cô, ngược còn một phen kiểm điểm đối với hành vi của .
"Là suy nghĩ chu , sẽ mạo hiểm như nữa."
Anh tính tình như , Đỗ Minh Nguyệt ngược càng ngại ngùng hơn.
"Cái đó, cho dù là xuống , cũng chống chút đồ chứ, em lát nữa tìm An đồng chí hỏi xem, nạng khi nào thể đ.á.n.h xong."
Hoắc Kiêu , lập tức ngăn cản : "Đừng!"
Đùa gì !
Khó khăn lắm hôm nay nhân lúc Đỗ Minh Nguyệt ngoài liền canh giữ ở phòng khách đây , cuối cùng đợi An Hạo Trạch tới cửa nữa, còn thể để Đỗ Minh Nguyệt tự qua đó dê miệng cọp?
Đỗ Minh Nguyệt: "?"
"Ý của là, tiểu sư phụ An bọn họ đoán chừng cũng bận, cho nên mới xong nạng." Hoắc Kiêu hắng giọng một cái, học theo giọng điệu của An Hạo Trạch, kiên trì , "Nạng rốt cuộc đồ vật lớn gì, tuy tốn bao nhiêu thời gian là thể xong, nhưng đảm bảo khách hàng khác vội cần đồ nội thất."
"Cho nên, chúng vẫn là đừng truy hỏi nữa, đợi thêm , đợi bọn họ xong việc khác trong tay, chắc chắn sẽ cho ."
Nói xong tràng , Hoắc Kiêu ngược Đỗ Minh Nguyệt nghĩ gì, nhưng bản thể cảm nhận rõ ràng da gà đều nổi lên .
Anh sống hơn hai mươi năm, xưa nay đều là tính cách quang minh lạc, còn thực sự là đầu tiên bóng gió ám chỉ như .
Tuy chiêu là học theo bản An Hạo Trạch, nhưng vẫn cảm thấy cả tự nhiên.