Xem chiêu cũng ai cũng thể .
Trong lòng Hoắc Kiêu nghĩ nhiều, nhưng mặt bất kỳ manh mối nào.
Ngược là Đỗ Minh Nguyệt, kinh ngạc , đến mức tim Hoắc Kiêu thót lên tận cổ họng.
Sau đó liền thấy cô cảm thán: "Anh Hoắc, em vẫn là đầu tiên dài như đấy!"
Hoắc Kiêu: "..."
Tim thịch một cái rơi về trong bụng.
Anh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xác định Đỗ Minh Nguyệt phát hiện cái gì mới yên tâm.
"Haizz, tuy rằng nạng quả thực đồ vật lớn gì, nhưng cũng đang cần gấp ."
Đỗ Minh Nguyệt nhỏ giọng lầm bầm một câu, nhưng cũng quả thực ngại thật sự giục An Hạo Trạch bọn họ .
Đợi thêm hai ngày nữa , nếu nạng còn xong, cô dứt khoát thành phố mua một bộ thành phẩm .
Tuy rằng thể đặt vặn như , nhưng cũng còn hơn .
Dù hình nhỏ bé của cô đều thể miễn cưỡng để Hoắc Kiêu chống, nạng gỗ vững chắc hơn ?
Thời gian nhanh đến buổi chiều, Ngô Đại Tỷ và Trịnh Chiêu Đệ lúc thời gian gần đến đều tới, đó giúp Đỗ Minh Nguyệt xử lý hải sản.
Thấy hai guồng , Đỗ Minh Nguyệt liền dậy việc khác.
Hải sản còn sạch xong, cô tự nhiên là thể hải sản.
Hơn nữa cô hôm nay còn nhiệm vụ quan trọng hơn, đó chính là nghĩ xem ngày mai gặp khách hàng đầu bếp Xuân Giang giới thiệu, cô cung cấp những món ăn nào cho chọn.
Đã đồng ý chuyện , cô tự nhiên đến tận thiện tận mỹ.
Thế là nhân lúc thời gian , Đỗ Minh Nguyệt liền cầm b.út và giấy, chiếc bàn nhỏ trong sân bắt đầu nghĩ thực đơn.
Buổi chiều ánh nắng gắt, nhưng đầu cái lán gỗ đó Hoắc Kiêu dựng, bên phủ một lớp cỏ khô, ngược nắng, thậm chí lúc gió biển thổi tới còn khá mát mẻ.
Nhìn như , Đỗ Minh Nguyệt mới phát hiện, hóa trong hai tháng đó, tuy rằng cô và Hoắc Kiêu ở chung, thời gian gặp mặt cũng nhiều, nhưng lúc chú ý tới, yên lặng nhiều việc.
Ví dụ như phòng tắm ở góc tường, là Hoắc Kiêu cô quen nhà tắm lớn đảo đó chọn thời gian rảnh rỗi sửa.
Cái lán gỗ đầu cô, cũng là Hoắc Kiêu thấy cô thích trong sân ngắm biển hóng gió, đó tìm gỗ về dựng.
Thậm chí cô đó vô tình nhắc một câu sân lớn, đất trống nếu thể sửa sang cho trồng rau thì .
Sau đó một ngày cô liền phát hiện, đất trong sân đều xới , thậm chí còn chia luống xong xuôi.
Những thứ đương nhiên cũng là Hoắc Kiêu nhân lúc tan .
Cho nên trong thời gian cô thấy, Hoắc Kiêu yên lặng nhiều việc.
Kết quả cũng , cũng thích tranh công, khi Đỗ Minh Nguyệt hỏi tới, mới sẽ chỉ là thuận tay mà thôi.
Nhìn như , Hoắc Kiêu cái khác , ít nhất điểm trong mắt việc , liền khiến Đỗ Minh Nguyệt khá hài lòng.
Cô cầm b.út chống cằm, ánh mắt quanh sân một vòng, càng càng cảm thấy Hoắc Kiêu thực sự đặc biệt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-186.html.]
Đáng tiếc a, chính là trời cao đố kỵ tài, thế mà thương chỗ đó.
Cô tuy rằng tò mò lắm đối với chuyện nam nữ, nhưng cũng nghĩ tới kết hôn ăn chay cả đời a.
Khụ, cho nên nữa, Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy và đại khái cũng chẳng khả năng gì.
Nghĩ đến đây, cô theo bản năng xoay về phía cửa sổ phòng Hoắc Kiêu, khéo thấy góc nghiêng với đường nét ưu việt của Hoắc Kiêu, đang sách.
Đỗ Minh Nguyệt càng càng cảm thấy tiếc nuối.
Chú ý tới ánh mắt ngoài cửa sổ, Hoắc Kiêu lập tức bên ngoài.
Đỗ Minh Nguyệt bất ngờ chạm mắt với , còn giật nảy , sợ tới mức cô vèo cái dời mắt .
Cũng đừng để Hoắc Kiêu đang thương hại .
...
Đỗ Minh Nguyệt nghĩ trong sân một hồi lâu, mới rốt cuộc xuống ít món ăn khẩu vị nặng sở trường của .
Nhìn một danh sách tên món ăn kín mít giấy, đừng là tiệc gia đình, cho dù là tới mấy chục cả trăm , chắc đều vấn đề gì.
Giải quyết xong vấn đề mắt, khéo Ngô Đại Tỷ và Trịnh Chiêu Đệ các cô cũng xử lý xong hải sản.
Cô tranh thủ thời gian xong hết hàng họ, thời gian cũng cứ thế trôi qua, nhanh đến buổi tối.
Cô ngày mai còn bận, cho nên tối hôm nay ngủ từ sớm.
Trần Dĩnh thể ngủ sớm, thậm chí nén một bụng lửa.
Lúc tan , cô ruột Trần Nhuỵ bỗng nhiên tới cổng văn công đoàn, bảo cô buổi tối đến nhà bà ăn cơm.
Trần Dĩnh vốn dĩ .
Dù hai cô và cô ruột Trần Nhuỵ xảy mâu thuẫn xong, trong lòng vẫn luôn giận, cảm thấy cô ruột căn bản thích , để ý như bà , cho nên liền cũng giận dỗi lười đến nhà bà .
lúc bà đều ở cổng văn công đoàn đợi , Trần Dĩnh cho dù hiểu chuyện thế nào, cũng tiện từ chối nữa.
Tránh cho bà thật sự đoạn tuyệt quan hệ với cô , ở bên hải đảo còn dựa bà đây.
Thế là cô liền theo Trần Nhuỵ đến nhà bà .
Vốn tưởng rằng sẽ là một bữa cơm tối đơn giản giữa cô cháu gặp mặt trò chuyện, ai ngờ cô lên bàn cơm mới , hóa cô ruột Trần Nhuỵ gọi tới, thế mà là hỏi chuyện cô và Xà Tạm Tân.
"Sao cô !"
Phản ứng đầu tiên của Trần Dĩnh chính là Đỗ Minh Nguyệt mách lẻo với cô ruột cô !
Cô ban ngày mới gặp Đỗ Minh Nguyệt ở bên bến tàu, kết quả buổi tối cô ruột cô chuyện , Đỗ Minh Nguyệt mách lẻo còn thể là ai!
Trần Nhuỵ thấy cô tức giận, cũng nhịn tức giận.
"Sao thế, cô là cô ruột cháu, cô còn thể chuyện lớn thế !"
"Cháu chẳng lẽ thật sự xa lạ với cô như , cô là cô ruột cháu, em gái ruột của bố cháu, cô thể hại cháu ?!"