Xuyên Về Thập Niên 70, Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo Lấy Chồng Quân Nhân - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-01-20 16:23:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là hiện tại cô chính là mặt Hồ sư trưởng và Khương Hồng Lượng , trong vòng mấy tháng để họ thấy lợi nhuận của xưởng.

Cho nên nhân viên chọn tự nhiên là kinh nghiệm càng phong phú càng .

Tay nghề nấu nướng đơn giản chỉ thể hiện ở trù nghệ, thật còn ở việc vo gạo rửa rau chuẩn rau củ nọ, đều thể thói quen của một .

Không tồi, đến lúc đó để thử một chút, ngược thật sự thể ai thích hợp hơn!

Hơn nữa đến lúc đó món ăn của , những khác cũng đều thể nếm thử, mùi vị mỗi món ăn thế nào đều bằng chứng để xem.

Đến lúc đó cho dù là những khác chọn phục, thì cũng hết cách, ai bảo đồ họ bằng khác chứ!

"Anh hai, cách của thật tồi!"

Đỗ Minh Nguyệt dùng ánh mắt lấp lánh khen ngợi Đỗ Vũ Lâm.

Đỗ Vũ Lâm sờ sờ gáy, hì hì một tiếng.

"Đâu , chỉ tùy tiện nghĩ thôi."

Đỗ Minh Nguyệt mới quan tâm là tùy tiện nghĩ nghiêm túc nghĩ, chỉ cần ý tưởng khả thi, cô liền cảm thấy hai lợi hại.

Hoắc Kiêu , cũng kinh ngạc Đỗ Vũ Lâm một cái, cũng là ánh mắt tán thưởng.

Anh ngay, em gái như Đỗ Minh Nguyệt, trai chắc chắn cũng kém .

Nghĩ cách , Đỗ Minh Nguyệt cũng vội bắt đầu trù cái gọi là cuộc thi , mà hỏi một chút hai nghỉ ngơi thêm một chút , hoặc là để Hoắc Kiêu dẫn dạo đơn giản đảo.

Đỗ Vũ Lâm giải quyết một vấn đề cho Đỗ Minh Nguyệt, lúc đang hưng phấn bừng bừng tiếp tục giúp đỡ, gì cũng chịu nghỉ ngơi.

Đỗ Minh Nguyệt thấy cũng khuyên nữa, dứt khoát gọi hai cùng thành phố mua đồ.

Đồ cô mua đều là dụng cụ cần dùng trong xưởng đến lúc đó, ví dụ như mấy cái chảo lớn, còn xẻng nấu và bếp than tổ ong các loại, còn bàn ghế gì đó, những thứ ngược thể tìm bác An đặt , nếu bọn họ rảnh, Đỗ Minh Nguyệt định trực tiếp xưởng đồ gỗ nội thất trong thành phố mua đồ sẵn.

Tuy nhiên hôm nay ít nơi trong thành phố, cô rút thời gian tiệm đồ gỗ đảo nữa, nên nhờ Hoắc Kiêu một chuyến.

Hoắc Kiêu tự nhiên là vui vẻ nhận lời.

Hiện tại chân của còn gì đáng ngại, đến tiệm đồ gỗ đương nhiên cũng thành vấn đề.

Có sự giúp đỡ của , Đỗ Minh Nguyệt trong nháy mắt bớt một nhiệm vụ, nhịn cảm kích với .

"Cảm ơn , Hoắc."

Hoắc Kiêu xoa đầu cô, nhưng Đỗ Vũ Lâm đang đợi ở cửa, chỉ đành thôi.

"Không gì, hai chú ý an , về sớm nhé."

"Vâng, yên tâm !"

Nói xong, Đỗ Minh Nguyệt liền gọi Đỗ Vũ Lâm rời .

Còn Hoắc Kiêu khi thu dọn một chút, liền xuất phát về phía tiệm đồ gỗ.

Trước đó lẽ còn chút khó chịu với tiệm đồ gỗ, dù nơi một An Hạo Trạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-232.html.]

Cũng chính là thời gian Đỗ Minh Nguyệt luôn chạy vạy khắp nơi, An Hạo Trạch đến tìm cô hai đều bỏ lỡ, nhưng Hoắc Kiêu a.

Cho nên đối với An Hạo Trạch vẫn luôn ôm lòng cảnh giác.

Bởi vì rõ ràng, phận vị hôn phu thê của và Đỗ Minh Nguyệt là giả, cho nên sẽ lo lắng, sẽ căng thẳng.

chuyện tối qua, còn lo lắng nữa, những lời đó của Đỗ Minh Nguyệt cho đủ sự tự tin.

Lúc đến tiệm đồ gỗ, An Hạo Trạch đang theo ba bận rộn, thấy Hoắc Kiêu tới, cũng chỉ tùy ý quét mắt một cái liền thu hồi ánh mắt.

Ngược là ba bác An thấy lập tức tới, chào hỏi Hoắc Kiêu.

"Hoắc doanh trưởng, tới đây, là chuyện gì ?"

Trước đó Hoắc Kiêu nạng ở chỗ ông , bác An liền quen với .

Hoắc Kiêu gật đầu, chuyện Đỗ Minh Nguyệt dặn dò một chút, đó hỏi bác An thể đặt .

Đây ngược là một đơn hàng lớn, nhưng bác An Đỗ Minh Nguyệt cần gấp, trong tay khéo còn đồ nội thất của khác xong, chỉ đành tiếc nuối thôi , và bày tỏ sự áy náy.

"Mấy ngày nay e là , chỉ thể để Đỗ đồng chí xưởng nội thất thành phố xem thử thôi."

"Không ," giọng điệu Hoắc Kiêu an ủi, "Cũng là chúng đặt , bác An cứ việc theo kế hoạch của bác là ."

Bác An thở phào nhẹ nhõm, đó nghĩ đến cái gì, vẫn nhịn hỏi Hoắc Kiêu một câu.

"Hoắc doanh trưởng, cái xưởng của Đỗ đồng chí sắp mở lên ?"

Hoắc Kiêu ngẩn , ngược ngờ bác An cũng sẽ tò mò chuyện .

Theo lý mà nhà bọn họ trông coi tiệm đồ gỗ , thật cũng đủ ăn đủ mặc, thậm chí thật gia cảnh còn coi là khá giả, cũng cần chằm chằm xưởng của Đỗ Minh Nguyệt tìm kiếm chức vụ.

Mặc dù nghi hoặc, Hoắc Kiêu vẫn gật đầu.

"Phải, gần đây đang trù những việc , ước chừng bao lâu nữa là thể xong ."

Những cái đều là bình thường thể thấy, cũng đến mức giấu giếm.

Bác An , lập tức cảm khái muôn phần.

"Đỗ đồng chí thật sự là quá lợi hại, một cô gái nhỏ thế mà thể mở lên một cái xưởng, đảo chúng giờ từng xuất hiện nhân tài như a."

"Cô gái bản lĩnh như cô , sợ là cũng sẽ ở mãi đảo, sẽ tương lai rộng mở hơn nhỉ."

Hoắc Kiêu , lúc đầu còn nghi ngờ bác An vì bỗng nhiên phát cảm khái như , nhưng khóe mắt quét qua, chú ý thấy An Hạo Trạch ở bên cạnh cắm đầu việc động tác dần dần dừng , khóe môi mím c.h.ặ.t quật cường, mới ý thức lời của bác An rốt cuộc là cho ai .

Hoắc Kiêu thu hồi tầm mắt, .

"Tương lai Minh Nguyệt sẽ thế nào, cũng thể khẳng định, nhưng thể đảm bảo là, bất luận cô tiếp như thế nào, đều sẽ ủng hộ cô ."

Bác An lời , trong lòng cảm động hổ.

 

 

Loading...