Nhà xưởng của Đỗ Minh Nguyệt đến thì , cô cùng lắm cũng chỉ là một công nhân, hơn nữa ngày nào cũng việc trong xưởng, ở bên ngoài nịnh nọt bán ăn với khác, cô thấy mất mặt ?
Thật Hoắc Kiêu thể chịu đựng cô .
Hơn nữa mấy ngày cô còn lo lắng, sợ Đỗ Minh Nguyệt sẽ vì chuyện con dâu Tần gia mà đến tìm gây phiền phức, tìm cô tính sổ, kết quả cô lo sợ chờ đợi lâu như , đợi Đỗ Minh Nguyệt đến.
Điều chỉ khiến Trần Dĩnh một trận hổ tức giận, giống như một tên hề nhảy nhót.
khi tức giận là sự coi thường và buông lỏng cảnh giác đối với Đỗ Minh Nguyệt.
Lâu như đến tìm , hoặc là vì cô quên , hoặc là đơn thuần nhát gan!
Trần Dĩnh càng tin là vế .
Đỗ Minh Nguyệt quả nhiên nên chuyện lớn, vô dụng!
Trần Dĩnh lạnh một tiếng, nghĩ đến thư Xà Trảm Tân cho cô còn xem, liền vội vàng về ký túc xá.
Việc đầu tiên cô khi về ký túc xá là đặt đồ xuống mở thư, xem nội dung thư.
Trong thư Xà Trảm Tân tiên nhắc đến tình hình của khi đến Hải Thị, Hải Thị cũng phồn hoa, hơn nữa phong cảnh xung quanh cũng khá , còn hình như xác định sẽ ở đây ít nhất một năm, trong thời gian ngắn thể trở về.
Nhìn đến đây, tim Trần Dĩnh đều thót lên.
Nếu Xà Trảm Tân cứ về, chẳng lẽ cô cứ lãng phí thanh xuân chờ đợi như ?
Còn , hai cách xa như , bây giờ một lòng của Xà Trảm Tân còn thể nhớ đến cô, đợi đến lúc thời gian dài, chừng xung quanh phụ nữ khác...
Cho nên cứ để ở Hải Thị cả một năm là tuyệt đối !
Rồi giây tiếp theo, cô liền thấy Xà Trảm Tân nhắc đến một ý tưởng, hỏi cô thể cùng đến Hải Thị .
Bên Hải Thị cũng nhà hát, cô múa giỏi như , thể phỏng vấn.
Nhà hát của Hải Thị?
Trần Dĩnh sắc mặt khẽ động, vài phần động lòng.
Cô ở đảo bây giờ xem như ghế lạnh, theo tình hình hiện tại cô chắc là thể ngóc đầu lên , nhưng trong đoàn quy định rõ ràng, một chỉ thể phục vụ cho một đoàn, cho nên cô thể việc ở nhà hát của Hải Thị, giữ vị trí ở Đoàn Văn Công.
Điều nghĩa là cô chọn một trong hai giữa Đoàn Văn Công và nhà hát bên Hải Thị.
Chỉ là cô từng đến Hải Thị, càng rõ tình hình cụ thể của nhà hát bên đó, thật sự sẽ nhận cô ?
Trần Dĩnh một mặt cảm thấy thực lực của phi phàm, bình thường đều sẽ nhận cô, một mặt lo lắng lỡ gặp mắt mù thì ?
Cô quyết định , chỉ thể tạm thời gác chuyện , suy nghĩ kỹ hơn.
Chỉ là cô ngờ, đoàn trưởng cho cô thời gian suy nghĩ dư thừa, một tuần ngày phát lương, bà trực tiếp gọi Trần Dĩnh đến văn phòng.
"Trần Dĩnh, tháng cô nhiều vắng mặt, vô cớ rời , bây giờ đoàn chúng bàn bạc, quyết định xử lý khai trừ cô."
Cái gì!?
Đầu óc Trần Dĩnh ong ong, một lúc lâu phản ứng , thậm chí còn tưởng nhầm.
"Đây là thư sa thải của cô, cầm về , ký túc xá của đoàn cô cũng tranh thủ thời gian dọn dẹp đồ đạc, hai ngày nay mau ch.óng dọn ."
Đoàn trưởng mặt biểu cảm dặn dò một tràng, quan tâm đến biểu cảm của Trần Dĩnh lúc kinh ngạc, khó coi đến mức nào.
Tình cảm của bà đối với Trần Dĩnh sớm tiêu hao sạch sẽ trong hai tháng qua, khi cô đến khác lơ là luyện tập, nhiều xin nghỉ.
Lần quyết định khai trừ Trần Dĩnh, bà hối hận, bà chỉ hối hận tại đây sớm phát hiện bản tính của Trần Dĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-285.html.]
Học nghệ học đức.
Đạo lý bà bây giờ mới hiểu .
Trần Dĩnh tài năng đến , tâm tư của cô ở đó, chăm sóc cô thế nào cũng vô dụng.
Giờ phút , Trần Dĩnh cuối cùng cũng ý thức đang mơ, đoàn trưởng khai trừ, điều là thật...
Điều là thật!!!
"Dựa ! chỗ nào, bà dựa mà khai trừ !"
Trần Dĩnh khó thể chấp nhận.
Cô là Trần Dĩnh đó, đây là diễn viên múa chính nổi tiếng của Đoàn Văn Công, thậm chí là cả hải đảo!
Bây giờ sa sút thành đoàn viên bình thường thì thôi, còn khai trừ khỏi Đoàn Văn Công, cô còn mặt mũi nào nữa, còn gặp thế nào nữa!
Chỉ tiếc đối mặt với sự tức giận của Trần Dĩnh, đoàn trưởng chỉ đưa cho cô một tờ bảng chấm công.
"Cô tự xem ."
Trên bảng tên của cô bên , vòng tròn đỏ đếm xuể.
Vòng tròn đỏ đại diện cho mặt.
"... là việc..."
Chứng cứ rành rành, Trần Dĩnh còn cố gắng giải thích.
đoàn trưởng chán ghét.
"Được , mau về dọn dẹp , ngày mai sẽ cho đến dọn phòng!"
Thấy đoàn trưởng ngay cả lời của cô cũng , Trần Dĩnh cũng cốt khí.
"Được thôi, đuổi , là ! Sau bà đừng hối hận!"
Nói xong cô ném tờ bảng chấm công trong tay, xoay rời khỏi văn phòng.
Cái Đoàn Văn Công rách nát cô còn ở nữa!
Nhà hát Hải Thị bao, cô Hải Thị đây!
Buổi chiều, Trần Dĩnh dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, rời khỏi Đoàn Văn Công, rời khỏi hải đảo.
Chỉ là khi lên thuyền, bước chân cô do dự một chút, nghĩ xem nên với dì Trần Nhuệ một tiếng về việc rời .
nghĩ đến việc bà lâu như đến tìm , lòng cô lập tức cứng .
Nói gì mà , bà sợ là mong sớm rời !
Cuối cùng, Trần Dĩnh đầu rời khỏi đảo.
Đỗ Minh Nguyệt là buổi chiều chuyện .
Tình hình công nhân nữ trong xưởng nhiều là lúc việc luôn nhịn chuyện.
Cô tham gia cũng nhét đầy tai thông tin.
Nào là gà nhà đông một ngày đẻ mấy trứng, ba nhà tây nửa đêm đ.á.n.h con... cô học cách tự động lọc bỏ.