Xuyên Về Thập Niên 70, Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo Lấy Chồng Quân Nhân - Chương 342

Cập nhật lúc: 2026-01-20 16:28:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho nên Đỗ Minh Nguyệt nghĩ nghĩ, thực sự cảm thấy thể mua cho họ một chiếc ti vi để ở nhà, lúc rảnh rỗi việc gì thì để họ xem ti vi, cũng sẽ cô đơn như nữa.

Về việc mua ti vi về khác xem , thậm chí nảy sinh lòng ghen tị ?

Thì cũng chẳng còn cách nào, cũng thể chỉ vì suy nghĩ của khác mà cứ mãi hưởng thụ chứ, như thì cuộc sống cũng quá t.h.ả.m .

Đỗ Minh Nguyệt nghĩ xong, quyết định đưa việc lịch trình, dù họ về đảo cũng còn một thời gian, thể nhân lúc mấy ngày nữa cửa hàng bách hóa ở thành phố mở cửa lượn một vòng.

Đương nhiên, lúc trong nhà ti vi, cũng may thể sang nhà họ hàng chơi và ở nhà vây quanh lò lửa trò chuyện, đêm giao thừa cũng coi như trôi qua phong phú.

Mùng một và mùng hai Tết đều là liên tục chúc Tết và đón tiếp họ hàng, hai ngày Đỗ Minh Nguyệt một nữa cảm nhận sự đông đúc của dòng họ Đỗ và dòng họ Triệu, gần như trở cảnh tượng lúc cô mới đến nhà họ Đỗ, cô bên cạnh ba ngoan ngoãn, đó họ bảo gọi họ hàng là gì, ngoan ngoãn gọi .

Mỉm , gọi , mỉm , tiếp tục gọi .

Đỗ Minh Nguyệt: Mình giống như một cái máy gọi vô tình......

thu hoạch cũng ít, nhận mấy cái lì xì của trưởng bối.

Đợi đến mùng ba, việc giữa họ hàng mới chậm , Đỗ Minh Nguyệt cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi một ngày. Tuy nhiên cô cũng chẳng nghỉ bao lâu, vì buổi tối nhà họ Hoắc bên cạnh gọi sang, hai nhà tụ tập cùng ăn một bữa cơm.

Vì nhà họ Hoắc đều là quen thuộc, nên Đỗ Minh Nguyệt cuối cùng cũng cần căng thẳng như nữa, nên thế nào thì thế , bữa cơm ăn cũng thoải mái.

Ăn cơm xong, hai chị em Hoàng Linh và Triệu Kim Hoa liền mang theo hạt dưa lạc rang ngoài dạo, mấy đồng chí nam cũng tụ tập cùng trò chuyện, đều là những chuyện chính sách quốc gia và tin tức thời sự.

Đỗ Minh Nguyệt thể cảm thán, tuy thời đại khác , nhưng hình như những việc đều giống nhỉ.

Mà cô động đậy, cũng hứng thú với chủ đề của các đồng chí nam, cuối cùng liền cùng Hoắc Lị Lị phòng cô xem quần áo mới .

Mấy ngày nay nhà họ Hoắc tuy cũng khá bận rộn, nhưng Hoắc Lị Lị vẫn tranh thủ thời gian rảnh rỗi để quần áo cho .

thành đầu tiên đương nhiên là quần áo của Đỗ Minh Nguyệt và trai Hoắc Kiêu.

Quần áo của trai cô đưa cho hôm mùng một , còn của Đỗ Minh Nguyệt thì đợi đến lúc cô qua đây mới lấy .

"Minh Nguyệt, em thử xem ."

Hoắc Lị Lị đỏ mặt, chút kích động cũng chút ngại ngùng, tay cầm một chiếc áo khoác dáng dài.

Chất liệu áo khoác chắc là do cô tỉ mỉ lựa chọn, bên trong còn lớp lót, nhồi lông cừu Hoắc Lị Lị mua ở nhà họ hàng, chỉ kiểu dáng , còn đặc biệt ấm áp.

Đỗ Minh Nguyệt mặc thử lên xong, nhịn vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-342.html.]

"Cảm ơn chị, chị Lị Lị, chiếc áo em thích!"

Chiếc áo chính là kiểu kinh điển mà đời , hơn nữa Hoắc Lị Lị dựa theo dáng của Đỗ Minh Nguyệt , nên vô cùng vặn và ưa , tôn lên eo thon chân dài của cô, quan trọng là còn chẳng lạnh chút nào, cũng giống những chiếc áo bông khác cồng kềnh.

Đỗ Minh Nguyệt càng càng thích, hận thể thêm vài chiếc màu sắc khác .

Thấy Đỗ Minh Nguyệt thực sự thích, Hoắc Lị Lị mới thở phào nhẹ nhõm.

"Em thích là ."

Đỗ Minh Nguyệt xem thêm những bộ quần áo khác cô để bàn, cái vẫn là bán thành phẩm, cái thì xong, nhưng cái nào cũng , quan trọng là bộ nào cho ai cô đều thể ngay.

Cái nhờ sự tỉ mỉ thích quan sát của Hoắc Lị Lị, cô ghi chép cẩn thận đặc điểm vóc dáng và phong cách kiểu dáng phù hợp của từng .

Như quần áo của Đỗ Minh Nguyệt, chính là phong cách cô gái trẻ thời thượng, còn của Triệu Kim Hoa, là sang trọng tao nhã, như của ba Đỗ Kiến Quốc, là áo khoác màu sẫm, đơn giản chất lượng.

Đỗ Minh Nguyệt càng càng cảm thấy Hoắc Lị Lị quả thực chính là ông trời thưởng cơm ăn, cho nên cô do dự nữa, nhắc dự định đó cô nghĩ với Hoắc Lị Lị.

Hoắc Lị Lị xong, lập tức kinh ngạc thôi, qua một hồi lâu mới căng thẳng mở miệng.

"Chị, chị thực sự thể , những bộ quần áo thực sự sẽ mua ?"

Cô tặng cho nhà, cho dù là lắm, nhà chắc chắn đều vui vẻ, nhưng mang ngoài bán, cô vẫn quá nhiều tự tin.

"Chị Lị Lị, chị cho dù lòng tin bản , chẳng lẽ còn tin em , em quần áo chị mua là tuyệt đối mua! Hơn nữa em với chị nhé, đảo Đoàn Văn Công, các cô gái trong Đoàn Văn Công chịu chi tiền cho bản , quần áo chị thế , họ tuyệt đối sẽ mua!"

Đỗ Minh Nguyệt thậm chí thể đảm bảo, chỉ riêng chiếc áo khoác Hoắc Lị Lị cho cô, các cô gái trong Đoàn Văn Công thấy tuyệt đối sẽ đến hỏi thăm cô.

"Chị rằng, quần áo trong cửa hàng bách hóa bên hải đảo em cũng xem , áo khoác kiểu tương tự một chiếc thể bán đến năm sáu mươi, đắt hơn chút còn thể lên đến tám chín mươi cả trăm, với cái giá đó đều ít cô gái mua, chị Lị Lị áo của chị tùy tiện bán năm mươi đồng cũng sẽ tranh cướp điên cuồng đấy!"

Hoắc Lị Lị con Đỗ Minh Nguyệt , một nữa kinh ngạc trừng to mắt.

"Đắt thế ?"

chiếc áo chi phí thực cũng tính là rẻ, tất cả cộng cũng hai ba mươi , nhưng so với bên ngoài bán một chiếc trung bình bảy tám mươi như lời Đỗ Minh Nguyệt , vẫn hời hơn nhiều.

Cho dù đến lúc đó cô chỉ bán năm mươi, cũng thể kiếm hơn hai mươi đấy!

Chỉ một chiếc kiếm nhiều như , cô cũng dám tưởng tượng thêm vài đến mua sẽ là thế nào.

 

 

Loading...