Cho nên chuẩn một việc thái rau rửa rau là dư dả.
Có sự giúp đỡ của Hoắc Kiêu, Đỗ Minh Nguyệt lập tức cảm thấy chuyện nấu cơm đơn giản hơn nhiều, cuối cùng cô một bàn đầy ắp món ngon, một cái mới phát hiện dường như nhiều quá .
"Toang , hai chúng hình như ăn hết."
Đỗ Minh Nguyệt chớp chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác những món ăn bàn.
Bây giờ là mùa hè, cơm canh căn bản để lâu, cho nên nếu họ ăn hết, đại khái là sẽ lãng phí mất.
ai bảo cô thời gian cứ ăn tiệm mãi ăn ngon, bây giờ Hoắc Kiêu đến, lập tức tiêu dùng bốc đồng, trực tiếp mua nhiều đồ.
Hoắc Kiêu thấy thế, cũng trầm mặc theo một lát, đó hít sâu một : "Không , để ."
Đỗ Minh Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt chút nghi ngờ, chần chừ hỏi: "Nhiều thế , thật sự thể ?"
Hoắc Kiêu gật đầu, biểu cảm vô cùng trầm .
"Tin ."
Được , câu của , Đỗ Minh Nguyệt lập tức yên tâm hơn ít.
Cuối cùng hai họ bàn, vì cơm canh thực sự quá nhiều, dẫn đến Đỗ Minh Nguyệt hiện tại chỉ một ý niệm, đó chính là điên cuồng ăn, sức ăn, nhất định nhanh ch.óng ăn hết cơm canh, cho nên ngay cả công phu chuyện với Hoắc Kiêu cũng .
Mà Hoắc Kiêu, vốn dĩ lời ít, cộng thêm lúc thấy Đỗ Minh Nguyệt đang tâm ý đầu tư việc ăn cơm, tự nhiên cũng sẽ chủ động mở miệng.
Thế là, bữa cơm đầu tiên khi xa cách lâu ngày của hai , thế mà trải qua trong sự lời nào cắm đầu khổ ăn.
Khoảng một tiếng , Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy thật sự một chút cũng ăn nổi nữa , đó cô ngẩng đầu Hoắc Kiêu đối diện một cái, tốc độ và cô đặt đũa xuống là xấp xỉ , nhưng đống xương xẩu cặn thức ăn các loại bày bên phía rõ ràng nhiều hơn , gần như gấp ba .
Lại đồ ăn bàn.
Khá lắm, thế mà thật sự ăn sạch sành sanh!
Khoảnh khắc đó, ánh mắt Đỗ Minh Nguyệt về phía Hoắc Kiêu để lộ sự kính phục và ngưỡng mộ nồng đậm.
Hoắc Kiêu: "......."
Anh nhất thời dở dở .
Bởi vì thực sự ngờ, đầu tiên thấy ánh mắt khâm phục từ trong mắt Đỗ Minh Nguyệt, thế mà là vì ăn cơm ăn nhiều.
Ăn cơm xong, Đỗ Minh Nguyệt và Hoắc Kiêu cùng dọn dẹp bát đũa, đó thuận tiện trò chuyện, Đỗ Minh Nguyệt lúc mới Hoắc Kiêu thể ở Quảng Thị một tuần.
Kỳ nghỉ như đối với Hoắc Kiêu mà là đủ dài , dù đây bao nhiêu năm qua, ngày nghỉ phép vượt quá năm ngày của cũng nhiều, hơn nữa mỗi hầu như đều là vì đó tham gia nhiệm vụ trọng đại mới một thời gian nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-533.html.]
hiện tại Hoắc Kiêu cần tham gia những nhiệm vụ xa mấy tháng như nữa, cho nên kỳ nghỉ một tuần đối với mà đến nhẹ nhàng.
Tuy nhiên, mặc dù kỳ nghỉ đối với Hoắc Kiêu coi như khá dài, nhưng trong mắt Đỗ Minh Nguyệt thì vẫn ngắn.
Một tuần lễ, thời gian dành cho việc đường mất bốn năm ngày , thời gian thể yên tâm ở bên cạnh cô cũng chỉ hai ba ngày.
nghĩ , tuy thời gian ngắn, nhưng còn hơn .
Thế nhưng để kỳ nghỉ càng thêm "đáng đồng tiền bát gạo", ngày hôm khi Đỗ Minh Nguyệt , còn bảo Hoắc Kiêu cùng đến xưởng.
Đỗ Minh Nguyệt kiếp thực sự chịu đủ nỗi khổ của việc lúc tám giờ sáng, cho nên khi cô đều sẽ muộn hơn các nhân viên khác nửa tiếng, trừ khi trong xưởng chuyện gì quan trọng, nếu cô thường đến xưởng lúc chín giờ.
Mà khung giờ ngoại trừ bảo vệ ở cổng, trong xưởng hầu như chẳng ai bên ngoài, điều cũng đúng ý cô.
Dù nếu khác trong xưởng thấy, cô đoán sẽ giải thích phận của Hoắc Kiêu với họ.
Tất nhiên, cô tuyệt đối là một tra nữ, thừa nhận phận của Hoắc Kiêu chơi trò tình yêu bí mật gì đó, cô đơn thuần chỉ là cảm thấy phiền phức.
Thậm chí đến lúc đó các nhân viên trong xưởng cô vị hôn phu , vị hôn phu còn đến tận xưởng, đoán chừng từng một đều sẽ nghĩ đủ cách qua xem , sẽ gây nhiều sự ồn ào cần thiết.
Hơn nữa cô cảm thấy với sự hiểu của về Hoắc Kiêu, tính cách khiêm tốn, chắc cũng thích phơi bày bản quá nhiều ánh mắt.
Ừm, cho nên cứ trực tiếp đưa lặng lẽ văn phòng thôi.
Sau khi đến xưởng, cũng là do nghề nghiệp của Hoắc Kiêu, là đơn thuần tò mò về cái xưởng của họ, tóm Đỗ Minh Nguyệt luôn phát hiện từ lúc xưởng đến giờ cứ ngó xung quanh.
Đỗ Minh Nguyệt sửng sốt, đó : "Sao , trong xưởng chỗ nào ?"
Hoắc Kiêu hồn, lắc đầu : "Không gì, chỉ là cảm thấy xưởng lớn, dường như đều nghiêm túc."
Nghiêm túc đến mức thế mà một ai bên ngoài, phóng mắt , quảng trường của cả cái xưởng thế mà chẳng một bóng .
Điều khiến Hoắc Kiêu thể cảm thấy chút tiếc nuối.
Dù qua đây, thật còn một mục đích, đó chính là đến để thể hiện sự tồn tại của , đặc biệt là mặt những ở bên Quảng Thị .
Anh đương nhiên nghi ngờ Đỗ Minh Nguyệt, chỉ là rốt cuộc chút tự tin.
Dù cô thực sự quá ưu tú, chỉ dung mạo xuất chúng, năng lực cũng phi phàm, tin rằng thích cô chắc chắn nhiều, chỉ qua đây để những đó Đỗ Minh Nguyệt vị hôn phu, hơn nữa còn là .
Không cái khác, chỉ riêng thể hình và khuôn mặt lạnh lùng của đoán chừng cũng thể dọa lui nhiều .
Hơn nữa, ánh mắt của cũng tệ, liếc mắt một cái là thể trong đám rốt cuộc ai ý đồ khác với cô, cũng thể nhanh nhất tóm tình địch của , đó từng bước đ.á.n.h bại, để bọn họ c.h.ế.t cái tâm .