Mẹo nhỏ kiếp Đỗ Minh Nguyệt dùng ít, nào cũng thể xử lý những thứ cần nhả cát như nghêu ốc nhanh sạch.
Sau khi xử lý nghêu xong, cô nghĩ ngợi, thực sự thể chỉ chọn một cách , liền dứt khoát trực tiếp hai loại, một thỏa mãn khẩu vị của , một phần nghêu xào cay, một phần nghêu hấp tỏi.
Làm hai món thực đều khó, nghêu xào cay đặc biệt đơn giản, tiên cho nước lạnh luộc nghêu chín, đó vớt để ráo, trong nồi sạch cho hành gừng tỏi và dầu phi thơm, đó cho ớt và nghêu xào lửa lớn, đợi xào đến khi gần thì cho xì dầu đường trắng và nước bột năng , tiếp tục đảo đều đến khi nước sốt sệt , cuối cùng rắc thêm chút hành hoa, nghêu xào cay thành.
Nghêu hấp tỏi cũng đơn giản, các bước gần giống nghêu xào cay, chỉ là cần tỏi trong bước hành gừng tỏi thành thật nhiều tỏi băm, các bước còn đều tương tự.
Cuối cùng tràn ngập mùi thơm của tỏi băm, thơm đến mức l.i.ế.m sạch ngón tay.
Hai chậu lớn, Đỗ Minh Nguyệt múc mỗi chậu một nửa đựng hộp cơm, đó đậy nắp nghêu bàn , vội vội vàng vàng mang sang cho Ngô Đại Tỷ theo địa chỉ chị lúc sáng.
Giữa trưa, đúng là lúc nhà nhà ăn cơm trưa, các chiến sĩ quân khu cũng đều nghỉ trưa , những nhà ở khu gia thuộc cũng đang về phía khu gia thuộc.
Lúc thấy Đỗ Minh Nguyệt đường, trong mắt đám đều đầy sự nghi hoặc, khu gia thuộc chỉ lớn thế , những khuôn mặt nào là ai nấy đều quen , nhưng rốt cuộc cũng là quen mặt, nhưng Đỗ Minh Nguyệt cực kỳ lạ mặt.
Đây là họ hàng nhà ai ?
Mọi ngại trực tiếp tiến lên chặn hỏi, chỉ thể trơ mắt cô lên lầu, đó đến cửa nhà Ngô Đại Tỷ.
Lúc Ngô Đại Tỷ thấy tiếng gõ cửa, đang nấu cơm, thấy tiếng gõ cửa vội bảo con mở.
Kết quả đứa bé mở cửa , liền thấy một chị bưng hộp cơm, xinh như tiên nữ ở cửa, lập tức đến ngây .
"Chị ơi, chị là ai ạ?"
Nhà Ngô Đại Tỷ hai đứa con trai, một đứa bảy tuổi, một đứa bốn tuổi, hai đứa trẻ đều đầu hổ não hổ, vô cùng đáng yêu.
Đỗ Minh Nguyệt với chúng, đó : "Chào các em, chị tên là Đỗ Minh Nguyệt, các em thể gọi chị là chị Minh Nguyệt, chị đến tìm các em, thể giúp chị gọi cô một tiếng ?"
Đứa lớn xong, lập tức xoay về phía nhà bếp, còn gọi nhanh: "Mẹ, chị tên Minh Nguyệt tìm !"
Đứa nhỏ vẫn ở cửa, đôi mắt trông mong Đỗ Minh Nguyệt, đồng thời mũi khịt khịt, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn, tỏa từ hộp cơm trong tay Đỗ Minh Nguyệt!
Đỗ Minh Nguyệt dáng vẻ thèm thuồng của đứa bé chọc , định trêu nó, may mà Ngô Đại Tỷ nhanh .
"Ái chà, Minh Nguyệt, em đến đây?"
Trong tay Ngô Đại Tỷ còn cầm cái xẻng, là trong nồi vẫn đang xào rau.
Đỗ Minh Nguyệt cũng lỡ dở chị , trực tiếp nhét hộp cơm đậy nắp tay chị , nhanh một câu: "Chị Ngô, em chút đồ ăn mang qua cho chị, coi như thêm món, đồ quý giá gì , ăn tạm nhé, trong phòng em cũng đang ủ cơm, em về đây."
Nói xong, Đỗ Minh Nguyệt liền để thời gian từ chối cho Ngô Đại Tỷ, trực tiếp xoay rời .
Ngô Đại Tỷ sững sờ một chút, định đuổi theo, kết quả trong nồi thực sự quá gấp, !
Cuối cùng chị chỉ thể giậm chân, nhận lấy đồ.
"Con bé , còn mang đồ đến tận cửa, thực sự là quá khách sáo !"
thứ trong tay là gì, thơm thế nhỉ?
Ngô Đại Tỷ ngược mở xem, nhưng khổ nỗi trong nồi thực sự quá gấp gáp, chị rảnh tay, chỉ thể đặt hộp cơm lên bàn , đó vội vội vàng vàng nhà bếp.
Ngược hai đứa trẻ , đều kìm tiến gần hộp cơm bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-dai-my-nhan-den-hai-dao-lay-chong-quan-nhan/chuong-96.html.]
Hai đứa con nhà Ngô Đại Tỷ một đứa gọi là Đại Oa, một đứa gọi là Tiểu Oa, đều tên dễ nuôi, vợ chồng Ngô Đại Tỷ liền gọi tên khai sinh của chúng, vẫn luôn gọi tên ở nhà.
Tiểu Oa cử động ngón tay, thực sự nhịn , với trai Đại Oa: "Anh ơi, em thể ăn một chút cái , em đảm bảo, chỉ ăn một chút xíu thôi."
Đại Oa nhíu mày, nghiêm túc ngăn cản em.
"Không , cái đợi mới mở."
"Anh ơi, nhưng mà em đói lắm, em thực sự ăn, hu hu hu..."
Thực Tiểu Oa đói lắm, nhưng khổ nỗi thứ nó từng ăn, cảm thấy thơm, cho nên vô cùng nếm thử một miếng.
Thấy em trai mắt rưng rưng nước mắt, Đại Oa cũng bắt đầu do dự.
Dù lát nữa cũng ăn, chi bằng chúng mở nắp cho em trai nếm thử một miếng ?
Chỉ nếm một miếng chắc nhỉ, cũng .
Nghĩ đến đây, Đại Oa em trai một cái, thấy em trai nuốt nước miếng, tầm mắt cứ dán c.h.ặ.t hộp cơm, rốt cuộc vẫn mềm lòng.
"Vậy , chỉ ăn một miếng thôi nhé."
"Anh trai là nhất!"
Tiểu Oa nịnh nọt, một câu dỗ Đại Oa vui vẻ.
Đại Oa lúc mới mở hộp cơm , mở , một luồng nóng ùa , đồng thời mùi thơm bá đạo cũng lập tức lan tỏa tứ phía.
"Oa, thơm quá!"
Thơm hơn lúc đậy nắp nhiều!
Tiểu Oa lập tức chẳng màng gì nữa, trực tiếp đưa tay nhặt một con nghêu mở miệng, a ô một miếng c.ắ.n xuống.
Thịt giòn dai, hơn nữa cay cay thơm thơm, ăn quá !
Đại Oa vốn dĩ chỉ định cho em trai ăn một miếng, nhưng ngửi thấy mùi , bản cũng nhịn nuốt nước miếng.
Chỉ là.
Cái hình như là cái vỏ sò nhỏ bãi biển ai ăn mà, cái thực sự ăn ?
nãy chị Minh Nguyệt trông xinh , hơn nữa dịu dàng như , chắc sẽ hiểu những cái nhỉ.
Vậy rốt cuộc cái ăn ?
Đại Oa nghi hoặc .
Mà nhà hàng xóm của Ngô Đại Tỷ.
Nhà họ Tần một nhà ba chuẩn ăn cơm, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi thơm theo gió từ cửa sổ bay , cả nhà ba lập tức dừng đũa, mâm cơm cũng coi như ngon miệng bàn, bỗng nhiên cảm thấy thơm nữa.