Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng - Chương 18: Chiếc Rương Gỗ Quý Giá
Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:09:45
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế là, nhà họ Cố đối đãi với Thịnh Trạch Tích cùng ông ngoại Tang bà ngoại Tang càng thêm nhiệt tình.
Hai ông bà ngoại Tang cũng híp mắt, nhà họ Cố , con , một cái là thật thà, thông gia thể kết giao.
Họ nghĩ, lẽ Tiểu Tích khi chọn cô gái tên Ninh Ninh , cũng quan hệ nhất định với nhà họ Cố.
Thực tế, quả thực là như .
Có lẽ khi qua đời, cha cưới kế, sự đổi trong gia đình, Thịnh Trạch Tích cảm nhận sự quan tâm và ấm áp trong nhà.
Ngược thời gian dưỡng thương ở nhà họ Cố, nhà họ Cố đối xử với , tuy thời gian đó ăn ở , cũng đưa tiền, cũng việc, nhưng khác rốt cuộc là vì tiền mới nịnh nọt , thực sự quan tâm , Thịnh Trạch Tích vẫn thể phân biệt .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Người nhà họ Cố, đều lương thiện, cũng bao dung, chân thành, giấu giếm tâm cơ gì.
Nhà họ Cố như , khiến Thịnh Trạch Tích cảm thấy ấm áp.
Cũng lẽ chỉ nhà họ Cố như , mới thể nuông chiều Cố Gia Ninh đơn thuần, kiêu mẩy như , bởi vì cô , luôn nhà ở lưng cô, lo liệu cho cô, che mưa chắn gió cho cô, bao dung cho cô.
Thịnh Trạch Tích cũng chút ghen tị với con nhóc ngốc nghếch đó, sự vô lo vô nghĩ của Cố Gia Ninh, tiếp tục bảo vệ.
" , thím, Ninh Ninh ?" Thịnh Trạch Tích quanh thấy Cố Gia Ninh.
"Ninh Ninh đến ngay đây." Diêu Xuân Hoa hiệu cho con dâu cả.
Dương Mạn Mạn gật đầu, gõ cửa phòng Cố Gia Ninh, đưa cô ngoài.
Bình thường Cố Gia Ninh thích chưng diện, hôm nay dịp trang trọng như , đương nhiên cũng xinh .
Chẳng thế mà, cô xuất hiện, mắt đều sáng bừng.
Khi giới thiệu với ông ngoại Tang bà ngoại Tang, bà ngoại Tang càng kích động nắm lấy tay Cố Gia Ninh, trong hốc mắt phủ một tầng sương nước: "Tốt, , một cái là đứa trẻ ngoan, xinh nữa, giống như tiên nữ , Tiểu Tích nhà bà cưới cháu, là phúc khí của nó."
Khuôn mặt nhỏ của Cố Gia Ninh ửng hồng, hổ cúi đầu, dám Thịnh Trạch Tích.
Bà ngoại Tang mang cho cô cảm giác , giống như bà nội cô .
"Tiểu Tích , cái rương nhỏ của bà ."
Theo tiếng gọi của bà ngoại Tang, Thịnh Trạch Tích ôm một cái rương gỗ 20 cm, trông vẻ mộc mạc hoa mỹ đưa cho Cố Gia Ninh.
"Ninh Ninh , đây là ông bà ngoại cho cháu, cháu mau nhận lấy."
Cố Gia Ninh bắt ôm một cái rương chút ngơ ngác, theo bản năng sang Thịnh Trạch Tích, đây, đây là cái gì ?
Diêu Xuân Hoa cảm thấy, đây chắc là hai già tự cho Ninh Ninh một đồ, điều cũng chứng minh sự yêu thích của hai già đối với Ninh Ninh nhà bà.
"Bà ngoại Tang, thứ quý giá quá , cho Ninh Ninh lắm ."
Bà ngoại xua tay: "Đâu đồ quý giá gì, chỉ là chút tấm lòng của và ông nhà cho Ninh Ninh thôi, một cũng là Tiểu Tích để năm xưa, cũng coi như chút quà gặp mặt của đứa con gái đó của cho Ninh Ninh."
Đã bà ngoại Tang , thì chắc đồ gì quý giá, thế là Diêu Xuân Hoa cũng ngăn cản con gái nhận lấy nữa.
Thịnh Trạch Tích cũng gật đầu với Cố Gia Ninh : "Nhận lấy ."
Được , cô nhận lấy.
Cố Gia Ninh ôm rương gỗ đặt lên giường trong phòng mới , hết cách cái rương cũng đựng cái gì, vẫn chút trọng lượng, cũng tiện ôm mãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-ga-cho-truong-quan-tuyet-hau-ta-nam-khong-cung-thang/chuong-18-chiec-ruong-go-quy-gia.html.]
Tuy chút tò mò bên trong là gì, nhưng bây giờ cũng lúc mở , đợi lát nữa rảnh rỗi sẽ mở.
Tuy chút tò mò bên trong là gì, nhưng bây giờ cũng lúc mở , đợi lát nữa rảnh rỗi sẽ mở.
Đợi đến khi Thịnh Trạch Tích đưa ông bà ngoại của rời , là nửa tiếng .
Dù cũng là hạ sính lễ, hạ sính lễ xong, nhà trai và nhà tiện ở nhà gái quá lâu, đây là phong tục thôn Hòe Hoa.
Xe Jeep khởi động nữa, chạy về hướng huyện Thanh Sơn, sự náo nhiệt cửa nhà họ Cố mới coi như dần tan .
Lúc , Cố Gia Ninh mới rảnh rỗi về phòng , ôm sự tò mò, mở rương gỗ .
Khoảnh khắc rương mở , đập mắt là một mảng ánh sáng rực rỡ.
Chỉ thấy màu xanh, đỏ, vàng, lục... thế mà là từng món trang sức, nào là vòng tay phỉ thúy, nhẫn đá quý, dây chuyền đá quý v.v. chiếm hơn nửa cái rương, một còn là từng bộ từng bộ, bên cạnh đặt mấy tờ giấy, gạt trang sức , bên còn lót một lớp vàng thỏi, trải đầy đáy, chừng 10 thỏi vàng nhỏ.
Cố Gia Ninh , thỏi vàng nhỏ thứ , dù ở hiện tại, tương lai, đều là thứ đắt tiền.
Còn trang sức, tuy bây giờ đáng giá lắm, nhưng trong tương lai, giá trị cực cao, thậm chí thể một món trang sức đổi một căn nhà cũng khả năng.
, mấy tờ giấy ...
Có thể để cùng với trang sức, thỏi vàng nhỏ , thì thể là giấy thường .
Khoảnh khắc cầm lên mở xem rõ, tay Cố Gia Ninh run rẩy.
Cô đoán quả nhiên sai, giấy gì chứ, đây là văn tự nhà, một tờ là tứ hợp viện Kinh Thị, địa điểm, ngay gần Cố Cung, ở vành đai một thì là vành đai hai, 8 tờ là văn tự cửa hàng liền một con phố ở Kinh Thị, tờ cuối cùng, là văn tự một căn nhà nhỏ kiểu tây ở Thượng Hải.
Tay Cố Gia Ninh run rẩy, hô hấp chút dồn dập.
"Ông bà ngoại của Thịnh tay cũng quá hào phóng , thế mà gọi là quý giá ?"
Nói thật, Cố Gia Ninh là hảo, cô yêu cái , cũng chút tham lam, năm xưa nhặt Thịnh Trạch Tích thương nặng về, chẳng là trúng bộ quân phục , thấy lợi nên .
Những món trang sức , , món nào cũng hợp ý cô, cô cảm thấy đeo những trang sức lên, chắc chắn sẽ .
Cô cũng giá trị trong cái rương lớn thế nào, một khoảnh khắc, cô nghĩ, là tặng cho cô, cô nhận lấy.
nhanh, cô tỉnh táo .
Thế là mở miệng gọi to: "Mẹ, qua đây."
Dưới sự triệu hồi của cô, bà Diêu Xuân Hoa đến, Cố Gia Ninh vội đưa đồ trong rương gỗ cho bà xem.
"Trời đất ơi." Diêu Xuân Hoa ôm n.g.ự.c, sự chấn động quá lớn, bà nhất thời chút chịu nổi.
Hồi lâu , bà mới hồn, nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Gia Ninh, trịnh trọng : "Con gái , thứ quá quý giá, đây là chúng bên trong là gì, bây giờ , thể cứ thế yên tâm thoải mái mà nhận lấy."
Cố Gia Ninh phụ họa: "Mẹ, con cũng nghĩ , cho nên con định gặp Thịnh, với trong rương gỗ gì, nhất là trả những thứ cho hai già."
", là nên hỏi, cũng nên như ." Diêu Xuân Hoa xoa đầu tóc mềm mượt của Cố Gia Ninh, vẻ mặt từ ái, an ủi: "Con gái, những thứ, đáng thì chúng nhận, đáng , thì trả về."
"Được , cái rương đậy , cất kỹ , con một chuyến đến nhà cũ, gọi bà nội con tới, trưa nay cùng ăn cơm."
"Vâng, đúng , , hôm nay quà Thịnh mang đến, xem và cha giữ một ít, còn nhà và cô cũng chia một ít, đúng , hai hộp sữa bột thì cho chị dâu hai, Tráng Tráng thể uống." Cố Gia Ninh tuy khá mẩy, kiếp vì Ôn Trúc Khanh cũng luôn vắt kiệt lợi ích của gia đình, nhưng thực , cô đối với nhà tham lam, nỡ cho đồ, cũng .