Cố Minh Nguyệt gật đầu, trong lòng bắt đầu tính toán cho tương lai, nơi giữ nét xưa cũ của tiệm may, là khởi đầu mới cho sự nghiệp thiết kế của cô, quá tuyệt vời.
Cố Minh Nguyệt tìm một góc yên tĩnh gọi điện cho Lục Lẫm, kể chuyện mua tiệm may của bà Ngô.
“Vị trí đó mặt tiền, mở studio cho thuê đều ạ.”
Lục Lẫm xong đồng ý ngay tắp lự: “Vị trí thật, em quyết định thì gửi tiền về cho.”
Chưa để cô thêm, Lục Lẫm nhanh ch.óng thu xếp chuyện chuyển tiền còn dặn dò: “Đừng lo chuyện tiền nong, thiếu thì bảo .”
Cúp điện thoại bao lâu Cố Minh Nguyệt nhận thông báo chuyển tiền, trong lòng ấm áp yên tâm.
Chuyện nhanh ch.óng đến tai Chung Dục Tú, bà trách Cố Minh Nguyệt: “Con bé , thiếu tiền bảo bố ? Nhà , việc gì để thằng Lẫm chuyển tiền về, phiền phức .”
Cố Minh Nguyệt khoác tay bà: “Mẹ, vợ chồng con mấy năm nay cũng để dành chút đỉnh, phiền bố .”
Nghe lòng Chung Dục Tú mềm nhũn, vỗ nhẹ tay con dâu: “Con đấy, lúc nào cũng hiểu chuyện quá mức.”
Hôm ký hợp đồng, bà Ngô lau cái bàn cũ bóng loáng, trải giấy đỏ mới mua lên, b.út lông và mực đóng dấu Cố Minh Nguyệt mang đến xếp gọn gàng một bên.
Thần Thần ghế nhỏ cạnh bàn, tay cầm cái b.út lông nhỏ xíu, mắt chằm chằm lớn việc.
“Cái tiệm theo bà ba mươi năm , hôm nay giao cho cháu, bà yên tâm.”
Bà Ngô đẩy tờ hợp đồng về phía Cố Minh Nguyệt, ánh mắt đầy vẻ luyến tiếc nhưng cũng hài lòng.
Cố Minh Nguyệt trịnh trọng cầm b.út, nắn nót ký tên , đặt b.út xuống thì thấy vạt áo kéo nhẹ.
Thần Thần giơ cái b.út lông nhỏ lên, kiễng chân ghé tờ giấy.
“Thần Thần cũng giúp ?” Cố Minh Nguyệt bế con lên đùi, cầm tay con quẹt nhẹ một đường góc tờ giấy đỏ.
Thằng bé thích thú ê a vung vẩy cây b.út, vẽ những đường nguệch ngoạc lên giấy khiến cả bà Ngô và Chung Dục Tú đều bật .
Ký xong hợp đồng, bà Ngô giao chùm chìa khóa nặng trịch cho Cố Minh Nguyệt: “Sau cái cửa giao cho cháu quản lý đấy.”
Cố Minh Nguyệt nhận lấy chùm chìa khóa, sức nặng tay khiến lòng cô vô cùng vững chãi.
Đây chỉ là chìa khóa của một cửa tiệm mà còn là khởi đầu mới cho sự nghiệp thiết kế của cô, vài năm nữa cải cách mở cửa, sự nghiệp sẽ cất cánh.
Hai năm nay tuy tình hình rõ ràng nhưng khi bình minh thực sự đến, cô chuẩn sẵn sàng, lo liệu cho tương lai của .
Chuyện nhà cửa xong xuôi, Cố Minh Nguyệt yên tâm hơn hẳn, coi như cô một ngôi nhà riêng ở Bắc Kinh .
Chuyện Lục Uyển Uyển và Cố Minh Nguyệt tham gia thi đại học cánh mà bay.
Chung Dục Tú ở nhà tức tối: “Ai mà nhiều chuyện thế !”
Chuyện hai đứa con tham gia thi đại học, bà từng kể với ai, chính là sợ lời tiếng gây áp lực cho chúng nó.
Nếu thi thì cả nhà đều vui còn nếu thi mà chỉ trỏ lưng thì các con càng thêm buồn lòng.
Sống ở khu gia binh bao năm nay, Chung Dục Tú quá quen với thói đời nâng lên hạ xuống của đời.
“Mẹ, ạ, chuyện cũng chẳng gì mờ ám, thì thôi, con với Uyển Uyển cũng để bụng ạ, cứ yên tâm.”
Lục Uyển Uyển cũng khuyên nhủ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-168-ve-den-nha.html.]
“ đấy , cứ sống cuộc sống của là , gì quan trọng. Thi đỗ là do bọn con nỗ lực, đỗ thì cố gắng tiếp, họ gì cũng chẳng đổi gì, đừng giận gì cho mệt .”
Chung Dục Tú hai đứa con bình tĩnh như , cơn giận trong lòng cũng nguôi ngoai, các con suy nghĩ thấu đáo thế , bà cũng chẳng cần lo bò trắng răng nữa.
Chỉ cần chúng nó vững bước con đường chọn, những lời đàm tiếu cũng chỉ như gió thoảng mây bay.
Chỉ ngờ là luôn kẻ chực chờ gây sự.
Từ khi mua tiệm may, Cố Minh Nguyệt cứ rảnh rỗi là chạy qua đó, tính toán xem nên cải tạo thế nào, phía tiệm là một tứ hợp viện nhỏ.
Cả cửa và cửa đều , cô định vách ngăn ở giữa, nhân lúc rảnh rỗi sửa sang tiệm may một chút.
Tần Hương Bình cô tiếp quản tiệm may, đặc biệt đến giúp một tay, mấy cùng dọn dẹp đồ đạc lặt vặt, cái gì dùng thì giữ , dùng thì bán .
Thần Thần ở nhà chơi với ông bà nội vui quên cả lối về, quẳng bà đầu luôn.
Mọi khi về cũng tiếng nó khanh khách.
Hôm nay yên ắng lạ thường.
Cố Minh Nguyệt bước cửa, thấy chồng mặt mày ủ dột ôm Thần Thần một góc, đầu ghế sô pha bên một phụ nữ lạ mặt.
Bà ăn mặc cầu kỳ, khoác áo , mặt trang điểm, từ xa cứ tưởng con gấu nhà ai sổng chuồng.
Thấy Cố Minh Nguyệt về, mắt bà sáng rực lên: “Dục Tú, đây là cháu dâu đấy ?”
Cố Minh Nguyệt thấy chồng miễn cưỡng đáp một câu.
Cô chớp mắt sang Lục Uyển Uyển.
Lục Uyển Uyển hắng giọng: “Chị dâu về để em rót nước cho chị.”
Nói kéo Cố Minh Nguyệt bếp, nhân cơ hội Cố Minh Nguyệt hỏi là ai.
Lục Uyển Uyển thở dài: “Họ hàng xa lắc xa lơ nhà , b.ắ.n đại bác tới, gọi là cô họ, tên là Phó Ái Lan.”
Lục Uyển Uyển ghét bà nhất, cứ đến dịp lễ tết là mò đến cũng chẳng xin xỏ gì cũng chẳng biếu xén gì, thuần túy là đến kiếm chuyện.
Cứ như điều tra viên , đến nơi là hỏi thăm hết lượt đó hỏi từng dạo gì.
Nói quá lên thì hận thể hỏi xem hôm qua ăn cơm với món gì.
Nể tình bà là bậc cha chú nên Lục Uyển Uyển tiện phàn nàn nhưng Chung Dục Tú thì nuông chiều thói .
Thế nên đến, Chung Dục Tú chẳng cho sắc mặt .
Hai từ bếp , Phó Ái Lan vẫy tay gọi họ .
Cố Minh Nguyệt xuống bà nắm c.h.ặ.t t.a.y.
“Hồi hai đứa cưới cô ở nhà nên đến dự , đến cháu đang ôn thi đại học , thi thố thế nào ? Có chắc ăn ?”
Đến đến , bài ca muôn thuở.
Cố Minh Nguyệt kịp trả lời, bà tự biên tự diễn:
“Theo cô mà, thi đại học gì cho mệt, kiếm cái việc gì cho nhàn, con trai cô, em họ cháu , giờ ở Cục Công thương, sáng tối về đúng giờ, lương lậu đầy đủ còn trợ cấp nữa, sướng hơn sinh viên đại học nhiều.”