Sau khi trải xong giường và cẩn thận kiểm tra thanh chắn, Lục Lẫm mỉm : “Chúng kết hôn mấy năm và con trai cũng hơn một tuổi .”
Chung Dục Tú cũng tiến gần trao cho hai cô bạn cùng phòng túi kẹo mang từ Bắc Kinh lên: “Sau Minh Nguyệt và Uyển Uyển đành nhờ các cháu giúp đỡ chiếu cố thêm nhé.”
Sau khi dọn dẹp xong ký túc xá thì thời gian cũng còn sớm nữa.
Cố Minh Nguyệt tạm biệt những bạn cùng phòng cả nhóm cùng về phía nhà ăn của trường.
Với tư cách là lứa sinh viên đầu tiên khi khôi phục kỳ thi đại học, chế độ đãi ngộ mà nhà trường dành cho họ vô cùng , bởi những bao ăn mà còn phát cả tiền và tem phiếu.
Lần đầu tiên Thần Thần thấy đông qua như nên đôi mắt dường như kịp , nhóc cứ ngó nghiêng trái phấn khích nhe mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu .
Cả nhóm dạo một vòng chọn những món ăn mà thích.
Thần Thần Lục Lẫm bế gọn trong lòng, đôi bàn tay bé xíu nắm c.h.ặ.t chiếc thìa để gảy gảy cơm trong bát.
Ăn xong bao lâu, họ dạo một vòng quanh khuôn viên trường khi Lục Lẫm và Hạ Tiêu rời để về doanh trại.
“Ở trường em tuyệt đối đừng chơi riêng với nam sinh nào nhé, dù là ăn dạo phố thì cũng cùng Uyển Uyển hoặc bạn cùng phòng đấy.”
Giọng điệu của Lục Lẫm vô cùng nghiêm túc nhưng ánh mắt ẩn chứa sự lo âu: “Buổi tối tan học thì về thẳng ký túc xá sớm một chút chứ đừng la cà ở bên ngoài.”
Hạ Tiêu cũng gật đầu đồng tình về phía Lục Uyển Uyển: “Nếu ai tùy tiện bắt chuyện dám ức h.i.ế.p các em thì lập tức gọi điện cho và Lẫm để bọn chạy tới ngay.”
Anh khựng một nhịp bổ sung thêm: “Nếu thiếu tiền thiếu đồ dùng gì thì cũng đừng ngại mở lời và tuyệt đối vay mượn tiền của những thiết.”
Chung Dục Tú bên cạnh mỉm hòa giải: “Hai đứa các con cũng căng thẳng quá mức đấy, bọn chúng đều lớn cả cơ mà.”
Tuy miệng nhưng bà vẫn ân cần dặn dò Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển: “Hai đứa nhớ tự chăm sóc cho bản , ăn uống đúng giờ và đừng thức khuya quá nhé.”
Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển cố nhịn gật đầu lia lịa: “Bọn con ạ, bọn con sẽ chú ý.”
Lục Lẫm vẫn yên tâm nên cẩn thận lưu điện thoại tòa nhà ký túc xá của hai mới thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi rời , Lục Lẫm còn dặn dặn Cố Minh Nguyệt: “Chuyện tìm mua nhà em đừng nóng vội quá, sẽ nhờ dẫn hai con xem, nếu thấy chỗ nào phù hợp thì cứ bàn bạc còn nếu thiếu tiền thì sẽ nghĩ cách.”
Chung Dục Tú bế Thần Thần tiễn họ đến tận cổng, đó sang với Cố Minh Nguyệt: “Mẹ sẽ bế Thần Thần về ở tạm nhà khách để từ từ tìm căn nhà phù hợp, con và Uyển Uyển cứ yên tâm mà lên lớp.”
Tuy nhiên Cố Minh Nguyệt lắc đầu, trong khi ánh mắt lóe lên tia tính toán: “Mẹ ơi, chúng thuê nhà nữa mà trực tiếp mua luôn một căn ở Hải Thị ạ.”
Cô giải thích cặn kẽ: “Con thấy vị trí địa lý của Hải Thị nên sự phát triển trong tương lai chắc chắn sẽ tồi, do đó việc mua nhà chỉ giúp chúng chỗ dừng chân ở đây mà về lâu dài cũng là một khoản đầu tư cực kỳ an .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-171-mua-nha.html.]
Chung Dục Tú ngẩn một thoáng lập tức gật đầu tán thành: “Con lý, mua đứt một căn nhà cũng khiến an tâm hơn, Thần Thần lớn lên thì việc đến đây học cũng tiện lợi.”
Trong lòng Cố Minh Nguyệt những dự tính bước đầu, cô định khi an bài thỏa việc học thì sẽ cùng chồng xem nhà.
Người dẫn họ xem nhà là Phương Hải, một chiến hữu cũ của Lục Lẫm hiện đang việc tại Cục Quản lý Nhà đất. Biết tin họ mua nhà nên nhiệt tình hỗ trợ và tìm vài căn khá .
Cố Minh Nguyệt mang theo tiền tiết kiệm còn khi mua tiệm may đây, cùng Chung Dục Tú bế Thần Thần theo xem xét.
Sau khi lượn qua hai ba chỗ, nếu diện tích quá nhỏ thì vị trí quá hẻo lánh nên cả hai con đều mấy hài lòng.
Mãi cho đến khi bước một con hẻm yên tĩnh ở trung tâm thành phố, Phương Hải đẩy mở cánh cổng của một sân nhỏ:
“Căn nhà là một tứ hợp viện nhỏ, chỉ cách trường học của hai mười phút bộ, xung quanh là giáo viên cũ của trường nên đến các khu vực khác cũng tiện lợi.”
Khi Cố Minh Nguyệt bước trong, cô thấy bố cục các căn phòng vuông vắn, thứ đều dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng và trong sân nhỏ còn trồng vài gốc hoa hồng nhung.
Chung Dục Tú bế Thần Thần dạo một vòng quanh sân mỉm : “Cái sân thật đấy, thể dựng một chiếc xích đu nhỏ cho Thần Thần còn thì thể trồng thêm chút rau xanh.”
Thần Thần cũng vui vẻ vỗ tay bôm bốp và ê a trò chuyện với những bông hoa trong sân.
Cố Minh Nguyệt đưa tay chạm lên tường hỏi giá cả để âm thầm tính toán trong lòng.
Mức giá trong phạm vi ngân sách còn vị trí và thiết kế đều đáp ứng đúng nhu cầu, đặc biệt đây là căn nhà ở khu vực trung tâm thành phố nên gian tăng giá trong tương lai chắc chắn sẽ lớn.
Cô sang Chung Dục Tú: “Mẹ, con thấy căn đấy ạ.”
Chung Dục Tú gật đầu ngay tắp lự: “Mẹ cũng thấy phù hợp, chốt căn .”
Phương Hải ngờ họ chốt đơn sảng khoái đến nên vội vàng lấy bản hợp đồng .
Cố Minh Nguyệt xem xét kỹ lưỡng các điều khoản lập tức ký tên và thanh toán tiền cọc ngay tại chỗ. Khoảnh khắc nắm trọn chiếc chìa khóa mới trong tay, tổ ấm mới của họ tại Hải Thị coi như chính thức an bài.
Ngay khi nhận chìa khóa, Cố Minh Nguyệt kéo Chung Dục Tú tìm một bốt điện thoại công cộng để nóng lòng bấm gọi cho Lục Lẫm.
“Lục Lẫm, bọn em tìm nhà , bốn phòng cùng một sân nhỏ và siêu gần trường học.” Giọng của cô tràn ngập sự hân hoan.
Đầu dây bên Lục Lẫm lập tức mỉm : “Nhanh ? Em ưng ý vị trí đó ?”
Chung Dục Tú ghé sát ống để bổ sung: “Ngôi nhà ánh sáng , cái sân còn thể để Thần Thần vui chơi và giá cả cũng trong dự tính.”