Cố Minh Nguyệt tiếp lời: “Em cải tạo một cách đơn giản, sơn phòng khách, đóng thêm tủ quần áo cho phòng ngủ và dựng một hàng rào thấp quanh sân. Anh thấy như thế ?”
Lục Lẫm đáp lời ngay lập tức: “Anh theo em hết nhưng sửa sang thì đừng để bản mệt quá, nếu thiếu vật liệu gì cần giúp đỡ thì cứ với bất cứ lúc nào, sẽ sắp xếp thời gian qua đó.”
Sáng sớm cuối tuần, Cố Minh Nguyệt và Chung Dục Tú mang theo dụng cụ vệ sinh đến ngôi nhà mới, trong khi Lục Uyển Uyển cũng đặc biệt chạy tới để phụ giúp một tay.
Vừa mở cổng sân, Thần Thần giãy khỏi tay bà nội để lạch bạch chạy nhảy đất trống khiến bụi bay mù mịt gót chân bé.
“Uyển Uyển, em phụ trách lau cửa sổ và bàn ghế nhé, chị sẽ quét và lau nhà còn chỉ cần trông chừng Thần Thần là ạ.”
Sau khi Cố Minh Nguyệt phân công nhiệm vụ xong xuôi liền cầm chổi bắt đầu quét dọn sân.
Chung Dục Tú gom những món đồ cũ kỹ ở trong góc với lẩm bẩm: “Cái sân dọn dẹp thật cẩn thận, đó trồng thêm chút cà chua và dưa chuột để Thần Thần rau tươi mà ăn.”
Sau một buổi sáng bận rộn, ngôi nhà mới dần lộ dáng vẻ sạch sẽ và tươm tất.
Khi ngôi nhà mới tại Hải Thị sắp xếp xong, Cố Minh Nguyệt tranh thủ dịp cuối tuần để chuyển bộ đồ đạc từ ký túc xá về sân nhỏ.
Lúc thu dọn hành lý, hai cô bạn cùng phòng là Lâm Hiểu Yến và Triệu Mai luôn túc trực phụ giúp, gương mặt họ hiện rõ vẻ lưu luyến: “Sau ký túc xá vắng bóng thì chắc sẽ bớt náo nhiệt nhiều đấy.”
Cố Minh Nguyệt mỉm vỗ vai họ: “Các đừng quyến luyến như thế chứ, vẫn lên lớp học ở trường cơ mà nên bình thường lúc tan học cuối tuần chúng vẫn thể rủ ăn và dạo phố .”
Cô lấy từ trong túi vài chiếc ví tiền do tự chia cho các bạn cùng phòng: “Đây là ví tiền tự để tặng các , giữ lấy kỷ niệm nhé.”
Sau khi mua nhà và định chỗ ở, nhịp sống bận rộn của Cố Minh Nguyệt chính thức vén màn.
Ban ngày, cô như con thoi giữa các tòa nhà giảng đường và thư viện để chăm chú từng tiết học, ghi chép kín đặc những cuốn vở dày cộp.
Vào buổi chập tối khi tan học, cô tất tả về sân nhỏ, bật sáng đèn bàn chiếc máy may để xử lý các đơn đặt may của tiệm, trong đó cả váy liền của các bạn học trong trường lẫn những yêu cầu từ các khách hàng cũ tìm đến.
Chung Dục Tú xót xa thấy cô vất vả nên chủ động giúp đỡ việc là ủi vải vóc, sắp xếp đơn hàng và thỉnh thoảng còn bế Thần Thần yên lặng bầu bạn bên cạnh.
Cố Minh Nguyệt đạp máy may lắng tiếng ê a của Thần Thần, trong lòng cảm thấy vô cùng trọn vẹn bởi những ngày tháng bận rộn nhưng vững chãi chính là dáng vẻ cuộc sống mà cô hằng mong ước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-gom-sach-gia-san-theo-quan-tieu-thu-duoc-sung-tan-troi/chuong-172-mua-nha-2.html.]
Hôm đó giờ học, Cố Minh Nguyệt ôm cuốn sổ ghi chép môn Quản trị Kinh doanh về nhà, khi lật đến mấy trang về hạch toán chi phí và tối ưu hóa quy trình thì đôi mắt cô bỗng sáng rực lên.
Trước đây, việc nhận đơn hàng của tiệm may đều dựa cuốn sổ ghi chép thủ công và giá cả cũng định bằng cảm tính nên giờ đây cô thể áp dụng các phương pháp học lớp để chuẩn hóa thứ.
Cô lấy giấy b.út , liệt kê chi tiết giá cả của từng loại nguyên vật liệu như vải vóc, cuộn chỉ, cúc áo, đó cộng thêm chi phí khấu hao máy may và chi phí nhân công.
Dựa theo từng kiểu dáng trang phục khác , cô tính toán chi phí cơ bản từ đó dự trù một khoản lợi nhuận hợp lý để lập một bảng giá rõ ràng.
Cô còn đặc biệt thiết kế một bảng đăng ký đơn hàng đơn giản để ghi chú rõ nhu cầu của khách hàng và ngày giao hàng nhằm tránh thiếu sót.
Chung Dục Tú bảng biểu cô vẽ mà kìm lời tán thưởng: “ là học khác, con sắp xếp thế thấy rõ ràng hơn bao nhiêu.”
Cố Minh Nguyệt mỉm và thử áp dụng quy trình mới. Lần tiếp theo khi bạn học đến đặt may váy liền , cô lấy bảng giá và bảng đăng ký để trao đổi một cách bài bản khiến khách hàng liên tục khen ngợi sự chuyên nghiệp của cô.
Những lý thuyết học lớp cứ thế hóa thành những kỹ năng kinh doanh thực tế, giúp tiệm may vận hành hiệu quả hơn, đồng thời khiến Cố Minh Nguyệt ngày càng cảm nhận sâu sắc sức mạnh khi kết hợp tri thức với niềm đam mê.
Bốn năm thanh xuân thấm thoắt thoi đưa, đúng ngày lễ nghiệp, khắp khuôn viên trường đại học tràn ngập những tiếng rộn rã.
Nhà trường đặc biệt mời thợ chụp ảnh từ các hiệu ảnh chuyên nghiệp đến để lưu những khoảnh khắc , Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển kề vai sát cánh tòa nhà giảng đường để chụp ảnh kỷ niệm cùng các bạn học.
Ngay khi đang mỉm chụp ảnh nhóm thì một nam sinh cùng lớp bỗng tiến đến mặt Cố Minh Nguyệt với đôi gò má ửng đỏ: “Cố Minh Nguyệt, suốt bốn năm qua tớ thích , chúng cơ hội tiến xa hơn để tìm hiểu ?”
Cố Minh Nguyệt vội vã xua tay, giọng điệu ôn hòa nhưng vô cùng kiên định: “Cảm ơn tình cảm của nhưng tớ chồng .”
Tuy nhiên nam sinh lắc đầu, trong mắt tràn ngập vẻ tin: “Tớ từng thấy bao giờ và các bạn học cũng chỉ là đồn mà thôi, cố tình để từ chối tớ ?”
Những sinh viên hóng chuyện xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán, rõ ràng phần lớn đều tin lời đồn Cố Minh Nguyệt chồng là sự thật.
lúc đó, một dáng hình bé nhỏ lạch bạch chạy tới ôm chầm lấy đùi Cố Minh Nguyệt, cất giọng nũng nịu gọi: “Mẹ ơi.”
Mọi kinh ngạc đầu thì thấy một cục bột trắng nõn đang ngẩng khuôn mặt nhỏ xíu lên, níu lấy vạt áo Cố Minh Nguyệt để nũng.
Ngay đó, Lục Lẫm trong bộ quân phục phẳng phiu sải bước nhanh tiến tới, mang theo nụ điềm tĩnh môi. Anh vươn tay bế bổng Thần Thần lên vô cùng tự nhiên ôm lấy bờ vai của Cố Minh Nguyệt, dời ánh mắt bình thản nhưng đầy uy lực về phía nam sinh :
“Thật ngại quá vì khiến hiểu lầm nhưng chính là chồng của cô .”