Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 391: Bữa Cơm Chia Tay Và Kẻ Quấy Rối Không Mời Mà Đến

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:19:27
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Diệp Đàn!” Nhìn thấy Diệp Đàn đến tìm , Lâm Trân Ni vô cùng ngạc nhiên, vội vàng kéo cô xuống, rót cho cô một cốc nước mới hỏi: “Em đến Thượng Hải bao giờ thế? Sao bảo chị đón?”

 

Diệp Đàn nhận lấy cốc Lâm Trân Ni đưa, : “Đã hơn nửa tháng , em đến Thượng Hải công tác, đó bận tối mắt tối mũi nên hôm nay mới thời gian đến tìm chị.”

 

“Bận rộn thế cơ !” Lâm Trân Ni công việc hiện tại của Diệp Đàn, nhớ đến những động thái lớn của bên công an gần đây, liền vội hỏi: “Có đang bận vụ án lớn ?”

 

vụ án cũng cơ bản kết thúc, Diệp Đàn cũng giấu giếm, gật đầu : “Hiện tại vụ án đến giai đoạn thu lưới , ngày mai em về .”

 

“Gấp thế .” Lâm Trân Ni còn định bảo Diệp Đàn ở Thượng Hải thêm vài ngày để cô tròn bổn phận chủ nhà, cô đồng hồ, tuy đến giữa trưa nhưng tiệm cơm quốc doanh chắc cũng mở cửa, liền với Diệp Đàn: “ lúc bây giờ chị việc gì, chị em ăn cơm, tụ tập một bữa trò.”

 

“Được ạ.” Diệp Đàn đưa món quà mang đến cho Lâm Trân Ni. Lâm Trân Ni cũng từ chối, cô Diệp Đàn thật lòng tặng, chỉ : “Lần khách sáo như thế nữa đấy.”

 

Diệp Đàn híp mắt đáp: “Vâng.”

 

Lâm Trân Ni dẫn Diệp Đàn đến một tiệm cơm quốc doanh cách cửa hàng quần áo xa, nhỏ giọng với Diệp Đàn: “Tiệm cơm quốc doanh là sản nghiệp của Tôn gia, công tư hợp doanh trở thành tiệm cơm quốc doanh. Tuy nhiên, đầu bếp chính vẫn là của Tôn gia, hương vị món ăn cực kỳ ngon, điều là bán lượng hạn, nếu muộn là mua .”

 

“Tôn gia?” Diệp Đàn hiểu rõ lắm về tình hình ở Thượng Hải.

 

.” Lâm Trân Ni cũng là ở Thượng Hải hơn một năm nay mới hiểu chút ít về tình hình nơi , cô : “Tôn gia ở Thượng Hải tuy danh gia vọng tộc gì, nhưng tổ tiên nhà họ từng ngự trù, cho nên tay nghề truyền . Tôn gia dựa trù nghệ xuất sắc năm đó mở một t.ửu lầu lớn, là nơi các quan quyền quý năm xưa thích đến nhất. Cũng vì thế, Tôn gia tiếng trong giới thượng lưu.”

 

Diệp Đàn liền gật đầu, với Lâm Trân Ni: “Chị Trân Ni, chị thế em mong chờ bữa trưa hôm nay quá.”

 

“Đi, hôm nay chị dẫn em ăn một bữa thịnh soạn.” Lâm Trân Ni híp mắt khoác tay Diệp Đàn về phía tiệm cơm quốc doanh. Hai hôm nay đến sớm, trong tiệm cơm mấy , nhưng tên các món ăn bán hôm nay sẵn bảng đen cạnh cửa sổ thu ngân.

 

Diệp Đàn lướt qua, các món ăn cung cấp hôm nay thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, gà nếp cẩm, tôm chiên giòn, mì căn nướng tứ hỷ và bột cua chay, món chính là cơm trắng và mì dương xuân, ngoài còn một món canh trứng rong biển.

 

Nhìn thực đơn hôm nay, Lâm Trân Ni vui vẻ : “Hôm nay em lộc ăn , em xem ăn món nào?”

 

“Em cũng , chị Trân Ni cứ chọn .” Diệp Đàn híp mắt. Vừa lúc ở cửa tiệm cơm quốc doanh, cô thấy điểm đ.á.n.h dấu, thuận tay đ.á.n.h dấu một cái, quả nhiên nhận một cuốn sách dạy nấu ăn. Tốt quá, về A Mộc thể món mới cho cô .

 

Tuy nhiên, vì cuốn sách dạy nấu ăn dẫu cũng liên quan đến bí phương của , nên dù Diệp Đàn nó để tăng độ thành thạo, cô cũng thể dùng nó để kinh doanh kiếm lời. điều đối với Diệp Đàn vấn đề, dù cô chỉ thỏa mãn cái bụng của , chuyện dùng sách dạy nấu ăn để kiếm tiền cô bao giờ nghĩ tới. Bất kể là cuốn sách hôm nay, là sách dạy món Đông Bắc và bánh bao thịt lớn , cô đều từng nghĩ sẽ dùng chúng để trục lợi.

 

Hai đang chuyện thì nhân viên phục vụ trong cửa sổ mất kiên nhẫn : “Nhanh lên, gọi món gì thì gọi nhanh lên, lát nữa đông lắm đấy.”

 

“Diệp Đàn, em , chị gọi món xong sẽ qua.” Lâm Trân Ni ở Thượng Hải lâu , thái độ của nhân viên phục vụ tiệm cơm quốc doanh thời nay đều như , cũng để bụng, chỉ với Diệp Đàn một tiếng gọi vài món với nhân viên .

 

Thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, tôm chiên giòn và bột cua chay, gọi thêm hai bát cơm và một âu nhỏ canh trứng rong biển.

 

“Chị Trân Ni, chị gọi nhiều thế!” Nhìn thấy các món Lâm Trân Ni gọi, Diệp Đàn trợn tròn mắt, chỉ hai bọn họ, tuyệt đối ăn hết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-391-bua-com-chia-tay-va-ke-quay-roi-khong-moi-ma-den.html.]

Lâm Trân Ni đặt bát cơm mặt Diệp Đàn, : “Ăn hết thì gói mang về, mấy món của nhà họ đều đặc biệt ngon, là món tủ của đại sư phụ đấy.”

 

“Vâng, thế hôm nay em nếm thử cho kỹ.” Diệp Đàn gật đầu, gắp một miếng sườn xào chua ngọt ăn thử, lập tức mắt sáng lên: “Ngon quá.”

 

“Ngon đúng .” Thấy Diệp Đàn thích ăn, Lâm Trân Ni vui: “Thích thì ăn nhiều một chút. À đúng , ngày mai mấy giờ tàu chạy?”

 

“Ba giờ chiều ạ.”

 

“Ngày mai chị tiễn em.” Thấy Diệp Đàn thích ăn mấy món , Lâm Trân Ni quyết định ngày mai sẽ mua gói một ít cho Diệp Đàn ăn đường.

 

“Vâng.” Diệp Đàn , từ chối ý của Lâm Trân Ni.

 

Hai ăn vui vẻ, dần dần, đến tiệm cơm quốc doanh ăn ngày càng đông, đông thì chút ồn ào. Diệp Đàn và Lâm Trân Ni cũng để ý, hai cố ý chọn cái bàn gần cửa sổ, coi như cũng khá yên tĩnh.

 

Đột nhiên, một đàn ông bước nhanh tới, vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng Lâm Trân Ni: “Lâm tiểu thư, ngờ gặp cô ở đây, thật là quá.”

 

Nghe thấy giọng đến, nụ của Lâm Trân Ni nhạt , cô đầu đàn ông , giọng chút lạnh lùng: “Đồng chí Tống.”

 

Người đàn ông họ Tống vẻ mặt hân hoan Lâm Trân Ni, khóe mắt liếc qua Diệp Đàn bên cạnh, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc vẻ của cô, liền : “Xin hỏi vị cô nương là?”

 

Lâm Trân Ni nhíu c.h.ặ.t mày: “Đồng chí Tống, và bạn đang ăn cơm, cứ tự nhiên .”

 

Tuy nhiên, đàn ông họ Tống dường như ý tứ trong lời của Lâm Trân Ni, liền với Diệp Đàn: “Gặp tức là duyên, quen chút nhé, họ Tống, tên là...”

 

Không đợi gã đàn ông họ Tống hết câu, Diệp Đàn lạnh lùng : “Xin , quen , và bạn yên tĩnh ăn cơm, thể rời ?”

 

Đáy mắt gã đàn ông họ Tống xẹt qua một tia giận dữ. Bạn của Lâm Trân Ni , thế mà cũng điều giống hệt Lâm Trân Ni. Gã lấy lòng Lâm Trân Ni bao nhiêu ngày nay, cũng chẳng thấy cô cho gã một sắc mặt . Còn cô bạn của Lâm Trân Ni, trông thì xinh hơn Lâm Trân Ni đấy, nhưng cái tính nết xem còn đáng ghét hơn cả Lâm Trân Ni.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

mà, đúng là xinh thật, xinh hơn Lâm Trân Ni nhiều, hơn nữa còn trẻ hơn Lâm Trân Ni một chút.

 

Tuy trong lòng chút bực bội, nhưng gã đàn ông họ Tống cũng tiếp tục trò mất mặt, mỹ nhân thì vẫn dỗ dành. Hiện giờ gã mục tiêu mới, cũng ngại lùi một bước .

 

Thế là, gã đàn ông họ Tống liền ha hả : “Là đường đột , hai vị tiểu thư cứ ăn cơm , đợi lát nữa chúng tìm thời gian quen kỹ hơn.”

 

Nói xong, gã đàn ông họ Tống liền một bước ba ngoái đầu về phía bàn của bạn bè .

 

Diệp Đàn bộ dạng của gã đàn ông họ Tống, khẽ nhíu mày: “Chị Trân Ni, là ai ?”

 

Nhìn giống chút nào.

 

 

Loading...