Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 392: Mưu Đồ Của Kẻ Xấu Và Công Dụng Thần Kỳ Của Nước Mắt Người Cá

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:19:28
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhắc đến gã đàn ông họ Tống , mặt Lâm Trân Ni hiện lên vẻ chán ghét, cô : “Người tên là Tống Hồng Binh, chú hai của là phó đội trưởng đội tổng thanh tra Thượng Hải. Nghe bình thường lêu lổng, cũng chẳng công việc đàng hoàng, nhưng thường xuyên cậy thế chú hai trêu ghẹo con gái nhà lành khắp nơi. Mấy hôm đến may quần áo, đúng lúc gặp chị, đó rảnh rỗi là đến quấy rầy, phiền c.h.ế.t .”

 

Nghe Lâm Trân Ni , Diệp Đàn khỏi nhíu mày: “Loại lý lẽ nhất, chị vẫn nên cố gắng tránh xa , nếu thực sự thì báo công an. Ngoài , chị cũng cẩn thận, đừng để tính kế, loại thường là tiểu nhân, tiểu nhân thì thể phòng.”

 

Lâm Trân Ni gật đầu, với Diệp Đàn: “Ừ, đừng lo, nếu còn quấy rầy nữa chị sẽ báo công an. Hơn nữa, chị là nhân tài mời về nước, chú hai dù là phó đội trưởng đội tổng thanh tra, nếu chị , cũng chẳng chị .”

 

Diệp Đàn đến đây mới thở phào nhẹ nhõm một chút. Vừa cô còn lo đối phương sẽ lợi dụng phận của Lâm Trân Ni để gây chuyện, nhưng nếu Lâm Trân Ni là nhân tài mời về nước thì sẽ vấn đề gì lớn.

 

Tuy nhiên, thương dễ tránh, tên ngầm khó phòng. Nhìn cái bộ dạng của Tống Hồng Binh cũng chẳng quân t.ử gì, chỉ sợ giở trò ném đá giấu tay lưng.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

“Tiểu Đàn, cô đang lo Lâm Trân Ni sẽ tên Tống Hồng Binh ám toán ?” Đoàn T.ử thức ăn của Diệp Đàn và Lâm Trân Ni, đang thèm đến cào gan cào ruột, thấy cuộc đối thoại của hai liền vội hỏi.

 

Diệp Đàn đáp: “ , tao lo, tên Tống Hồng Binh loại lương thiện gì.”

 

“Ồ, chuyện vấn đề lớn.” Đoàn T.ử cảm thấy dễ giải quyết: “Cô tặng cô một viên nước mắt cá, bảo cô đeo bên . Nếu cô thực sự gặp ám toán gì đó, cô thể cảm ứng ngay. Dù Thất Lý trấn cách đây đến ba ngàn dặm, cô dán bùa ẩn thể độn thổ qua giúp cô .”

 

Diệp Đàn sững sờ, khỏi : “Nước mắt cá còn tác dụng ? Ngoài , bùa độn thổ cần định vị ?”

 

Đoàn T.ử hì hì: “Nước mắt thể thiết định vị đấy. Vì nước mắt là cô đ.á.n.h dấu từ hệ thống , nên cảm ứng nhất định với cô.”

 

“Thế mà cũng !” Diệp Đàn vạn ngờ tới nước mắt cá còn công hiệu như , cô cứ tưởng nó chỉ thể nghiền bột mặt nạ dưỡng da thôi chứ.

 

thế.” Đoàn T.ử gật cái đầu nhỏ ảo hóa , : “Người cá ở hành tinh Người Cá sống biển sâu, bản kỹ năng ngôn linh cực mạnh, giỏi phân biệt phương hướng, cho nên trong nước mắt chứa một năng lực cảm ứng và định vị, chứ chỉ để nhé.”

 

Diệp Đàn , trong lòng lập tức vui vẻ, cô hiện hơn trăm viên nước mắt cá, đủ dùng .

 

Diệp Đàn và Lâm Trân Ni ăn trưa nhanh, đó rời khỏi tiệm cơm quốc doanh, để ý đến ánh mắt của Tống Hồng Binh theo .

 

Tống Hồng Binh thấy Diệp Đàn và Lâm Trân Ni chẳng thèm liếc lấy một cái, trong lòng khỏi bực bội. Đám bạn bè bên cạnh sớm Tống Hồng Binh ý với Lâm Trân Ni, liền : “Hồng Binh, nỗ lực bao nhiêu ngày nay , vẫn hạ gục cô nàng Lâm Trân Ni thế?”

 

“Hạ gục cái gì, Hồng Binh, theo thấy, cứ trực tiếp dùng biện pháp mạnh . Chú hai là phó đội trưởng đội tổng thanh tra, cô còn dám ầm lên chắc? Nếu ầm lên thật thì danh tiếng của cô cũng nát bét.”

 

“Ê, phận của Lâm Trân Ni tầm thường , mời về nước đấy, giống mấy cô gái bình thường. Nếu thì tại mấy ngày nay Hồng Binh chỉ hiến ân cần mà quy củ thế chứ.”

 

“Cũng đúng nhỉ, thế thì phiền phức.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-392-muu-do-cua-ke-xau-va-cong-dung-than-ky-cua-nuoc-mat-nguoi-ca.html.]

“Hầy, mấy thấy ? Cô gái bên cạnh Lâm Trân Ni còn xinh hơn cả Lâm Trân Ni. Hồng Binh, dò la phận bối cảnh của con bé đó xem, nếu vấn đề gì thì trực tiếp 'xơi' luôn, còn hơn là cứ dây dưa mãi với Lâm Trân Ni.”

 

Đám bạn bè nhao nhao hiến kế cho Tống Hồng Binh.

 

Tống Hồng Binh chằm chằm bóng lưng Diệp Đàn và Lâm Trân Ni, khóe miệng nhếch lên một nụ khinh bạc, : “Mấy các cũng thấy con bé nhỏ tuổi xinh hơn, đúng ?”

 

“Ái chà, Hồng Binh, đây là chấm con bé đó hả?”

 

“Ha ha, lớn nhỏ đều xinh cả, là thì kén chọn, xơi đứa nào thì xơi đứa đó.”

 

Tống Hồng Binh nheo mắt, liền sai bảo một : “Đại Hàn, lát nữa dò la lai lịch của con bé xem.”

 

Tống Hồng Binh tuy cậy thế chú hai xằng bậy, nhưng ngốc. Phàm là nhắm trúng ai, đều sẽ điều tra bối cảnh đối phương , tránh để bản lỡ chân đá tấm sắt.

 

cái đất Thượng Hải cũng chỉ đội tổng thanh tra là một tay che trời, quyền thế nhiều vô kể, ai kẻ vẻ bắt mắt lưng bối cảnh ghê gớm gì chứ. Cho nên, Tống Hồng Binh luôn cẩn thận dè dặt.

 

Cũng vì thế mà bao năm nay, Tống Hồng Binh gặp ca nào khó nhằn, đều cả. Còn về Lâm Trân Ni, chính vì phận mời về nước của cô nên mới cẩn thận như , theo đuổi từng bước một, hiện tại vẫn động tà niệm gì.

 

“Được thôi, Hồng Binh, xem thực sự chấm con bé đó nhỉ.” Mắt Đại Hàn sáng rực lên, gã cũng chấm con bé nhỏ tuổi , chỉ là lát nữa húp chút nước canh . Ừm, chính vì chút nước canh , gã cũng điều tra cho kỹ, nếu bối cảnh gì thì đúng là dễ tay.

 

Nghĩ đến đây, trong lòng Đại Hàn ngứa ngáy, hận thể ăn xong cơm là điều tra phận bối cảnh của Diệp Đàn ngay lập tức.

 

Đối với tâm tư của nhóm Tống Hồng Binh, Diệp Đàn , mà dù cũng chẳng thèm để ý. Nếu thực sự dám múa rìu qua mắt thợ mặt cô, thì chỉ thể trách bọn họ xui xẻo thôi.

 

Diệp Đàn và Lâm Trân Ni ăn cơm xong, cửa hàng quần áo mà đến Cửa hàng Hữu Nghị. Lâm Trân Ni hộ chiếu, cũng phiếu ngoại hối, hơn nữa vì là nhân viên mời về nước nên thể dẫn Diệp Đàn Cửa hàng Hữu Nghị.

 

Vì ngày mai Diệp Đàn rời Thượng Hải, nên Lâm Trân Ni gì cũng mua chút đồ cho Diệp Đàn mang về. Quần áo thì cần mua, mấy hôm may mấy bộ đồ thu theo đo của Diệp Đàn gửi về Thất Lý trấn , chắc đợi Diệp Đàn về đến nơi là nhận .

 

Diệp Đàn vốn bảo cần mua quà, nhưng lay chuyển sự kiên quyết của Lâm Trân Ni, đành chiều theo ý cô . mãi mới ngăn Lâm Trân Ni mua cả đống đồ, dù cũng vẫn ít: khăn lụa, kem tuyết, sô cô la, đồ hộp Mai Lâm, v. v...

 

Đều là những thứ mua ở nơi khác. Ngoài , Lâm Trân Ni còn mua cho Diệp Đàn một ít đặc sản Thượng Hải.

 

Cuối cùng, đợi Diệp Đàn cực lực yêu cầu, Lâm Trân Ni mới chịu dừng tay. Thấy trời tối, tuy ngày mai cũng sẽ tiễn, nhưng Lâm Trân Ni vẫn lưu luyến nắm tay Diệp Đàn : “Khi nào rảnh rỗi nhớ đến Thượng Hải thăm chị nhé.”

 

Diệp Đàn gật đầu, lấy một cái mặt dây chuyền túi thơm tết bằng dây đỏ, đưa cho Lâm Trân Ni: “Chị Trân Ni, cái là em tự tết, chị đeo bên nhé.”

 

 

Loading...