Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 419: Cơn Sốt Thịt Rừng Tại Chợ Đen

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:19:55
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiện nay đối với chợ đen, quản lý còn nghiêm ngặt như nữa, cho nên Diệp Đàn và Thạc Tâm dễ dàng dò hỏi địa điểm của cái chợ đen lớn nhất Kinh Thị. Nó trong một con ngõ hẻo lánh ở ngoại ô phía Nam Kinh Thị, cơ bản là hoạt động hai mươi bốn giờ, chỉ cần kiểm tra thì lúc nào đến cũng thể mua đồ.

 

Còn những chợ đen khác cũng , trong nội thành Kinh Thị, nhưng quy mô nhỏ. Vì , Diệp Đàn và Thạc Tâm dự định sáng sớm hôm sẽ đến cái chợ đen lớn nhất dạo một vòng, thăm dò giá cả thị trường.

 

Sáng sớm hôm , trời tờ mờ sáng, nhân lúc đường ít , Diệp Đàn và Thạc Tâm liền về phía ngoại ô phía Nam Kinh Thị. Trước khi xuất phát, Diệp Đàn dán một lá Bùa Dịch Dung. Thực Thạc Tâm cũng thể luyện chế Dịch Dung Đan, nhưng dù cũng tốn linh lực, nên Bùa Dịch Dung dùng là . Còn Thạc Tâm cần Bùa Dịch Dung, chỉ cần tâm niệm động là thể biến đổi dung mạo, ngay cả linh lực cũng cần tiêu hao.

 

“Làm gì đấy?” Đến ngoại ô phía Nam, với thần thức của Thạc Tâm, nhanh khóa vị trí của cái chợ đen . Anh và Diệp Đàn mỗi cõng một cái gùi tre lớn, tay xách một cái bao tải, ăn mặc như nhà nông. Vừa đến đầu ngõ, một đàn ông hơn bốn mươi tuổi chặn họ .

 

“Chúng đến đổi chút đồ.” Thạc Tâm gật đầu với đàn ông .

 

Người đàn ông cái gùi lớn lưng Diệp Đàn và Thạc Tâm, quần áo hai , liền gật đầu: “Muốn thì mỗi một hào.”

 

Đây là phí cửa chợ đen.

 

Thạc Tâm gật đầu, ý kiến gì, đưa cho đó hai hào, cùng Diệp Đàn ngõ.

 

Chân cẳng Diệp Đàn và Thạc Tâm nhanh, lúc hai đến chợ đen trời vẫn sáng hẳn, nhưng lúc trong chợ đen khá đông. Không ít bán hàng hoặc xổm hoặc bệt đất, mặt đặt một cái gùi tre lớn hoặc cái túi, mua thì lượt tiến lên xem xét, ai nhu cầu thì giao dịch.

 

dù là mua bán, tiếng chuyện đều nhỏ, cho nên trong ngõ tuy đông nhưng hề ồn ào.

 

Diệp Đàn và Thạc Tâm cũng vội bán đồ, mà dạo một vòng trong ngõ , đại khái nắm rõ vật giá trong cái chợ đen .

 

Tuy đây là Kinh Thị, nhưng nhiều vật tư vẫn khá khan hiếm. Trong chợ đen giao dịch thường là gạo, khoai lang, ngô, bột ngô các loại, còn một dân làng ở các thôn lân cận đến chợ đen bán rau nhà trồng. Ngoài , một mánh khóe cũng sẽ bán một vật tư khan hiếm ở chợ đen , ví dụ như thịt lợn, vải vóc, cá tươi, còn một loại trái cây tươi lắm cùng các loại phiếu vải phiếu lương thực phiếu thịt khá đắt hàng. Dù thịt lợn trong cửa hàng thực phẩm phụ, nếu chỉ tiền mà phiếu thì cũng mua .

 

Còn về gà rừng thỏ rừng thì ít, nhà nào bắt cơ bản đều để nhà ăn cho đỡ thèm. Còn trong hợp tác xã và cửa hàng thực phẩm phụ trong thành phố thì hiếm loại thú hoang , chứ đừng đến lợn rừng, trừ khi quản lý chợ đen tự kiếm một lô hàng thì mới lưu thông trong chợ đen.

 

Xem , gà rừng thỏ rừng và thịt lợn rừng vẫn là hàng hiếm trong cái chợ đen . Trong lòng Diệp Đàn và Thạc Tâm tính toán.

 

Hai ngầm bàn bạc một chút, tìm một chỗ trống xổm xuống, đặt cái gùi tre lớn và bao tải mang theo xuống đất.

 

Diệp Đàn và Thạc Tâm đặt đồ xuống, lập tức sán gần, là một đàn ông đeo kính hơn ba mươi tuổi.

 

Người đàn ông xổm gùi tre, nhỏ giọng hỏi: “Chỗ các vị gì thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-419-con-sot-thit-rung-tai-cho-den.html.]

 

Diệp Đàn cũng nhỏ giọng đáp: “Có gạo, còn một ít gà rừng thỏ rừng hun khói và một ít thịt lợn rừng tươi.”

 

Gạo và thịt lợn rừng là lấy từ nhẫn trữ vật của Thạc Tâm, sớm xử lý xong lợn rừng săn , chia đều thành từng miếng một cân. Còn gà rừng thỏ rừng hun khói là lấy từ kho hệ thống của Diệp Đàn, lượng nhiều vô kể.

 

Người đàn ông đeo kính xong, lập tức kích động: “Thật, thật ?”

 

Người đàn ông vui sướng quá đỗi, phiếu thịt tháng của nhà họ dùng hết từ lâu. Trong chợ đen tuy bán phiếu thịt và thịt lợn, nhưng lượng nhiều. Kinh Thị dù cũng là thủ đô, nắm tiền trong tay mà chỗ tiêu cũng ít, những loại thịt và phiếu thịt xuất hiện là tranh mua hết ngay. Anh mới tranh hai , mà là vét chút hàng cuối cùng.

 

Hôm nay coi như vớ món hời đầu tiên . Ngay lập tức, đeo kính vội vàng nhỏ giọng hỏi: “Bán thế nào?”

 

“Gạo bảy hào một cân, thịt lợn rừng một đồng rưỡi một cân, thỏ rừng hun khói năm đồng một con, gà rừng hun khói hai đồng một con, cần phiếu.” Đây là giá Diệp Đàn và Thạc Tâm bàn bạc, giá gạo thì theo giá chợ đen, còn giá gà rừng thỏ rừng hun khói và thịt lợn rừng thì cứ áng chừng, dù hai cũng là đầu đến chợ đen, đối với việc định giá mấy loại thú hoang trong chợ đen thật sự rõ lắm, vì hôm nay họ cũng tìm vật tham chiếu nào.

 

Thỏ rừng hun khói Diệp Đàn lấy đều nhỏ, mỗi con tầm sáu bảy cân, còn gà rừng hun khói thì mỗi con cũng tầm hai ba cân.

 

“Cho hai con thỏ rừng hun khói, năm con gà rừng hun khói, thêm mười cân thịt lợn rừng nữa.” Anh đeo kính xong, vội vàng kích động .

 

Gạo nhà họ thiếu, nhưng thiếu thịt a. Gà rừng thỏ rừng hun khói cũng để lâu, cho nên do dự mua luôn mấy con, mang về để dành ăn dần.

 

“Được, tổng cộng ba mươi lăm đồng.” Diệp Đàn báo giá ngay lập tức, còn Thạc Tâm thì một lời, lấy những thứ đeo kính cần từ trong gùi tre .

 

“Được, , thành vấn đề.” Anh đeo kính kích động , vội lấy ba mươi lăm đồng đưa cho Diệp Đàn, nhận lấy gà rừng thỏ rừng hun khói và thịt lợn rừng Thạc Tâm đưa, bỏ cái gùi mang theo.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Tiếng chuyện của đeo kính và Diệp Đàn tuy nhỏ, nhưng xung quanh là những kẻ tinh ranh, sớm thấy. Lại những miếng thịt Thạc Tâm lấy từ gùi tre, lập tức hai mắt sáng rực, đợi hai bên giao dịch xong vội vàng vây .

 

Đợi hỏi xong giá cả, đến mặc cả cũng thèm, lập tức tranh mua. Trong chốc lát, sạp hàng của Diệp Đàn và Thạc Tâm trở thành nơi bắt mắt nhất trong cả cái chợ đen.

 

Chẳng mấy chốc, hai trăm cân thịt lợn rừng và mấy chục con thỏ rừng gà rừng hun khói cùng gạo mà Diệp Đàn và Thạc Tâm lấy tranh mua sạch sẽ, thu về hơn năm trăm đồng.

 

Ngày thứ hai và thứ ba, Diệp Đàn và Thạc Tâm vẫn bán lượng đồ như .

 

Việc buôn bán náo nhiệt thế tự nhiên cũng thu hút sự chú ý của quản lý chợ đen. Và đây cũng chính là điều Diệp Đàn và Thạc Tâm mong . Dù hai ở Kinh Thị thời gian dài, thể ngày nào cũng chạy đến chợ đen bán đồ, chuyển nhượng hàng hóa lượng lớn cho quản lý chợ đen là lựa chọn nhất. Cho nên hai mới bán hàng cao điệu như , chính là gây sự chú ý. Dù hiện giờ hai đang dịch dung, đợi giao dịch xong đối phương tìm họ cũng tìm .

 

 

Loading...