Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 421: Giao Dịch Chợ Đen Và Hành Trình Tìm Mua Tứ Hợp Viện

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:19:57
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được.” Thạc Tâm gật đầu. Một thu mấy vạn đồng, dựa theo sự hiểu của về vật giá thời đại , mua vài căn nhà hẳn là đủ .

 

Về phần nếu tiền đủ, cùng lắm thì đến chợ đen tay thêm một nữa là xong.

 

Thấy Thạc Tâm đồng ý, mà Diệp Đàn ở bên cạnh cũng dị nghị gì, Nữu gia liền vụ ăn thành, ngay lập tức : “Tốt, cứ quyết định như thế, bên sẽ gom tiền, chúng giao dịch tối mai ?”

 

cũng là mấy vạn đồng, cho dù là Nữu gia chuyên ăn ở chợ đen, điều động nhiều vốn lưu động như cũng chuyện một sớm một chiều.

 

“Được, tối ngày , tại cái nhà xưởng bỏ hoang cách đây năm dặm về phía Nam.” Thạc Tâm liền . Hai ngày nay và Diệp Đàn dạo quanh khu vực , sớm nhắm trúng một địa điểm thích hợp để giao dịch. Cái nhà xưởng bỏ hoang đó xung quanh hoang vắng , hơn nữa diện tích lớn, thể chứa hết hàng hóa : “Ngoài tiền mặt , cá vàng lớn nhỏ đều thể dùng.”

 

“Được.” Nữu gia sảng khoái nhận lời ngay. Nếu dùng cá vàng lớn nhỏ để trừ tiền hàng, ông thể xoay sở nhanh hơn một chút.

 

Bàn xong chuyện ăn, Diệp Đàn và Thạc Tâm cũng nán lâu, hẹn tối ngày gặp ở nhà xưởng bỏ hoang, liền dậy rời .

 

Đợi khi Diệp Đàn và Thạc Tâm rời , tên là Tôn mới với Nữu gia: “Nữu gia, hai một xuất nhiều hàng như , liệu gì mờ ám ?”

 

Một vạn cân thịt heo rừng đấy, cho dù một con heo rừng năm trăm cân, thì cũng hai ba mươi con mới gom đủ. Còn cả ngàn con gà rừng hun khói và thỏ rừng hun khói nữa, lượng cũng tránh khỏi quá nhiều .

 

“Hẳn là sẽ .” Nữu gia liền : “Dù tối mai lúc giao dịch, các cứ kiểm tra cho kỹ, nếu vấn đề thì chúng lấy là , còn nếu vấn đề, hai ngược là đối tượng thể kết giao lâu dài.”

 

“Vâng, Nữu gia.”

 

Thạc Tâm xa cuộc đối thoại của Nữu gia và Tôn, khẽ gật đầu, xem cũng là ăn đàng hoàng.

 

Đã bàn xong chuyện ăn với Nữu gia, Diệp Đàn và Thạc Tâm liền bán lẻ đồ trong chợ đen nữa, mà định tranh thủ thời gian hai ngày để tìm kiếm nhà ở thích hợp.

 

Tìm một nơi , hai khôi phục dung mạo ban đầu, liền bắt đầu dạo quanh các con ngõ nhỏ.

 

Nhà cửa ở Kinh Thị hiện nay, ngoại trừ những khu đại viện , thì chính là lầu tập thể hoặc tứ hợp viện. Lầu tập thể Diệp Đàn chắc chắn cân nhắc, chỗ nhỏ hẹp , ở còn tạp nham, cô vẫn thích thanh tịnh hơn, cho nên tứ hợp viện tự nhiên là lựa chọn hàng đầu.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

tứ hợp viện hiện tại về cơ bản đều là mấy hộ gia đình cùng ở chung, hơn nữa quyền sở hữu nhà cũng trong tay bọn họ, đều là mỗi tháng nộp tiền thuê cho ủy ban cư dân, căn bản mua bán , chỉ quyền cư trú. Cho nên, vẫn tìm những chủ nhà khế đất và quyền sở hữu trong tay. Hiện nay tuy rằng còn cho phép buôn bán tự do, nhưng việc mua bán nhà cửa thả lỏng, cần lo lắng vì mua bán nhà cửa mà nắm thóp.

 

Chỉ là, chủ nhà như rốt cuộc cũng khó tìm hơn một chút, dù thời buổi thực sự bán nhà cũng nhiều.

 

Tuy nhiên, Diệp Đàn vẫn kinh nghiệm. Dựa theo những gì trải qua ở trấn Phượng Đường và thôn Đào Sơn, tiếp xúc với các thím các bác gái, Diệp Đàn rõ tin tức của những bà thím cực kỳ linh thông. Chuyện trong khu phố, nhà ai việc gì, chuyện gì là bọn họ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-421-giao-dich-cho-den-va-hanh-trinh-tim-mua-tu-hop-vien.html.]

 

Thấy đằng xa một bác gái tới, Diệp Đàn lập tức treo lên nụ ngọt ngào, híp mắt với bác gái : “Bác ơi, cháu hỏi thăm bác một chuyện ạ.”

 

“Ái chà, cô bé xinh xắn quá, trai cũng tuấn tú ghê.” Nhìn thấy nụ ngọt ngào của Diệp Đàn, mắt bác gái lập tức sáng lên, sang Thạc Tâm bên cạnh tuy nhưng trai đến mức rối tinh rối mù, đôi mắt bà càng thêm lấp lánh.

 

Thật là mắt nha, thêm hai mắt cũng thể ăn thêm một bát cơm, đôi trai gái thật sự là xứng đôi lứa!

 

“Cô bé , chuyện gì thế, cứ việc hỏi, chỉ cần bác thì đều cho cháu, bác họ Phương, cháu cứ gọi bác là bác Phương là .” Bác Phương lập tức vỗ n.g.ự.c với Diệp Đàn.

 

“Vậy thì quá ạ, cháu cảm ơn bác Phương . Cháu họ Diệp, cháu hỏi bác Phương xem quanh đây ai bán nhà ạ, nhất là loại tứ hợp viện .” Diệp Đàn lập tức thuận nước đẩy thuyền, thuận tay còn lấy một nắm kẹo trái cây, nhét trong tay bác Phương.

 

Nhìn kẹo trái cây trong tay, nụ mặt bác Phương càng thêm rạng rỡ. Quả nhiên là một cô gái , chỉ xinh mà còn hào phóng, ái chà chà, thật sự là khiến thích chịu .

 

“Tiểu Diệp , cháu đúng là hỏi đúng .” Thật đúng là khéo, bác Phương chính là của ủy ban cư dân khu vực , đối với tình hình nhà cửa ở đây thì nắm rõ như lòng bàn tay: “Khu thật sự hai nhà bán nhà, đều là tứ hợp viện, một cái nhị tiến, một cái ba sân, nhà cửa đều còn . Nếu cháu xem, lát nữa bác dẫn cháu qua đó, thế nào?”

 

Diệp Đàn vội : “Bác Phương, bán nhà là chính chủ chứ ạ? Còn nữa, trong viện đó nhiều ạ? Cháu đây , mua tứ hợp viện xong, ở bên trong chịu dọn , giày vò một trận, kết quả những đó dọn , mua nhà còn rước một bụng tức.”

 

“Ấy, cái cháu cứ yên tâm.” Bác Phương vội : “Hai cái tứ hợp viện đều là chính chủ bán nhà, cái ở ủy ban cư dân đều đăng ký, sai . Trong đó một cái vẫn luôn ở, cái còn tuy ở, nhưng đợi chủ nhà trở về thì cũng đều lục tục dọn , sẽ nảy sinh tranh chấp gì , Tiểu Diệp cháu cứ yên tâm . Bác của cháu đây là của ủy ban cư dân, cháu mà mua tứ hợp viện, chuyện gì bác chủ cho cháu.”

 

Bác Phương vỗ n.g.ự.c bồm bộp.

 

Nghe bác Phương như , Diệp Đàn liền : “Vậy thì cảm ơn bác Phương ạ, đầu nếu cháu mua nhà thành công, nhất định sẽ cảm ơn bác đàng hoàng.”

 

“Ái chà, cô bé đúng là khách sáo.” Bác Phương xong, lập tức híp cả mắt. Chưa đến quà cảm ơn , chỉ riêng những lời của Diệp Đàn khiến trong lòng bác Phương thoải mái. Bà sắc trời, lúc đang là buổi chiều: “Đi thôi, giờ hai nhà chắc đều đang ở nhà đấy, bác dẫn hai đứa qua xem.”

 

“Dạ, ạ.”

 

Diệp Đàn và Thạc Tâm theo bác Phương đến căn nhà nhị tiến .

 

“Thím Hà, nhà ạ?” Bác Phương vỗ vỗ cửa viện, liền hướng trong sân gọi, gọi với Diệp Đàn và Thạc Tâm: “Chủ nhà lớn tuổi hơn bác nhiều, bác gọi là thím, các cháu thì gọi là bà Hà .”

 

Diệp Đàn vội gật đầu đáp: “Vâng ạ.”

 

Hai đang chuyện thì cửa viện mở , một bà cụ hơn bảy mươi tuổi , nhàn nhạt bác Phương cùng Diệp Đàn và Thạc Tâm, giọng cũng lạnh nhạt: “Có chuyện gì?”

 

 

Loading...