Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 486: Phân Thân

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:23:02
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

lúc , Thạc Tâm khỏi nheo mắt, liền truyền âm cho Diệp Đàn: “Người giường là phân , đúng là xảo quyệt.”

 

Thạc Tâm thể truyền âm cho Diệp Đàn, nhưng Diệp Đàn thể trực tiếp truyền âm cho Thạc Tâm, may mà thần thức của Thạc Tâm đủ mạnh, thể nắm bắt lời trong đầu Diệp Đàn: “Phân ?”

 

.” Thạc Tâm : “Trên hẳn là chỉ một món linh khí, ngay cả chiếc mặt nạ mà chúng đang thấy đeo, cũng chỉ là phân hóa , bản .”

 

“Lợi hại !” Diệp Đàn khỏi kinh ngạc trong lòng, như , hẳn cũng lợi hại, nếu thể nhiều linh khí như .

 

“Điều đúng là ngờ tới, lẽ cũng giống , là từ dị thế đến, chỉ là tu vi của khi đến thế giới rốt cuộc cao đến .” Thạc Tâm cảm thấy khó giải quyết, hiện tại vẫn nắm rõ lai lịch của đối phương, nhất thời thể tay, nếu , nếu là phân , trực tiếp tiêu diệt ở đây , cho dù tu vi đây của đối phương cao hơn , nhưng đây dù cũng là Lam Tinh, linh khí loãng, tu vi đều áp chế, mà quả tinh linh do Diệp Đàn cung cấp, cũng thể một trận chiến.

 

Bây giờ phiền phức chính là căn bản chịu lộ diện, cho dù là đối mặt với t.ử, cũng chỉ dùng một phân đến mà thôi.

 

“Vậy… thể xác định phận và vị trí của ?” Nghe lời của Thạc Tâm, Diệp Đàn giường, khỏi mím môi, hiện tại lai lịch của đối phương, thật sự thể dễ dàng động thủ, , thật sự quá xảo quyệt.

 

“Phân sẽ thu hồi , tiên lưu một đạo thần thức phân , chỉ cần khi đối phương phát hiện, xác định vị trí của thể thu hẹp phạm vi, đến lúc đó cũng dễ điều tra hơn.”

 

“Được.”

 

Thạc Tâm liền tách một tia thần thức đặt lên phân , dám đặt quá nhiều, sợ đối phương phát hiện quá nhanh.

 

Lỗ Thắng đàn ông đeo mặt nạ mắng một trận, dám biện minh cho , chỉ vội : “Sư phụ, t.ử sai , chỉ là, bây giờ Văn sư họ ba đều hại c.h.ế.t, Liễu sư và Lưu sư đều còn ở bên Đông Bắc, chỉ sợ Liễu sư sẽ luôn tùy tiện, hiện tại cũng chỉ còn con và đại sư và thất sư .”

 

“Bên Song Nhi cứ để nó tự tung tự tác , nếu nó thể ép thằng nhãi đó thì cũng , còn ba đứa các ngươi, bây giờ mau lực tìm thằng nhãi đó cho , tiêu hủy thứ trong tay nó.” Người đàn ông đeo mặt nạ nghiến răng .

 

Hắn về , sư của cũng đừng hòng về, dựa cái gì chỉ để ở nơi hoang mạc chịu khổ?

 

Người đàn ông đeo mặt nạ giấu mặt mặt nạ méo mó, nắm đ.ấ.m tay áo siết c.h.ặ.t hơn, chỉ hận vẽ dẫn mạch phù, nếu thể vẽ dẫn mạch phù, lẽ chuyện sớm giải quyết xong.

 

Đáng ghét, xem lúc đầu lão già c.h.ế.t tiệt đó giấu một tay, đây là phòng .

 

“Vâng.” Lỗ Thắng đáp một tiếng, liền thấy bên ngoài phòng một giọng trầm ấm của một đàn ông vang lên: “Sư phụ, t.ử cầu kiến.”

 

“Vào .”

 

“Vâng.”

 

Đợi đàn ông ngoài cửa bước , đàn ông đó liền cung kính hành lễ với đàn ông đeo mặt nạ, mà Lỗ Thắng thì gọi một tiếng: “Đại sư .”

 

Người đàn ông , chính là đại sư của Lỗ Thắng, Diệp Hưng Minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-486-phan-than.html.]

 

“Ngươi tra tin tức gì ?” Người đàn ông đeo mặt nạ liền hỏi.

 

“Vâng.” Diệp Hưng Minh liền : “Đệ t.ử tra , Lâm Phong đó đến Kinh Thị , chỉ là, lúc t.ử tra tin tức thì muộn, hiện tại chỉ thể xác định Lâm Phong ở Kinh Thị, nhưng vị trí cụ thể vẫn tìm , sư phụ, Kinh Thị cũng đặc biệt, nếu của chúng ở Kinh Thị lùng sục rầm rộ, chỉ sợ sẽ kinh động đến , vì , t.ử đến xin chỉ thị của sư phụ, hành động thế nào.”

 

“Thằng nhãi đó đến Kinh Thị ?” Người đàn ông đeo mặt nạ lạnh hừ một tiếng hỏi.

 

“Vâng.”

 

Người đàn ông đeo mặt nạ gì, một lúc lâu mới nghiến răng : “Thằng nhóc phần lớn là nhắm chúng , chỉ sợ… thứ đó còn nó nữa.”

 

Nghĩ đến khả năng , đàn ông đeo mặt nạ dứt lời, liền vung tay ném mạnh chuỗi hạt bên cạnh , chuỗi hạt đó đập xuống đất, lập tức mặt đất lõm một hố nhỏ, tức thì, chuỗi hạt đứt, các hạt châu văng tứ tung rơi đầy đất.

 

Mà Diệp Hưng Minh và Lỗ Thắng căn bản dám hó hé, đều cúi đầu dám .

 

“Tốt lắm, nếu nó dám đến Kinh Thị, thì mau tìm nó cho , ngược hỏi xem, thứ đó bây giờ rốt cuộc ở .” Người đàn ông đeo mặt nạ nghiến răng nghiến lợi , đó liền ném một thứ, ném tay Diệp Hưng Minh.

 

“Sư phụ, đây là…” Thấy chiếc la bàn trong tay, Diệp Hưng Minh liền đàn ông đeo mặt nạ, đây hẳn là pháp khí của sư phụ.

 

“Thằng nhãi đến Kinh Thị, thì ngươi dùng la bàn thể tìm nó, , mang thằng nhóc đó về cho , ở đây chờ, mau .” Giọng đàn ông đeo mặt nạ lạnh lẽo, khiến Diệp Hưng Minh và Lỗ Thắng trong lòng đều dâng lên một luồng khí lạnh, vội đáp một tiếng, liền lui khỏi phòng.

 

Diệp Đàn và Thạc Tâm cũng theo khỏi phòng, tiên theo Lỗ Thắng và Diệp Hưng Minh rời , họ định bắt Lâm Phong, tự nhiên thể để họ thành công.

 

“Cái la bàn đó là gì, thể tìm út?” Diệp Đàn chút tò mò: “Nếu dùng la bàn thể tìm út, đây họ dùng?”

 

nghĩ, hẳn là tu vi hạn chế, phạm vi mà đàn ông đeo mặt nạ đó thể khống chế, hẳn là chỉ ở Kinh Thị.”

 

“Ồ, là .” Diệp Đàn chút hiểu .

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Hai vội xử lý Diệp Hưng Minh và Lỗ Thắng , vì Lâm Phong tự tay báo thù, nên Diệp Đàn định để Lâm Phong tự tay xử lý hai .

 

Cứ như , Diệp Đàn và Thạc Tâm theo hai sư Diệp Hưng Minh đến sân nhà , thấy hai trèo tường sân, Thạc Tâm cũng dẫn Diệp Đàn lặng lẽ theo , tiện thể bố trí một đạo kết giới xung quanh sân, để tránh động tĩnh trong sân xung quanh thấy.

 

“Các … các là ai?” Lúc đang là giữa trưa, Mã Đóa nấu xong một ít cơm nước trong bếp, tâm trạng cô , hôm nay khi Diệp Đàn và Thạc Tâm rời , Lâm Phong chủ động tìm cô, thổ lộ tình cảm của , hơn nữa, Lâm Phong còn với Mã Đóa, đợi khi báo xong thù nhà, sẽ cùng cô về trại để cùng cha của Mã Đóa tranh thủ cho tình cảm của hai .

 

Biết tâm tư của Lâm Phong, tâm trạng của Mã Đóa cực kỳ , ngay cả lúc nấu cơm cũng ngân nga hát, nhưng ngờ khỏi bếp, thấy hai trèo tường sân, lập tức kinh hãi kêu lên.

 

“Mã Đóa, ?” Nghe thấy giọng của Mã Đóa, Lâm Phong vội từ trong phòng lao , thấy Diệp Hưng Minh và Lỗ Thắng, sắc mặt lập tức đổi, vội kéo Mã Đóa lưng , nghiêm giọng hỏi: “Các là ai, đây là tự ý xông nhà dân ?”

 

 

Loading...