Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 514: Lão Đạo Sĩ Tỉnh Táo
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:23:31
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Á, Tiểu Đàn!” Kim Yến Yến là đầu tiên bật dậy, lao như một cơn lốc nhỏ khỏi bếp, nhào thẳng về phía Diệp Đàn đang giữa sân: “Tao nhớ mày c.h.ế.t luôn á.”
Diệp Đàn híp mắt đỡ lấy Kim Yến Yến đang lao tới, : “Tao về đây .”
Lâm T.ử Quyên và Lâm Trân Ni cũng vội vàng từ trong bếp , còn bố Kim đang ở trong nhà thấy tiếng động, mấy đều tập trung sân.
Lâm T.ử Quyên vội vàng quan sát Diệp Đàn và Thạc Tâm từ đầu đến chân, thấy hai đều lành lặn, vẻ gì là thương, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm, : “Về là , về là , chuyện đều thuận lợi cả chứ?”
Diệp Đàn gật đầu: “Dì họ, chuyện đều thuận lợi ạ, vấn đề giải quyết, cần lo lắng nữa.”
Lâm Trân Ni kìm giơ ngón tay cái lên: “Hai lợi hại thật đấy.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Diệp Đàn : “Lợi hại là Thạc Tâm, em chỉ theo đ.á.n.h nước tương thôi.”
Nghe Diệp Đàn khen , đôi mắt Thạc Tâm cong cong ý .
“Hai đứa bình an trở về là chuyện đại hỷ. Quyên , trưa nay nhà bữa thật ngon để ăn mừng mới .” Bố Kim cũng vui mừng, vội với Lâm T.ử Quyên.
“Ừ, đúng, đúng, đúng, hôm nay ăn mừng thật to.” Lâm T.ử Quyên trong lòng vui sướng vô cùng. Hai đứa trẻ bình an trở về, nguy hiểm cũng giải trừ, đây đúng là chuyện bằng trời.
Mọi chuyện giải quyết xong, gia đình ba nhà họ Kim và Lâm Trân Ni cũng cần trốn trong nhà cổ họ Kim nữa. Thế là Thạc Tâm thu hồi trận pháp, gia đình ba nhà họ Kim trở về nhà trấn, còn Lâm Trân Ni thì trực tiếp mua vé tàu hỏa, bắt tàu về Thượng Hải.
Tiễn Lâm Trân Ni xong, Diệp Đàn và Thạc Tâm ăn một bữa cơm ở nhà họ Kim, định ghé qua Cục Công an một chuyến. Dù cũng đang treo chức ở Cục, biền biệt hơn một tháng, trong lòng Diệp Đàn cũng thấy ngại, nên cô chủ động đến Cục lượn một vòng mới đạo.
Chưa đến Cục Công an, Diệp Đàn thấy hai bà thím đang gốc cây du chuyện, mà chủ đề là về lão đạo sĩ điên .
“Này, bà gì ? Nghe bảo bệnh điên của lão đạo sĩ điên hình như đỡ nhiều đấy.” Một bà thím thì thầm với bà thím .
Vì đạo sĩ điên là của đạo quán Thất Trân, tuy ông lang thang khắp trấn cũng chẳng ai quản, nhưng ai đám Đội Cờ Đỏ vì chuyện bàn tán về đạo sĩ mà bắt . Dù thời buổi đạo sĩ, đạo quán đều coi là tàn dư phong kiến, mê tín dị đoan, thể công khai bàn tán ở ngoài đường.
Nhỡ vì buôn chuyện mà Đội Cờ Đỏ bắt thì oan uổng quá.
“Gì cơ? Bệnh điên của lão đạo sĩ khỏi á?” Bà thím rõ ràng tin: “Sao mà thế , điên bao nhiêu năm nay , ai chữa trị cho mà khỏi, là ai đó đùa thôi?”
“ cũng chỉ thế thôi, ai mà . Lão đạo sĩ đó điên bao nhiêu năm, giờ mà khỏi thật thì đúng là chuyện lạ thật.”
“Thì đấy, nhắc mới nhớ, lão đạo sĩ điên cũng đáng thương thật.”
“Haizz, đúng , cũng là một kiếp khổ sở.”
Hai bà thím xa dần.
Diệp Đàn Thạc Tâm: “Hay là chúng thăm vị đạo trưởng nhé?”
Chuyện đạo sĩ điên Thạc Tâm cũng . Sau Diệp Đàn còn dẫn Thạc Tâm thăm ông một . Thạc Tâm bệnh điên của ông thể dùng Tỉnh Não Hoàn để chữa. Chỉ điều, đạo sĩ điên rốt cuộc điên quá lâu, nếu khỏi ngay lập tức sẽ gây chú ý quá lớn. Vì , đó Diệp Đàn chia nhỏ t.h.u.ố.c , mỗi chỉ cho ông ăn một ít Tỉnh Não Hoàn. Sau đó cô và Thạc Tâm bận rộn điều tra chuyện của ông ngoại, ít khi ở trấn Thất Lý, nên nhất thời quên bẵng chuyện của đạo sĩ điên.
“Được, chúng xem .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-514-lao-dao-si-tinh-tao.html.]
Thế là Diệp Đàn và Thạc Tâm đổi hướng, về phía nơi ở của đạo sĩ điên.
Khi đến nơi ở của đạo sĩ điên, ông đang ở nhà. Cổng sân đóng, chỉ một ông đang bậc thềm trong sân, ngẩn ngơ về hướng đạo quán Thất Trân.
Nghe thấy tiếng động ngoài cổng, đạo sĩ điên đầu .
Diệp Đàn mắt đạo sĩ điên. Lúc , ông khác nhiều so với đầu tiên cô gặp. Khi đó, mắt ông đục ngầu và tiêu cự, còn bây giờ, ánh mắt ông trong trẻo hơn nhiều, thậm chí còn mang theo vài phần bi thương.
“Đạo trưởng.” Diệp Đàn và Thạc Tâm bước sân, đến mặt đạo sĩ điên, khẽ gọi: “Chúng cháu đến thăm ông.”
“ hình như nhớ cô.” Đạo sĩ điên Diệp Đàn một lúc lâu gật đầu: “ mang máng nhớ là cô đến thăm mấy .”
Đặc biệt là mấy , mỗi ăn xong đồ Diệp Đàn đưa, đầu óc ông dường như tỉnh táo thêm vài phần.
Giờ đây ông tỉnh táo hơn nhiều, trong lòng lờ mờ đoán rằng sự hồi phục của lẽ liên quan đến cô gái mặt, nhưng ông thể . Ông sợ sẽ kéo cô gái những chuyện năm xưa.
Bây giờ ông nhớ rõ, năm đó ông phát điên do bệnh tật nghĩ quẩn, mà là khi xảy chuyện, ép ông uống t.h.u.ố.c. Vốn dĩ đám đó định ép ông khai điều gì đó, nhưng tại ông phát điên ngay đó.
Có lẽ chính vì ông phát điên nên đám đó mới lấy mạng ông , nhờ mà ông mới sống đến bây giờ.
nếu để đám đó chữa khỏi cho ông , ai bọn chúng hại ?
Ông thì sợ, dù sư phụ và các sư giờ đều còn, đạo quán Thất Trân cũng chẳng còn, ông sống lay lắt đời cũng chẳng còn ý nghĩa gì lớn lao.
“Đạo trưởng, ông giờ khỏe hẳn ?” Diệp Đàn hỏi.
Đạo sĩ điên , Diệp Đàn : “Khá hơn nhiều , tự nhiên tỉnh táo .”
Nói , ông dậy trong nhà: “Vào nhà một lát .”
Diệp Đàn và Thạc Tâm theo đạo sĩ điên nhà. Diệp Đàn mở hộp cơm mang theo, bên trong là hai món mặn, một bát canh và hai cái màn thầu do A Mộc nấu: “Đạo trưởng, ông ăn chút gì ạ.”
“Đa tạ.” Đạo sĩ điên quả thực cũng đói , nên từ chối.
Đợi đạo sĩ điên ăn xong, Diệp Đàn mới : “Đạo trưởng, thật hôm nay cháu đến đây là hỏi thăm ông một chuyện.”
“Về đạo quán Thất Trân ?” Đạo sĩ điên Diệp Đàn hỏi.
Diệp Đàn gật đầu.
Đạo sĩ điên thở dài: “Đạo quán Thất Trân còn nữa , chẳng còn gì cả. Những chuyện cũ năm xưa cũng theo đó mà tan biến hết, chỉ còn một lão già thôi.”
Vừa , trong mắt đạo sĩ điên ẩn hiện ánh nước, thần sắc trở nên bi thương.
“Cháu .” Diệp Đàn : “Đạo trưởng, cháu hỏi, năm xưa rốt cuộc đạo quán Thất Trân xảy chuyện gì, tại đạo quán biến mất triệt để như ?”
Đạo sĩ điên khẽ thở dài: “Cô nương, chuyện về đạo quán đừng hỏi nữa, thể sẽ mang nguy hiểm cho cô đấy.”