Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 527: Bí Ẩn Căn Bệnh Điên Loạn Và Manh Mối Từ Quá Khứ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:24:47
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi ba Diệp Đàn đến trấn Diên Long, Phạm Chính Điền đ.á.n.h xe bò đợi ở trấn , thấy Chu Trường Trụ dẫn Diệp Đàn và Thạc Tâm tới, trong lòng liền , đây là đồng ý xem giúp , ngay lập tức mặt liền lộ vẻ vui mừng.
Chào hỏi với Chu Trường Trụ xong, Phạm Chính Điền liền Diệp Đàn và Thạc Tâm, : “Đây chính là đồng chí Diệp và đồng chí Thạc ?”
Chu Trường Trụ liền giới thiệu: “Hai vị chính là thanh niên trí thức Diệp và thanh niên trí thức Thạc của thôn chúng .”
Nói xong, Chu Trường Trụ giới thiệu với Diệp Đàn và Thạc Tâm: “Đây chính là ông bạn già của , đại đội trưởng thôn Bình An Phạm Chính Điền.”
Mấy chào hỏi một tiếng, đây là ở bên ngoài, còn ở đường cái, Phạm Chính Điền tiện chuyện của Phạm Ngũ Phúc, liền vội : “Đi, , lên xe bò, đưa các vị về thôn ngay đây.”
Mấy xe bò về thôn Bình An, thôn Bình An cách trấn Diên Long gần, xe bò hơn nửa tiếng là tới, đợi đến thôn, Phạm Chính Điền trực tiếp đ.á.n.h xe bò đến cổng nhà họ Phạm, để con trai cả nhà họ Phạm đón trả xe bò, dẫn ba Diệp Đàn sân nhà họ Phạm.
“Bác cả.” Con trai thứ hai nhà họ Phạm là Phạm Nhị Phúc vội bước lên chào hỏi, Phạm Chính Điền liền giới thiệu đôi bên một chút, Phạm Nhị Phúc chút kích động vội gật đầu với Diệp Đàn và Thạc Tâm: “Vất vả hai vị chạy một chuyến .”
Thạc Tâm lắc đầu : “Người ở , xem .”
“Vâng, .” Phạm Nhị Phúc vội dẫn mấy phòng Phạm Ngũ Phúc. Lúc nhà họ Phạm ngoại trừ Phạm Đại Phúc trả xe bò, còn đám trẻ con nhà họ Phạm, những khác đều đang ở trong phòng Phạm Ngũ Phúc, thấy Diệp Đàn và Thạc Tâm , lập tức đều chút kích động hai , mặt còn mang theo vẻ hy vọng.
Nhất là Thạc Tâm, do những lời đồn , tuy Thạc Tâm mặc một bộ quần áo bình thường, nhưng bọn họ thế nào cũng cảm thấy Thạc Tâm một loại cảm giác tiên phong đạo cốt, thế ngoại cao nhân.
Mà lúc Phạm Ngũ Phúc thì đang ngơ ngơ ngác ngác giường, đôi mắt chằm chằm lên trần nhà, cũng quậy phá, chỉ điên điên khùng khùng cái gì đó, lẩm bẩm rõ ràng.
“Đại sư, ngài xem giúp thằng Năm nhà với.” Người là ông cụ nhà họ Phạm, cũng là em trai thứ hai của Phạm Chính Điền, Phạm Chính Thương.
“Chú hai, chú đừng vội.” Phạm Chính Điền vội .
Thạc Tâm đầy phòng, bèn : “Đều ngoài .”
Lát nữa dùng linh khí thăm dò tình trạng cơ thể Phạm Ngũ Phúc, đương nhiên thể để nhiều như vây xem.
Người nhà họ Phạm lời Thạc Tâm, một cái, đều gật đầu, vội lui khỏi phòng, cuối cùng, trong phòng chỉ còn Diệp Đàn, Thạc Tâm, cùng với Phạm Ngũ Phúc đang giường gì cả.
Thấy nhà họ Phạm đều khỏi phòng, Thạc Tâm liền tới bên cạnh Phạm Ngũ Phúc, đầu ngón tay dò một tia linh lực mảnh mai, quấn vài vòng quanh cơ thể Phạm Ngũ Phúc, những tia linh lực dò những tia linh lực mảnh hơn nữa, lúc mới từng chút từng chút thăm dò trong cơ thể Phạm Ngũ Phúc.
Diệp Đàn một bên dám lên tiếng, sợ ảnh hưởng đến Thạc Tâm.
Một lát , Thạc Tâm liền thu hồi linh lực, lông mày khẽ nhíu .
Diệp Đàn thấy thế vội nhỏ giọng hỏi: “Tình hình thế nào?”
“Rất giống tình trạng của Dương đạo trưởng.” Thạc Tâm liền .
“Hả!” Diệp Đàn ngẩn một chút, nếu cô nhớ lầm thì, Dương đạo trưởng là cho uống t.h.u.ố.c mới biến thành bộ dạng điên khùng , hơn nữa, Thạc Tâm còn , t.h.u.ố.c Dương đạo trưởng uống t.h.u.ố.c bình thường, mà là đan d.ư.ợ.c luyện chế , chỉ điều là đan d.ư.ợ.c thất bại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-527-bi-an-can-benh-dien-loan-va-manh-moi-tu-qua-khu.html.]
Hơn nữa, lúc đó Dương đạo trưởng kể về chuyện năm xưa ở đạo quán Thất Trân, đối phương cho rằng trong đạo quán Thất Trân giấu động phủ tiên nhân, thì, đến đạo quán Thất Trân chắc chắn kẻ trộm bình thường, ít nhất, cũng sẽ quan hệ nhất định với tu chân.
Mà Diệp Đàn là, năm xưa phái đến đạo quán Thất Trân, chính là Tước gia.
Tước gia phụng mệnh Đồng Thiếu Khanh, chỉ giúp Đồng Thiếu Khanh việc tích lũy của cải, mà còn khắp nơi giúp ngóng xem ở di phủ tiên nhân. Dù Đồng Thiếu Khanh cho dù đến Lam Tinh, cũng vẫn cam tâm, luôn tìm lối về, tin chắc rằng, thể đến Lam Tinh, thì giữa Lam Tinh và nơi ở chắc chắn lối thông.
Đồng Thiếu Khanh am hiểu bố trận và vẽ bùa, đối với luyện đan thiên phú gì, việc luyện đan là khi đến Lam Tinh, tự mày mò, đương nhiên đan d.ư.ợ.c luyện cơ bản đều thất bại, dùng , dứt khoát đem những đan d.ư.ợ.c chia cho thuộc hạ, còn thuộc hạ dùng thế nào, cũng chẳng quản.
Cho nên, năm xưa những kẻ đến đạo quán Thất Trân, thấy Dương đạo trưởng cái gì cũng , thẹn quá hóa giận liền cho ông uống một viên đan d.ư.ợ.c, vốn dĩ còn định hại tính mạng ông , chỉ điều đó vì nhiều nguyên nhân, cuối cùng hại tính mạng Dương đạo trưởng.
Chỉ điều, mãi đến khi Đồng Thiếu Khanh Thạc Tâm tiêu diệt, cũng tìm lối về.
Diệp Đàn Phạm Ngũ Phúc ngây ngây ngô ngô điên khùng giường, khỏi chút thắc mắc: “Sao gặp những đó?”
“Không .” Thạc Tâm lắc đầu, Phạm Ngũ Phúc là thường, đương nhiên thể sưu hồn, trừ khi Phạm Ngũ Phúc tỉnh tự , nếu ai cũng Phạm Ngũ Phúc năm xưa rốt cuộc trải qua những gì.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Vậy cũng ăn Tỉnh Não Hoàn là ?” Diệp Đàn liền hỏi.
Thạc Tâm gật đầu, lập tức lấy một cái hộp gỗ, hộp gỗ là Thạc Tâm dùng cây núi tùy ý , bên trong đựng một ít bột phấn Tỉnh Não Hoàn và Tiểu Hoàn Đan, tùy tay lấy mấy loại thảo d.ư.ợ.c, phất tay một cái liền nghiền thành bột phấn, trộn lẫn với bột t.h.u.ố.c trong hộp gỗ, lập tức vo bột t.h.u.ố.c thành những viên t.h.u.ố.c to bằng hạt đậu nành, tổng cộng ba mươi viên.
Người nhà họ Phạm ngờ Diệp Đàn và Thạc Tâm nhanh như , chuyện chút khác với tưởng tượng của họ. Bà đồng đến đó, tuy dám gây động tĩnh quá lớn, nhưng cũng nhảy nhót trong phòng hồi lâu, miệng còn lẩm bẩm từ, vị cao nhân chẳng chút động tĩnh nào, còn xem xong nhanh như !
Chẳng lẽ là...
Thằng Năm nhà họ hết cứu ?
Nghĩ đến khả năng , sắc mặt nhà họ Phạm đều chút trắng bệch.
Phạm Chính Thương nén nỗi hoảng sợ trong lòng, vội hỏi: “Đại sư, con trai thế nào ? Nó... nó...”
Phạm Chính Thương dám hỏi tiếp, sợ tin tức .
Thạc Tâm liền thản nhiên : “Anh chỉ là bệnh thôi, vấn đề gì quá lớn, những viên t.h.u.ố.c mỗi ngày cho ăn một viên, chừng một tháng là thể hồi phục.”
“Thật ?” Người nhà họ Phạm xong, mắt lập tức sáng lên, bác sĩ trong bệnh viện đều Phạm Ngũ Phúc khả năng hồi phục , mà vị đại sư mắt một tháng là thể khỏi.
Thật ? Bọn họ đều chút dám tin tai .
Chu Trường Trụ thì càng chút kinh ngạc, ông vạn ngờ Thạc Tâm còn khám bệnh, nhưng lúc lúc hỏi, nên ông mím môi hỏi gì cả.
Mặc kệ thế nào, chỉ cần thể khỏi là .