Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 607: Mỹ Nam Ngủ Trong Mộ Cổ Và Bức Thư Của Tiền Nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:27:55
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Đàn sững một chút, đầu “mỹ nhân ngủ” giường băng, liền thấy giường băng còn đặt một phong thư.
“Có một bức thư!” Diệp Đàn vội .
“Ừ.” Thạc Tâm gật đầu, nắm tay Diệp Đàn, đến chỗ giường băng ngay mà điểm vài cái bốn phía căn phòng, đồng thời với Diệp Đàn: “Trong phòng còn , em đừng sợ, đây.”
“Còn !” Diệp Đàn lập tức rùng một cái, vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Thạc Tâm nữa. Ngay đó, cô thấy xung quanh căn phòng dường như thứ gì đó tan biến, cô thấy sáu bảy đạo sĩ đang xếp bằng bồ đoàn, đều cúi đầu, bất động ở đó.
Diệp Đàn hít sâu một lạnh, những chắc hẳn đều là đạo sĩ của Đạo quán Thất Trân chứ? Cũng lẽ là sư hoặc sư của Dương đạo trưởng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Bọn họ!” Diệp Đàn nuốt nước bọt, chút dám hỏi. Những đạo sĩ theo lý thuyết đều là thường, tai họa năm xưa qua bao nhiêu năm , bọn họ nếu cứ ở trong mật thất , ăn uống, thì cho dù là lạc đà cũng chịu nổi.
“Cũng đều còn sống.” Thạc Tâm nhẹ giọng .
“Sao thể chứ!” Diệp Đàn cảm thấy chút khó tin, những đạo sĩ đều là thường mà.
Thạc Tâm gì, kéo Diệp Đàn đến giường băng cầm phong thư lên.
Diệp Đàn chất liệu của phong thư, loại phong thư giấy xi măng bình thường, giống giấy mà giấy, bên vân mây nhàn nhạt, . Mà bức thư Thạc Tâm lấy từ trong phong thư cũng giấy, mà là một tấm lụa màu vàng nhạt. Tấm lụa tỏa từng đợt hương thơm, cứ một lúc đổi một mùi hương, nhưng bất kể là mùi hương nào cũng đều khiến sảng khoái tinh thần.
“Thơm quá, dễ ngửi thật.” Diệp Đàn nhịn khen ngợi.
Thạc Tâm liền với Diệp Đàn: “Phong thư là một loại giấy thông dụng trong Tu Chân Giới, gọi là Lưu Vân Tiên, từ lông của Xuyên Vân Hạc, sợ nước lửa. Tấm lụa thì từ lông tơ của Xuyên Vân Hạc và cánh hoa Cửu Hương Kim Đàm, cũng tác dụng gì đặc biệt, chỉ là hương thơm cực kỳ dễ ngửi.”
Nói xong, Thạc Tâm : “Chỉ tiếc là, giờ thích thư tay, thường thể dùng ngọc giản thì dùng ngọc giản, những cái đều thưởng cho t.ử trướng . Nếu em thích, cơ hội tìm cho em.”
“Được thôi.” Diệp Đàn gật đầu. Nếu là , cô sẽ nghĩ tìm cách để Thạc Tâm trở về, e rằng Thạc Tâm sẽ vĩnh viễn kẹt ở Lam Tinh . thấy trận pháp truyền tống trong hang động, cô liền nghĩ như nữa. Tương lai nếu cơ hội, cô nhất định sẽ cùng Thạc Tâm về quê hương xem thử.
“Trên cái gì ?” Diệp Đàn liếc tấm lụa, khỏi chút đau đầu, bên là chữ phồn thể, lướt qua cô chẳng nhận mấy chữ...
Tấm lụa mấy trang, Thạc Tâm tỉ mỉ xem hết mấy trang lụa, mới thở dài một , kể nội dung bên trong cho Diệp Đàn .
Hóa , “mỹ nhân ngủ” giường băng , thế mà là sư đồng môn với Vạn Khang - kẻ bọn họ tiêu diệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-607-my-nam-ngu-trong-mo-co-va-buc-thu-cua-tien-nhan.html.]
Băng mỹ nhân tên là Liên Mạch, là sư của Vạn Khang, cùng với Vạn Khang từ nhỏ bái nhập trướng sư tôn Hành Nho Chân Quân.
Có thể , bất kể là Liên Mạch Vạn Khang, đều là kỳ tài tu luyện. Mà Vạn Khang càng thiên phú, thể tự lĩnh ngộ thuật pháp, theo lý thuyết, Hành Nho Chân Quân nên yêu thích Vạn Khang hơn mới .
bởi vì Liên Mạch từ khi sinh , trong cơ thể mang kỳ độc. Loại độc tuy ảnh hưởng đến việc tu luyện của , nhưng dễ tổn hại thọ nguyên. Cho dù tu luyện đến Nguyên Anh thậm chí Hóa Thần, thọ nguyên của đều sẽ loại độc hủy hoại hơn một nửa. Như , đồng nghĩa với việc thời gian tu luyện của ít hơn khác hơn một nửa, nếu cứ tiếp tục như , e rằng Liên Mạch căn bản kịp theo đuổi đại đạo xa hơn.
Cho nên, Hành Nho Chân Quân cũng quan tâm Liên Mạch nhiều hơn một chút. Vì sợ sẽ lợi dụng điểm yếu tấn công Liên Mạch, hoặc từ đó giở trò , Hành Nho Chân Quân hề cho bất kỳ ai về tình trạng cơ thể của Liên Mạch, bao gồm cả Vạn Khang.
Thế nhưng, sự quan tâm trong mắt Vạn Khang là sư tôn thiên vị, cái gì đều ưu tiên cho Liên Mạch. Hắn cảm thấy, những thứ nhận từ sư tôn đều là đồ Liên Mạch chọn thừa, đồ căn bản đến lượt .
loại cảm xúc , che giấu cực , hề Hành Nho Chân Quân và Liên Mạch phát hiện, nhưng sự ghen ghét đố kỵ trong lòng Vạn Khang đối với Liên Mạch ngày càng đậm đặc.
Để thể giải trừ độc trong cơ thể Liên Mạch, Hành Nho Chân Quân suốt ngày tra cứu kinh điển, tìm kiếm phương pháp khả thi. Cuối cùng, ông tìm một phương t.h.u.ố.c trong một cuốn cổ tịch, phương t.h.u.ố.c lẽ hiệu quả với độc của Liên Mạch. Chỉ điều, trong phương t.h.u.ố.c một vị d.ư.ợ.c liệu sinh trưởng trong một khu rừng nọ, hơn nữa khi hái xuống, thời gian hiệu lực cực ngắn, cho nên, Hành Nho Chân Quân liền định đưa Liên Mạch cùng đến khu rừng đó.
Mà Vạn Khang khi chuyện, cho rằng Hành Nho Chân Quân lén lút cho Liên Mạch lợi ích gì đó, nên cũng nhất quyết đòi theo.
Hai lúc đó đều mới chỉ là Trúc Cơ kỳ, trong khu rừng đó nguy hiểm trùng trùng, ngay cả Hành Nho Chân Quân tự cũng vạn phần cẩn thận. Mang theo Liên Mạch vốn là chuyện bất đắc dĩ, nếu , cho dù ông bảo vệ, ông cũng thể để t.ử mới Trúc Cơ kỳ tiến khu rừng đó.
Tự nhiên, Hành Nho Chân Quân đồng ý. Nào ngờ, Vạn Khang lén lút bám theo, cuối cùng khi Hành Nho Chân Quân phát hiện thì cả ba đều ở trong khu rừng đó . Bất đắc dĩ, Hành Nho Chân Quân chỉ đành mang theo cả Vạn Khang, dù cũng thể thật sự vứt bỏ t.ử một trong khu rừng đó.
Tuy nhiên, thấy Hành Nho Chân Quân đối với Liên Mạch ân cần hỏi han, đối với kém xa so với sự coi trọng dành cho Liên Mạch, tâm lý Vạn Khang một nữa mất cân bằng, thế mà nảy sinh sát tâm với Liên Mạch, hơn nữa, thật sự biến nó thành hành động.
Hành Nho Chân Quân và Liên Mạch đều ngờ Vạn Khang nảy sinh sát tâm với Liên Mạch. Có Hành Nho Chân Quân ở đó, Vạn Khang tự nhiên thực hiện , nhưng Vạn Khang vì sự mất cân bằng trong lòng, cảm xúc chút mất kiểm soát, tuôn một tràng những bất mãn và phẫn nộ bao nhiêu năm nay. Cho dù Hành Nho Chân Quân chuyện Liên Mạch trúng độc, Vạn Khang đều cho rằng Hành Nho Chân Quân đang tìm cớ cho sự thiên vị Liên Mạch.
Và ngay lúc , dị biến trong rừng đột ngột phát sinh, một cơn lốc xoáy từ cuốn tới, cuốn cả ba thầy trò trong. Cho dù Hành Nho Chân Quân lúc là tu vi Hóa Thần hậu kỳ, cũng vẫn thể chống cơn lốc xoáy đó.
Và đợi khi cơn lốc xoáy qua , ba thầy trò phát hiện đến một nơi xa lạ, và nơi chính là Lam Tinh.
Liên Mạch và Vạn Khang vì là Trúc Cơ kỳ nên cảm giác gì mấy, nhưng điều khiến Hành Nho Chân Quân kinh hãi là, tu vi của ông thế mà áp chế xuống Trúc Cơ kỳ đỉnh phong, hơn nữa, thọ nguyên của ông đang trôi nhanh ch.óng. Nếu năm xưa ông từng một viên Dị Đan, ông chắc chắn bỏ mạng tại Lam Tinh .
mà, nếu nhanh ch.óng tìm cách trở về, e rằng ba thầy trò bọn họ đều sẽ bỏ mạng ở đây.