Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 614: Đối Đầu Với Tu Sĩ Ẩn Dật
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:29:12
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Đàn và Thạc Tâm liền hiện , đàn ông trong lòng thầm kinh hãi, hai mà lặng lẽ tiến địa bàn của , thế mà hề .
Phải rằng, ở cửa hang bố trí trận pháp, nếu chạm đại trận, thể cảm nhận , trừ khi tu vi của cao hơn !
Nghĩ đến đây, đàn ông càng thêm cảnh giác: “Hai vị rốt cuộc là ai?”
Ngược , Tần Thành và Văn Tĩnh thấy Diệp Đàn và Thạc Tâm, trong mắt đều b.ắ.n tia sáng vui mừng khôn xiết, nhưng cả hai đều cảnh giác gọi tên Diệp Đàn và Thạc Tâm, chỉ kích động hai họ.
“Người là do ông bắt?” Diệp Đàn Tần Thành và Văn Tĩnh, hiệu cho họ bình tĩnh chớ nóng vội, về phía đàn ông .
“Các vị đến tìm họ?” Trong lòng đàn ông khỏi càng thêm chấn động, vạn ngờ tới, hai bắt thể kinh động đến tu sĩ, mà còn là tu sĩ tu vi cao thâm hơn .
nghĩ , đúng là bắt , tuy là bất đắc dĩ, nhưng rốt cuộc cũng là chọc .
Nghĩ đến đây, đàn ông cung kính hành lễ vãn bối với Diệp Đàn và Thạc Tâm, : “Hai vị tiền bối, vãn bối cố ý bắt họ đến đây, thực sự là bất đắc dĩ mới . Mấy ngày nay, vãn bối cũng ngược đãi họ, chỉ giam lỏng họ ở đây. Vốn dĩ vãn bối định đợi khi vãn bối rời khỏi nơi , sẽ thả hai họ .”
Người đàn ông cảm nhận d.a.o động linh lực Diệp Đàn, tương tự cũng cảm nhận Thạc Tâm, nhưng đối phương thể phá trận của mà phát hiện, liền cho rằng cả hai đều là tu sĩ tu vi cao hơn .
Những lời , Diệp Đàn và Thạc Tâm đều thấy, Diệp Đàn bèn lạnh một tiếng: “Đợi bao lâu? Một năm hai năm? Hay là mười năm tám năm?”
Người đàn ông thở dài, : “Xin hai vị tiền bối lượng thứ, vãn bối thực sự là tình thế bắt buộc.”
Tần Thành và Văn Tĩnh ở bên cạnh đều đến ngây , cái gì mà tiền bối vãn bối, tại đàn ông sợ Diệp Đàn và Thạc Tâm như ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Diệp Đàn để ý đến đàn ông , chỉ hỏi Tần Thành và Văn Tĩnh: “Hai ngày nay, họ gì bất lợi cho hai ?”
Tần Thành vội : “Không , hai ngày nay ông để ý đến bọn tớ, chỉ cho bọn tớ ít đồ ăn, chỉ là, cái hang động bọn tớ thế nào cũng .”
Nghe Tần Thành , Diệp Đàn yên tâm, tổn thương là .
Diệp Đàn đàn ông , qua những lời và biểu hiện hiện tại của , dường như đều ý định hại Tần Thành và Văn Tĩnh. Chỉ là dường như đang trốn tránh ai đó hoặc chuyện gì đó, vì sợ Tần Thành và Văn Tĩnh tiết lộ hành tung của nên mới giam lỏng ở đây.
Nghĩ , Diệp Đàn bèn : “Nếu chúng nhất quyết đưa họ thì ?”
“Tiền bối.” Người đàn ông liền : “Vãn bối , nếu hai vị tiền bối nhất quyết đưa , vãn bối ngăn cản . Chỉ là, hy vọng tiền bối đừng tiết lộ hành tung của vãn bối ngoài, vãn bối xin bái tạ tại đây.”
Diệp Đàn nhíu mày : “Ông dám tiết lộ hành tung của ? Chẳng lẽ ông chuyện gì mờ ám? Nếu ông chuyện g.i.ế.c phóng hỏa, chúng giúp ông che giấu hành tung, chẳng chúng thành đồng lõa của ông ?”
“Tiền bối, vãn bối từng chuyện hại tính mạng khác.” Người đàn ông vội : “Nếu như , vãn bối cũng sẽ trốn rừng sâu núi thẳm .”
“ quan sát khí tức của ông, quả thực trong sạch.” Thạc Tâm nãy giờ vẫn gì, đang quan sát đàn ông . Nói chung, phàm là tu sĩ, trong quá trình tu luyện khó tránh khỏi sát lục, ít nhiều đều sẽ mang theo chút sát khí. Dù ngoài lịch luyện , cho dù bản hại tính mạng khác, nhưng nại hà luôn kẻ g.i.ế.c đoạt bảo, cho nên dù sát sinh cũng khó tránh khỏi. mắt , khí tức trong sạch lạ thường, mà từng dính dáng đến nửa điểm m.á.u tanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-614-doi-dau-voi-tu-si-an-dat.html.]
Tuy nhiên nghĩ đến đây là Lam Tinh, tu sĩ vốn ít ỏi, nếu thể giữ vững bản tâm tranh cao thấp với đời, thì cũng tính là chuyện lạ.
“Tiền bối minh giám.” Người đàn ông vội .
“Ông kết oán với ai?” Thạc Tâm liền hỏi tiếp.
Người khí tức trong sạch, trốn tránh, xem đối thủ của loại hiền lành gì.
Người đàn ông ngẩng đầu Thạc Tâm, suy nghĩ một chút : “Là sư phụ của tại hạ.”
Diệp Đàn và Thạc Tâm xong trong lòng đều khẽ động, hai , Diệp Đàn bèn hỏi: “Có thể chi tiết một chút ?”
Người đàn ông suy nghĩ, đối phương tu vi cao thâm, ác ý với , những năm nay trốn đông trốn tây, nếu cứ tiếp tục thế cũng cách, chẳng lẽ trốn cả đời?
Đã hai vị tiền bối hỏi đến, bèn kể chi tiết, nếu thể mượn sức giúp đỡ một tay thì nhất, nếu thể, cũng coi như vạch trần hành vi của bọn họ, kể lể nỗi khổ tâm trong lòng bao năm qua.
Nghĩ đến đây, đàn ông cung kính : “Mời hai vị trong, sẽ rõ chi tiết với hai vị tiền bối.”
Thạc Tâm gật đầu: “Vậy dẫn đường .”
Diệp Đàn bèn dặn dò Tần Thành và Văn Tĩnh: “Hai cứ ở đây đừng chạy lung tung, lát nữa bọn tớ đưa hai về nhà.”
“Ừ ừ.” Văn Tĩnh kích động gật đầu: “Cậu cẩn thận nhé.”
“Được, yên tâm , .” Diệp Đàn với Văn Tĩnh, theo Thạc Tâm.
Nhìn bóng lưng Diệp Đàn và Thạc Tâm, Văn Tĩnh nhỏ giọng với Tần Thành: “Diệp Đàn và Thạc Tâm bản lĩnh gì đó mà chúng đúng ?”
Trong lòng Tần Thành cũng suy nghĩ , nhớ lúc mới quen Thạc Tâm, cũng từng nghi hoặc về bản lĩnh của Thạc Tâm, chỉ là đối phương mãi , cũng tiện hỏi. Mà hôm nay, đàn ông khiến họ cảm thấy bản lĩnh cực lớn , mà mặt Diệp Đàn và Thạc Tâm chút sức đ.á.n.h trả nào, thậm chí còn cung kính khác thường. Có thể tưởng tượng bản lĩnh của Diệp Đàn và Thạc Tâm lớn đến mức nào, đây là bình thường khiêm tốn mà thôi.
Còn bản lĩnh của hai họ...
Nghĩ đến thủ đoạn quỷ dị của đàn ông bắt họ, nghĩ đến lớp màng chắn thấy sờ ở cửa hang, Tần Thành hít sâu một khí lạnh, trong lòng lờ mờ một phỏng đoán.
Nghe Văn Tĩnh hỏi, bèn : “Anh nghĩ là đúng đấy, nhưng bình thường họ , chúng cứ coi như . Chắc hẳn họ cũng cho khác , nếu hai đứa bắt, họ vội vàng tìm kiếm, e là cũng sẽ để lộ bản lĩnh. Họ đối với chúng chân thành như , chúng cũng báo đáp một hai mới .”
“Ừm, em hiểu.” Văn Tĩnh vội gật đầu: “Em thực sự cảm thấy, quen Diệp Đàn là chuyện may mắn nhất đời em.”
Trước đây cô thương nặng, nếu nhờ nhân sâm Diệp Đàn cho, e là căn bản qua khỏi. Còn cô và Tần Thành bắt đến đây, Diệp Đàn chạy tới cứu, gì khác, chỉ ân tình của hai chuyện , cô cả đời e là cũng trả hết.
Còn Diệp Đàn và Thạc Tâm theo đàn ông một hang động, xuống ghế đá, Thạc Tâm liền : “Bây giờ thể .”