Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 615: Đệ Tử Cuối Cùng Của Vạn Khang

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:29:13
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vãn bối tên là Kiều Thành Hải.” Người đàn ông : “Từ nhỏ là trẻ mồ côi, sư phụ nhận nuôi. Đợi lớn hơn một chút, mới ông trúng linh căn nên thu nhận đồ . Vốn dĩ trong lòng vui mừng, cảm thấy cơ duyên mới thể theo sư phụ học những huyền thuật công pháp , cảm thấy thật sự đủ may mắn, tuy là trẻ mồ côi nhưng nhận đại cơ duyên.”

 

Nói đến đây, mặt Kiều Thành Hải tràn đầy vẻ căm hận: “ một lòng tu luyện, cũng mấy quan tâm đến những chuyện khác. một , đại sư của đưa ngoài lịch luyện, lúc đó mới sư phụ và các sư rốt cuộc những gì. Bọn họ mà ỷ tu vi của , tùy ý chà đạp nhân mạng, coi tính mạng thường gì, thậm chí còn lấy đó vui.”

 

“Vậy đó thì ?” Diệp Đàn hỏi.

 

tuy chỉ say mê tu luyện, cũng từng nghĩ sẽ ỷ tu vi để giúp đỡ thường, nhưng cũng thể chịu đựng việc ỷ tu vi để chuyện ác. Cho nên, cãi một trận với đại sư , còn giao đấu với . Hắn lấy mạng , đ.á.n.h nên dốc lực bỏ chạy. Sau đó, sư phụ hạ lệnh thanh lý môn hộ, trốn , mãi cho đến tận bây giờ.”

 

“Vậy tại ông bắt hai bạn của ?” Diệp Đàn hỏi.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

“Nói cũng trùng hợp.” Kiều Thành Hải : “ vẫn luôn trốn tránh khác, để ai phát hiện hành tung của , tránh sư phụ và các sư tìm thấy. hai hôm khi ngoài săn thú trong núi, vô tình thấy hai họ lăn từ sườn núi xuống, bèn tay giúp một phen. Nào ngờ hai họ thấy , sợ họ tiết lộ hành tung của , nên mới đưa họ về đây, định bụng đợi tương lai rời khỏi nơi sẽ thả họ về.”

 

Hóa là như .

 

Diệp Đàn Kiều Thành Hải, tuy vì tự bảo vệ mới bắt Tần Thành và Văn Tĩnh, nhưng rốt cuộc cũng tay với thường. Cũng may gây tổn thương gì cho Tần Thành và Văn Tĩnh, nếu cho dù ác ý, cũng cho một bài học nhớ đời.

 

“Xin hai vị tiền bối lượng thứ.” Trong lòng Kiều Thành Hải căng thẳng, rõ ràng hai bên ngoài quan hệ tầm thường với hai vị tiền bối , rốt cuộc bắt còn giam lỏng ở đây, cũng hai vị tiền bối sẽ xử lý thế nào.

 

“Đại sư của ông, tên là Diệp Hưng Minh ?” Thạc Tâm liền hỏi.

 

Kiều Thành Hải lập tức kinh ngạc, phắt Thạc Tâm: “Tiền bối ?”

 

“Hóa , ông chính là đồ cuối cùng còn sót của lão già Vạn Khang đó .” Diệp Đàn quan sát Kiều Thành Hải từ xuống . Lúc chỉ t.ử còn sót của Vạn Khang đang bế quan tu luyện ở đó, bọn họ đây còn nghĩ, nên tìm cơ hội lôi tên đó xử lý luôn , tránh để gây họa cho chúng sinh, ngờ hôm nay gặp ở đây, hơn nữa, còn là một .

 

Cái tính là tre mọc măng nhỉ?

 

“Vạn Khang?” Đối với cái tên , Kiều Thành Hải cảm thấy xa lạ: “Cô sư phụ tên là Vạn Khang?”

 

“Ông chắc từng thấy mặt sư phụ đúng ?” Diệp Đàn vội hỏi.

 

“Chưa.” Kiều Thành Hải lắc đầu, : “Từ khi đến bên cạnh sư phụ, vẫn luôn là đại sư bọn họ dẫn dắt , sư phụ chỉ thỉnh thoảng xuất hiện chỉ điểm cho chúng một chút. Hơn nữa, mỗi sư phụ xuất hiện đều đeo mặt nạ, đừng , ngay cả đại sư bọn họ cũng từng thấy mặt mũi sư phụ thế nào.”

 

Nói đến đây, Kiều Thành Hải chợt phản ứng , kinh ngạc Diệp Đàn và Thạc Tâm: “Sao hai tên đầy đủ của sư phụ , còn nữa, cái gì gọi là là đồ cuối cùng còn sót của ông ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-615-de-tu-cuoi-cung-cua-van-khang.html.]

Diệp Đàn nhướng mày, giọng điệu nhẹ nhàng : “Ồ, quên cho ông , sư phụ của ông và cả bảy sư sư tỷ sư gì đó của ông, đều ngỏm củ tỏi , sẽ đến tìm ông nữa .”

 

“Cái gì!” Kiều Thành Hải quả thực dám tin tai , sợ hãi bao nhiêu năm nay, cứ thế mà c.h.ế.t : “Chuyện là thật?”

 

lừa ông gì.” Diệp Đàn : “Lừa ông cũng chẳng lợi lộc gì.”

 

Thấy Diệp Đàn chuyện giống như đang giả vờ, Kiều Thành Hải khó giấu sự kích động trong lòng. Nếu thực sự là như , sẽ cần sống những ngày tháng trốn chui trốn lủi nữa, thể đường đường chính chính giữa đám đông, thể tùy ý sống cuộc sống của , chứ sống ẩn dật, cô độc đến già trong rừng sâu núi thẳm .

 

Mặc dù là tu sĩ, tu sĩ nên bế quan tu luyện nhiều hơn, nhưng tuy tu sĩ, tâm thái vẫn thiên về thường hơn. Hắn khao khát thể sống cuộc sống tự do bình thường, tu luyện bao giờ là mục đích cuối cùng của , luôn hy vọng thể giống như thường, kết hôn sinh con, sống cuộc sống đơn giản vui vẻ.

 

“Đại ân của hai vị tiền bối, vãn bối suốt đời khó quên.” Lần Kiều Thành Hải hành lễ với Diệp Đàn và Thạc Tâm càng thêm cung kính lễ phép: “Sau nếu chỗ nào dùng đến vãn bối, hai vị tiền bối cứ việc sai bảo.”

 

Nói xong, chút ngượng ngùng : “Chuyện vãn bối bắt bạn của hai vị tiền bối, thực sự xin , vãn bối nhất định sẽ bồi thường.”

 

“Cái , ông tự liệu mà .” Diệp Đàn và Thạc Tâm định giao Kiều Thành Hải cho công an. Thứ nhất, đối phương gây tổn thương gì cho Tần Thành và Văn Tĩnh. Thứ hai, cũng việc công để bản lĩnh của Thạc Tâm đến, dù hai cũng định ẩn trong chuyện .

 

Hơn nữa, để Tần Thành và Văn Tĩnh nợ ân tình của một tu sĩ, đối với Tần Thành và Văn Tĩnh mà , cũng là một chuyện lợi hơn.

 

“Đa tạ hai vị tiền bối.” Thấy Diệp Đàn và Thạc Tâm dường như định so đo nhiều, trong lòng Kiều Thành Hải thở phào nhẹ nhõm.

 

“Đã ông bên còn chuyện gì nữa, chúng đưa bạn chúng đây.” Diệp Đàn .

 

“Được.” Kiều Thành Hải gật đầu. Còn về tình hình sư phụ và các sư của , hai vị tiền bối , định hỏi kỹ. Nghĩ nghĩ chắc chắn thoát khỏi liên quan đến hai vị tiền bối, chắc chắn là đối phương ác đụng tay hai vị tiền bối, mới gặp họa sát như .

 

Mà đối với cái c.h.ế.t của sư phụ và mấy sư , càng vui mừng khi thấy kết cục đó.

 

Diệp Đàn và Thạc Tâm gật đầu với Kiều Thành Hải, khỏi hang động nơi Kiều Thành Hải sinh hoạt. Ra ngoài thấy Tần Thành và Văn Tĩnh vẫn đang yên lặng co ro trong góc hang, Diệp Đàn với hai : “Đi thôi, chúng về nhà.”

 

Nghe Diệp Đàn , Tần Thành và Văn Tĩnh đều phấn khích dậy. Văn Tĩnh bước tới khoác tay Diệp Đàn, cảm kích : “Diệp Đàn, Thạc Tâm, cảm ơn hai .”

 

Tần Thành cũng bước tới chân thành lời cảm ơn.

 

Bốn rời khỏi hang động, Diệp Đàn và Thạc Tâm đưa hai đến một nơi vắng vẻ, : “Hai hỏi thì hỏi .”

 

 

Loading...