Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 634: Tốt Nghiệp Đại Học Và Chuyến Trăng Mật Bí Mật
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:29:33
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Đàn nắm tay Đoàn Tử, khẽ : “Sau tao nhất định sẽ cố gắng hết sức để liên lạc với mày.”
“Ừm.” Trong mắt Đoàn T.ử lấp lánh ánh lệ, nhẹ nhàng ôm Diệp Đàn một cái: “Tiểu Đàn, sẽ luôn nhớ em.”
Nói xong, Đoàn T.ử về phía Thạc Tâm: “Sau Tiểu Đàn giao cho , nhất định đối xử với cô .”
“Yên tâm, sẽ luôn bảo vệ cô .” Thạc Tâm đáp lời trịnh trọng.
Đoàn T.ử gật đầu, những năm chung sống , nó tự nhiên tin tưởng nhân phẩm của Thạc Tâm.
Mắt thấy ngôi băng thứ hai rơi xuống, dù nỡ đến , nó cũng chỉ đành lời từ biệt với Diệp Đàn và Thạc Tâm: “ đây, hai bảo trọng.”
“Đoàn Tử, mày cũng bảo trọng.”
Đoàn T.ử với Diệp Đàn, ôm cô một cái đầy lưu luyến, lúc mới nhảy vọt lên, bay về phía băng đang rơi xuống. Chỉ thấy Đoàn T.ử bay đến giữa trung liền hóa thành một luồng lưu quang, b.ắ.n v.út về phía bầu trời, nhanh còn thấy bóng dáng.
Diệp Đàn ngẩng đầu bầu trời, một giọt nước mắt từ khóe mi lăn xuống.
Thạc Tâm đầu vẻ mặt đau lòng của Diệp Đàn, liền nhẹ nhàng ôm lấy cô, : “Tin rằng các em nhất định sẽ gặp .”
“Vâng.” Diệp Đàn khẽ gật đầu, nhẹ nhàng nghiêng đầu tựa vai Thạc Tâm: “Đoàn T.ử cuối cùng cũng về nhà .”
“ .”
Từ khi Đoàn T.ử rời , Diệp Đàn hụt hẫng mất mấy ngày. Tuy đó khi Đoàn T.ử du lịch vòng quanh thế giới cũng thường xuyên gặp mặt, nhưng ít lúc nào cũng thể liên lạc . Còn , cô dù thế nào cũng liên lạc với Đoàn T.ử nữa.
Nhìn kho hệ thống, vòng rút thưởng và giao diện đổi đồ, còn A Mộc trong phòng mô phỏng, tất cả đều giống như , chỉ là thiếu mất Đoàn Tử, cô nhất thời thể thích ứng .
cũng may hiện giờ cô và Thạc Tâm đều sắp nghiệp, sự bận rộn khi nghiệp cuối cùng cũng xua tan nhiều nỗi buồn ly biệt. May mà còn Thạc Tâm ở bên cạnh, dần dần, Diệp Đàn cuối cùng cũng nguôi ngoai, còn khó chịu như nữa.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Khóa sinh viên của bọn họ là lứa sinh viên đầu tiên khi khôi phục thi đại học, cũng là lứa nghiệp đầu tiên khi khôi phục, nhà trường vô cùng coi trọng khóa sinh viên , lễ nghiệp cũng long trọng.
Bận rộn hơn một tháng, bằng nghiệp cuối cùng cũng mới toanh lò.
Sinh viên nghiệp khóa thể là cần lo lắng về việc , bởi vì bao phân phối. Khi nghiệp, mỗi đều nơi sẽ đến. Diệp Đàn cũng cảm thán, sinh viên đại học thời đại thật sự quá giá, cần giống như sinh viên đời , nghiệp đồng nghĩa với thất nghiệp, mỗi năm mùa tuyển sinh đại học đều cạnh tranh vô cùng khốc liệt.
“Diệp Đàn, phân đến đơn vị nào thế?” Tống Phỉ liền hỏi.
“Cục Địa chất.” Diệp Đàn : “Có điều, tớ tạm thời định báo danh, định đợi qua một thời gian nữa hãy .”
“Hả!” Tống Phỉ chớp chớp mắt: “Tại ?”
Diệp Đàn mím môi , : “Nói thì, tớ và Thạc Tâm vẫn đàng hoàng hưởng tuần trăng mật , nghiệp, hai đứa tớ định một chuyến du lịch nghiệp, đợi du lịch xong tớ mới báo danh.”
Văn Tĩnh mắt sáng lấp lánh: “Ý kiến đấy, về tớ với Tần Thành một tiếng, hai đứa tớ cũng một chuyến du lịch nghiệp, về hãy báo danh.”
“A, đúng !” Tống Phỉ cũng vội : “Tớ và Kiều Ích Dân cũng hưởng tuần trăng mật , ái chà, thiệt thòi quá.”
Kiều Y Y và Văn Tĩnh liền : “Cứ như bọn tớ đều hưởng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-634-tot-nghiep-dai-hoc-va-chuyen-trang-mat-bi-mat.html.]
Tống Phỉ nhíu mày, thở dài : “Các còn đỡ, nếu bù đắp tuần trăng mật, chỉ cần điều chỉnh thời gian một chút là . nhà tớ Kiều Ích Dân căn bản là rảnh a.”
Kiều Ích Dân khi kết thúc khóa bồi dưỡng liền điều đến Cục Công an thành phố Bắc Kinh, hiện giờ bận tối mắt tối mũi, đừng du lịch nghiệp trăng mật, ngay cả cuối tuần cũng chắc thời gian nghỉ ngơi.
Bận đến mức bay lên luôn chứ.
“Hết cách , gần đây xảy vụ án lớn, bọn họ chắc chắn đặc biệt bận rộn.” Kiều Y Y liền : “Nhà tớ Tắc Hiên cũng rảnh, cho nên, tớ với là cùng cảnh ngộ.”
“Haizz, chị em cùng khổ mà.” Tống Phỉ dựa vai Kiều Y Y, Văn Tĩnh và Diệp Đàn, : “Hai đúng là khiến ghen tị.”
Diệp Đàn và Văn Tĩnh ha hả.
Tuy nghiệp, nhưng may mà đều ở Bắc Kinh, bình thường liên lạc cũng tiện. Chỉ Tống Phỉ, đợi nếu Kiều Ích Dân về thị trấn Thất Lý, cô cũng sẽ theo về, nhưng hiện tại tạm thời cũng đang ở Bắc Kinh.
Lần cái gọi là du lịch nghiệp của Diệp Đàn và Thạc Tâm, tự nhiên là để che mắt khác. Hai khi rời khỏi Bắc Kinh liền bắt xe An Thị. Lúc Đồng Thiếu Khanh đặt động phủ tại Thiên Nhai Lĩnh, chính là vì Thiên Nhai Lĩnh là nơi linh khí nồng đậm nhất bộ Lam Tinh, nếu , Hành Nho Chân Quân cũng sẽ đặt lối trận pháp truyền tống trong Thiên Nhai Lĩnh.
Thiên Nhai Lĩnh là một trong những dãy núi rộng lớn nhất Hoa Quốc, một dãy khác chính là Hưng An Lĩnh ở Đông Bắc.
linh khí ở Thiên Nhai Lĩnh rõ ràng còn nồng đậm hơn Hưng An Lĩnh một chút. Mà đối với Thiên Nhai Lĩnh, vẫn còn nhiều vùng đất cần khám phá, nhận thức của con hiện tại đối với Thiên Nhai Lĩnh còn đến một phần trăm.
Cho nên, Thiên Nhai Lĩnh tự nhiên cũng là nơi nhất để Diệp Đàn và Thạc Tâm gian lận.
Hai đến một nơi hiếm dấu chân ở sâu trong Thiên Nhai Lĩnh, Diệp Đàn liền lấy Vân Tinh Kim và Kim Huyền Thiết mỗi loại hơn một ngàn ký.
Đừng Vân Tinh Kim và Kim Huyền Thiết tổng cộng chỉ lấy đến ba ngàn ký, nhưng đối với Hoa Quốc hiện nay mà , là đủ dùng . Nếu nhiều hơn nữa, chừng sẽ phá vỡ sự cân bằng nào đó, cho nên, lượng hiện tại là vặn.
Thạc Tâm từ từ thi triển linh lực, nén Vân Tinh Kim và Kim Huyền Thiết đó một cách đồng đều trong lòng núi, để chúng từ từ hòa một thể với đá trong núi.
“Được , xong .” Thạc Tâm lau mồ hôi lấm tấm trán. Những việc nếu ở tu chân giới thì chẳng là gì, nhưng thi triển ở Lam Tinh, vẫn chút tốn sức.
Diệp Đàn thấy , vội đưa Tinh Linh Quả chuẩn sẵn miệng Thạc Tâm, hỏi: “Có đỡ hơn chút nào ?”
Thạc Tâm : “Yên tâm, , nhanh sẽ hồi phục .”
“Vâng.” Diệp Đàn gật đầu, đút cho Thạc Tâm thêm mấy quả Tinh Linh Quả, thấy trán còn đổ mồ hôi nữa mới yên tâm.
“Đi thôi, chúng dạo bốn phía cho thỏa thích.” Thạc Tâm liền với Diệp Đàn. Đã là ngoài hưởng tuần trăng mật, tự nhiên thể về nhanh như .
“Được.” Hai lấy một khối đá nén Vân Tinh Kim và Kim Huyền Thiết, liền rời khỏi Thiên Nhai Lĩnh.
Hai tháng , Diệp Đàn và Thạc Tâm trở về Bắc Kinh, nghỉ ngơi một đêm xong liền đến nhà họ Tần.
Ông cụ Tần thấy Diệp Đàn và Thạc Tâm thì vui mừng: “Ông Tiểu Thành và Tiểu Tĩnh , hai đứa du lịch nghiệp .”
“Vâng, mới về ạ.” Diệp Đàn .
Ông cụ Tần bảo: “Không tồi, trẻ tuổi thì nên nhiều nơi một chút, các cụ cấm sai, vạn cuốn sách bằng vạn dặm đường.”
“Chính là ạ.” Diệp Đàn liền : “Đây cũng là nguyên nhân hôm nay chúng cháu đến tìm ông cụ ạ.”