Túc Bạch ăn một miếng, ngẩng đầu cô, Khúc Tiểu Tây: "Hì hì."
Túc Bạch cẩn thận thoáng qua bình rượu, cảm thấy cái "Hì hì" chỉ sợ đúng lắm.
Khúc Tiểu Tây quả nhiên rót thêm một ly, Túc Bạch đếm đếm, ly thứ tư . Anh về phía Khúc Tiểu Tây.
Ừ, mặt đỏ; ánh mắt sáng lấp lánh vẻ vẫn tỉnh táo; miệng khá đơn thuần. Quả thật giống với bộ dạng của một con ma men.
Khúc Tiểu Tây: "Kỳ thật.. kho báu á!"
Túc Bạch cùng Thẩm Hoài cùng về phía Khúc Tiểu Tây.
"Chính là cái rắm!"
Khúc Tiểu Tây một ngụm uống hết, : "Tìm kho báu cái gì, tìm thỏi vàng cái gì, gì chuyện t.r.a t.ấ.n như ?"
Túc Bạch: "……"
Thẩm Hoài: "……"
Tiểu Đông liếc qua: "Em gái say ?"
Tiểu Bắc kiên định: "Chị ngàn ly say."
Tiểu Đông: "À, đúng."
Khúc Tiểu Tây lắc lắc chén rượu, sắc mặt càng ngày càng trắng, vốn bộ dạng của uống say. Quả thật cô uống say, thậm chí so với bất cứ lúc nào còn tỉnh táo hơn. Tỉnh táo đến mức mỗi động tác nhỏ của khác cô đều nhớ kỹ.
Cô cúi đầu thoáng qua chén rượu, hết. Khúc Tiểu Tây lập tức duỗi tay, ơ, trong bình rượu cũng hết. Cô bĩu môi : "Mời ăn cơm, thế nhưng còn cho ăn no uống đủ?"
Cô ngẩng đầu về phía Thẩm Hoài, nhẹ giọng: "Lại thêm một bình rượu nữa?"
Thẩm Hoài: "Rượu hại , xem cô lẽ uống nhiều đấy?"
Khúc Tiểu Tây lắc đầu : "Không đủ, loại chuyện như uống rượu hoặc uống hoặc uống đến uống mới thôi. Cái kiểu nửa vời như thì gì? Không thú vị."
Cô mềm mại , khẳng định: " cảm thấy thể uống nữa."
Thẩm Hoài nghĩ, lúc bắt đầu cô còn thể uống, giờ uống để yên. Rõ ràng Khúc Tri Thiền say nhưng Thẩm Hoài tin lắm. Có vài 100% tỉnh táo nhưng nghĩa đó say.
Không nghĩa say
" cảm thấy nên dừng ."
Khúc Tiểu Tây như thế nào, đột nhiên vẻ tỉnh táo!
Cô lời lẽ chính đáng: " cần chú thấy thế nào, thấy là !"
Thẩm Hoài: "……"
Túc Bạch gắp một khúc cá tiếp tục ăn.
Khúc Tiểu Tây: "Chú Thẩm ……"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-185-tinh-yeu-cua-anh-ngu.html.]
Khóe miệng Thẩm Hoài run rẩy, còn đang tráng niên đấy, mới hơn 30 tuổi chứ bao nhiêu, gọi là chú? Cô gái quá đáng ?
Mặt lạnh nhạt: "Nếu cô uống say, sẽ mặc kệ cô."
Khúc Tiểu Tây nháy mắt xuy một tiếng, bật : "Uống say? mà uống say?" Cô cứ như chuyện buồn lắm, : "Chú uống say… chính là khinh thường ."
Cô thật… một chút cũng say.
Cô thừa bản uống nhiều sẽ nhiều nhưng khả năng uống say. Người nhiều mà gọi là uống say ? Dĩ nhiên .
Thẩm Hoài nhíu mày nhưng vẫn gọi thêm một trận bình rượu. Dĩ nhiên rượu trắng dám gọi, chỉ gọi một bình rượu vang đỏ. Loại rượu dễ say. Giám đốc nhà hàng tự đem rượu . Mắt ông thẳng nhưng nội tâm bắt đầu phi ngựa bịch bịch bịch .
Ông nhận Cao tiểu thư, là trong lòng Ngũ đấy. Thế nhưng bây giờ ở cùng chỗ với đám Thẩm . Thật khiến giám đốc ông chút yên tâm. Đều là đàn ông với , cũng đừng Cao tiểu thư tuổi còn nhỏ , vẫn luôn một ít kẻ hổ, chút khách khí nọ.
Hơn nữa, xem, còn gọi thêm rượu, rõ ràng chuốc say , nhân phẩm thật quá kém!
Vô sỉ!
Bỉ ổi!
Thiếu đạo đức!
Ông bảo vệ tình yêu của Ngũ ngay bây giờ!
Kể cả lưu tên họ, ông cũng là đàn em trung thành nhất!
Ông !
Giám đốc động tác chậm, ông chào mời: "Rượu vang đỏ mở uống ngay là ngon nhất."
Mắt Khúc Tiểu Tây liếc thấy giám đốc rót rượu ly, cô nghiêng đầu : "Mấy đoán sở trường đặc biệt của là gì?"
Thẩm Hoài: "……"
Túc Bạch: "Viết văn." Tiếp tục ăn cá.
Khúc Tiểu Tây lắc đầu, mỉm .
Mấy đứa nhóc tò mò cô, chị/ em còn giỏi cái gì, sở trường đặc biệt gì mà . Dưới cái chăm chú của , Khúc Tiểu Tây mỉm , : "Chân đó… sở trường đặc biệt!"
*Đoạn bé Tây cố ý chơi chữ, "sở trường" chữ "trường" nghĩa là dài. Bé lái của cái gì đặc biệt dài, đó bé trả lời là chân, tự khen đó.
Oa oa oa!
Quả thực lặng ngắt như tờ.
Khúc Tiểu Tây: "Mấy thật hài hước."
Hài hước , bình thường thật đúng là thưởng thức nổi.
Khúc Tiểu Tây: "Thật lời thầy Túc cũng sai, quả thật am hiểu văn. Thế nhưng nếu so sánh với văn thi càng giỏi kể chuyện, đặc biệt là kể chuyện ma hơn."
Cô nhi viện bọn cô một đầu bếp là dì Lý, chính là dì Lý thích radio . Bà còn thích kể chuyện. Khi còn nhỏ mấy đứa bé gọi cô chẳng dì chơi nên truyện ma trở thành một thứ tiêu khiển . Dù nhiều chuyện xưa bà kể, mấy đứa bé bọn cô sợ nhưng vẫn cứ .