Ngay lúc chân Khúc Tiểu Tây tê rần, Tần An cuối cùng mới xoay , bước trong mà vòng qua hoa viên theo đường cửa sổ tiến một gian phòng.
Khúc Tiểu Tây: "!!!"
Túc Bạch: "???"
Hai yên lặng như , cực kỳ phúc hậu lén lén lút lút theo. Hai cửa sổ dòm về phía , mới ngẩng đầu nên ngó ngó thấy đôi nam nữ trong phòng bắt đầu ôm , dây dưa phát lửa nóng liên tục.
Khúc Tiểu Tây: "!!!"
Túc Bạch giữ c.h.ặ.t Khúc Tiểu Tây một phen vội kéo cô lách qua một bên.
Hai nhanh ch.óng rời khỏi bằng cửa , cũng quan tâm đến chỗ sạch sẽ mà trực tiếp luôn bậc thang cửa . Khúc Tiểu Tây thấy nghề Paparazzi nữa nhưng bản năng nghề nghiệp vẫn còn. Liếc mắt một cái cô nhận chỗ đúng.
Tần An , quả nhiên giống như bề ngoài.
Cô nhỏ giọng : "Thật đáng tiếc, thấy phụ nữ là ai."
Túc Bạch: "……"
Anh nghiêm túc hỏi: "Em thấy ngượng ?"
Khúc Tiểu Tây buồn bực hỏi : "Lại em lén lút loại chuyện , em ngượng?"
Lời thật khiến cách nào phản bác.
Túc Bạch: "Em hình như cũng lý."
Khúc Tiểu Tây: "Là đặc biệt lý chứ." Khúc Tiểu Tây bắt đầu lải nhải: "Quả nhiên thể mặt mà bắt hình dong. Chuyện cũng chẳng liên quan gì đến chúng , mỗi tội thật tò mò ở cùng với là ai."
Túc Bạch cô mở to mắt tò mò, nhịn duỗi tay xoa nhẹ đầu cô, : "Lòng hiếu kỳ quá nặng ."
Khúc Tiểu Tây híp mắt, tủm tỉm: "Anh nhận phụ nữ ."
Cô bản tính nhạy bén của paparazzi đó.
Túc Bạch: "Đừng xen việc của khác."
Khúc Tiểu Tây b.úng tay một cái: "Anh nhận ."
Nếu nhận sẽ như .
Túc Bạch câu khóe miệng một chút, : "Thế cũng cho em."
Khúc Tiểu Tây: "Quào! Anh… !" Cô dùng sức chọc chọc chân Túc Bạch, mắng: "Anh thật phúc hậu."
Khóe miệng Túc Bạch nhếch lên, tâm tình vẻ tồi : "Sẽ cho em."
Khúc Tiểu Tây: "Em với ……"
"Cô Cao!!!"
Vu Mãnh tìm một vòng lớn, hai vòng cực lớn, ba vòng siêu siêu lớn, rốt cuộc tìm Khúc Tiểu Tây. Hắn vui sướng: "Không nghĩ tới thật là cô, lầm mà ."
Khúc Tiểu Tây: "……" Đại ca, tui chính là trốn đó.
Vu Mãnh mừng rơn: "Chúng thật duyên."
Hắn tiến lên, ngay đó buồn bực về phía Túc Bạch, : "Vị chính là?" Hình như nghĩ tới cái gì, vỗ tay: " nhớ , nhớ , đây là hàng xóm nhà cô. Tên gì nhể?"
Túc Bạch: "……"
Vu Mãnh nghiêm túc nghĩ nghĩ, đó lắc đầu: "Nghĩ . Xin chào, là Vu Mãnh, là fans trung thực của cô Cao."
Túc Bạch: "Túc Bạch."
"Cái gì Tô? Tô trong Tô Châu?"
(*) Đoạn bạn Vu nhầm chữ Túc với chữ Tô do đồng âm nha.
"Túc trong ký túc xá."
Vu Mãnh: "Còn họ hở? còn qua bao giờ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-276-khong-giong-nhu-be-ngoai.html.]
Khúc Tiểu Tây khanh khách: "Giờ ?"
Vu Mãnh vỗ chân một phát: "Nói đúng."
Hắn ở hai bên , ba sóng vai ở bậc thang, Vu Mãnh tò mò hỏi: "Sao cô tới nơi ? Sao chuyên tâm ở nhà nghiêm túc bản thảo?"
Làm fans một, cảm thấy cô như thật quá chuyên nghiệp.
"Cô như là !"
Khúc Tiểu Tây: "……"
Cô ngoài nhưng trong : " quyết định nghỉ ngơi mấy ngày, ngày mai sẽ đăng báo."
Vu Mãnh k** r*n tiếng: "Sao thể? Sao cô thể lãnh khốc vô tình như ?"
Khúc Tiểu Tây sâu kín : " chính là lãnh khốc vô tình như , giờ b.út danh mới của là Vô Tình."
Vu Mãnh: "……"
Hắn tủi vô cùng Khúc Tiểu Tây, Khúc Tiểu Tây: "Nhìn cái gì mà ."
Vu Mãnh: "……"
Khúc Tiểu Tây: "A."
Vu Mãnh: "Cô thể như thế."
Hắn chằm chằm Khúc Tiểu Tây, từ biểu cảm của cô xem đùa .
Khúc Tiểu Tây: "Hì hì."
Vu Mãnh: "……"
"Vu thiếu gia, đồ ăn ngài chọn tới đây." Giám đốc câu lạc bộ bưng đĩa đồ ăn qua, thấy Túc Bạch và Khúc Tiểu Tây ngay bên cạnh, khóe miệng co rút. Nếu trong lòng liên tục miễn cưỡng định thì khi ngay giây tiếp theo trượt ngã cái oạch.
Vu Mãnh: "Đưa ."
Tuy đến nơi đều ăn cơm nhưng phàm những lúc tham gia tiệc như , Vu Mãnh đều ăn. Hắn với những kẻ khác giống , vẫn còn là trẻ con, thể còn đang phát triển đấy.
"Hai nếm thử ?"
Khúc Tiểu Tây gật đầu: "Muốn."
Túc Bạch khiển trách giám đốc, : "Hóa còn thể gọi món." Vẻ mặt "Sao ông sớm".
Giám đốc: "……" Đây là đãi ngộ đặc thù dành riêng cho Vu công t.ử, mấy ?
Dù ai mà chả hiểu ý trong mắt giám đốc ? Khúc Tiểu Tây và Túc Bạch thừa hiểu nhưng vẫn mở tao hai mắt lom lom, khóe miệng giám đốc tiếp tục co rút: "Hai vị chờ một lát, đây chuẩn liền."
Hắn như còn cảm nhận thấy thú vui đời, bỗng xoay , kỳ lạ thật, thấy ba sóng vai bậc thang.
Giám đốc: "……"
Vu thiếu gia chẳng ý , thoạt còn vẻ chân ch.ó nịnh nọt.
Lại thêm một kẻ ý đồ thọc gậy bánh xe, ý đồ chắc hướng đến vị tiểu thư . Thiếu nữ gì đặc biệt mà khiến cho Đỗ Bách Tề và Vu thiếu gia với phong cách khác đều ý định thọc gậy bánh xe? Nhìn qua cũng chỉ thấy là một thiếu nữ tuổi lớn lắm.
Hơn nữa, lấy ánh mắt duyệt qua vô của thì cô gái chắc chắn cố tình trang điểm cho già .
Cô khẳng định còn trẻ hơn dáng vẻ bề ngoài.
Có điều, càng kỳ quái,
Chưa từng , Đỗ Bách Tề khẩu vị như .
Cũng , Vu thiếu gia cùng tiểu thư nhà nào ở chung vui vẻ như .
Hắn đầu thoáng qua nữa, tầm mắt dừng Túc Bạch. Không thể chứ ba phong cách khác .
Cho nên, bọn họ thể đồng thời coi trọng một ? Thật khiến hoang mang quá! Chẳng lẽ cô gái gì đặc biệt?
Bước chân dần dần thả chậm, đầu liếc mắt xem xét một cái nữa, thật sự… gì hết.