Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 336: Con đường đúng đắn

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:58:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hiện tại cô tiếng chăm sóc gia đình nhưng hai họ gì cả. Gia sản trong nhà cũng một phần của họ. Kể cả bây giờ tiền cô cũng lấy , mặt khác. Dù đó là Lam tiểu thư quan hệ tồi, Khúc Tiểu Tây cũng lắm mồm mà khoe mẽ.

Lời nào nên , lúc nào nên , khi nào cần tỏ yếu thế, cô đều rõ ràng.

Như bây giờ, cần thể hiện sự yếu thế của .

"Em định kết hôn trong mấy năm gần đây." Khúc Tiểu Tây nhẹ giọng , cô rót nước thêm ấm , : "Lại , nếu may mắn gặp còn đỡ. Nếu xui xẻo gặp kẻ thì ? Em dám hỏa nhãn kim tinh để thể 100% tìm ."

Lam tiểu thư: "Em như cũng sai."

"Dĩ nhiên , nếu ý đồ lừa dối thì đừng là em, kể cả những phụ nữ kiến thức rộng rãi cũng chắc lừa. Thế nên em tiếp xúc là nhất." Cô đưa tách cho Lam tiểu thư: "Chị nghĩ em, nhỡ dẫn sói nhà thì bây giờ?"

Lam tiểu thư suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.

"Em như cũng đúng. Không nhiều năm như chị cũng tìm nào đấy thôi, phần lớn cũng do sợ tìm đáng tin cậy. Rồi nhỡ may bao nhiêu tiền vất vả tích cóp, bản dám tiêu mất trắng."

"Phải đó, đó."

Hai cứ thế mà buôn chuyện với .

Chẳng bao lâu, ngoài sân viện truyền đến tiếng , là giọng của mấy Tiểu Bắc tan học về. Từ khi dọn qua bên , mấy đứa nhỏ thành lập một phân đội, lượng càng ngày càng gia tăng, ngoại trừ Tiểu Bắc và Tiểu Thạch Đầu, còn thêm bạn nhỏ Tiểu Bảo mới dọn qua và con trai cặp vợ chồng lầu 2. Cả đám cùng chơi cùng học.

Bốn bé trai về cùng lúc, đang gì mà vô cùng hớn hở phấn chấn.

Tầm mắt Lam tiểu thư dừng Tiểu Bảo, cảm khái: "Thằng bé cứ theo Túc Bạch luôn ? Cha nó cũng thể yên tâm mà mặc kệ con ?"

Khúc Tiểu Tây bật , : "Cha thằng bé ở đây cũng , em cảm thấy con Túc Bạch còn đáng tin hơn cha nó nhiều."

Lam tiểu thư: "Em ?"

Khúc Tiểu Tây đúng lý hợp tình: "Gia đình bình thường ông bố nào thể để con lạc mất?"

Liếc thấy mấy đứa Tiểu Bắc về, chị dừng câu chuyện. Lam tiểu thư thuận thế dậy: "Chị cũng về nhà đây."

Khúc Tiểu Tây tiễn cửa, Tiểu Bắc ngoan ngoãn chào hỏi, Khúc Tiểu Tây nghiêng mắt thoáng qua, hỏi: "Tiểu Bảo ?"

Ngày thường Tiểu Bảo đều trực tiếp qua đây, cùng Tiểu Bắc ôn tập bài vở với , hôm nay đến mà về nhà.

Tiểu Bắc: "Tiểu Bảo về nhà ngủ."

Khúc Tiểu Tây đồng hồ, 3 giờ rưỡi, nghi ngờ hỏi: "Ngủ giờ á?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-336-con-duong-dung-dan.html.]

Tiểu Bắc gật đầu: " , cha đêm nay sẽ đến đây, đến nhà ga đón nên ban ngày cần ngủ sớm một chút, bằng tối đến tỉnh ."

Tiểu Bắc năng rành mạch: "Chị, cha Tiểu Bảo dọn đến cách vách nhà chúng , thể ?"

Khúc Tiểu Tây hỏi : "Vì ?"

Tiểu Bắc: "Bởi vì chú là Thẩm Hoài đó. Em còn nhớ rõ chuyện lúc chú cưới chị vợ nhỏ đấy."

Nói đến cái , Tiểu Bắc liền ghét bỏ bĩu môi.

Khúc Tiểu Tây bật : "Sẽ ."

Tiểu Bắc vẫn giữ nguyên bộ dáng lo lắng sốt ruột.

Khúc Tiểu Tây: "Chúng chỉ là hàng xóm thôi, thậm chí còn thuộc bằng hàng xóm trong cùng một khu nhà. Ngày thường chắc cũng tiếp xúc gì . Một khi thì chị việc gì lo lắng? Mọi gặp thì ."

Tiểu Bắc: "Em sợ chú cứ quấn lấy nhà bỏ ?"

Khúc Tiểu Tây : "Bên chú chẳng thiếu phụ nữ, cái chắc ." Cô bóp bóp khuôn mặt c* , : "Sao em cứ thích tự biến thành một nhóc lo nghĩ ?"

Tiểu Bắc: "Em bảo vệ chị."

Khúc Tiểu Tây bật : "Vậy em nhất thì đấy nhé."

Tiểu Bắc kiên định: "Em !" Tạm dừng một chút, : "Không , em với trai, bọn em lên tinh thần phòng ngừa tất cả những kẻ ý đồ gây rối, bọn em chằm chằm mới ."

Khúc Tiểu Tây: "……"

Tiểu Bắc: "Muốn đề phòng nào đó hổ."

Khúc Tiểu Tây: "???"

Tiểu Bắc bốc cháy ý chí chiến đấu hừng hực, kiên định: "Em sẽ gọi cả Tiểu Thạch Đầu cùng Tiểu Bảo giúp."

Khúc Tiểu Tây dở dở : "Thiệt giả?"

Tiểu Bắc: "Thật đó!"

Khúc Tiểu Tây một tiếng: "Chuyện của chị, hai cần xen , trong lòng chị tự hiểu rõ, Nếu em thực sự nhà trải qua hơn thì hãy cố gắng học cho giỏi, đó mới là con đường đúng đắn nhất."

Tiểu Bắc gật đầu thật mạnh: "Vâng ạ."

 

 

Loading...