Hắn bật : " tin cô lợi hại."
Khúc Tiểu Tây: " một chút cũng lợi hại."
Lôi Tử: "Cho nên… cô tranh cãi với ?"
Khúc Tiểu Tây nghĩ nghĩ cũng bật . Cô cái hộp, thử đ.á.n.h giá xem bên trong là cái gì chân thành : "Cảm ơn ."
Lôi Tử: "Không cần khách khí." Hắn nhướng mày: "Nếu như việc cần nhờ đến thì cứ đến tìm. Cao tiểu thư chuyện, tự nhiên sẽ chối từ."
Khúc Tiểu Tây: "Lời như , Đỗ cũng qua." Cô mỉm hỏi: "Ở trong lòng mấy , chỉ là một cô gái mềm yếu cần trợ giúp đến thế ?"
Lôi Tử: "Cô như thế ?"
Khúc Tiểu Tây vô tội, nhẹ giọng: " là như thế!"
Lôi Tử: "Ha hả."
Cô rõ ràng nhưng thấy .
Hắn chỉ chỉ cái hộp bàn: "Nếu , sẽ tới dạy cô."
Khúc Tiểu Tây lập tức đó là gì, thể loại đồ món phòng ích. Những thời điểm quan trọng nó thể phát huy công dụng vô cùng lớn. Ánh mắt cô sáng lên, : "Vậy… cảm ơn ! chắc sẽ cần!"
Tuy nhưng Khúc Tiểu Tây rõ ràng hưng phấn.
Đó là điều đương nhiên. Cô là một dân tuân thủ pháp luật, đột nhiên nắm trong tay loại đồ dĩ nhiên vô cùng phấn khởi .
Cô thậm chí chờ Lôi T.ử rời khỏi thò tay sờ sờ mặt ngoài của hộp, đôi mắt sáng lấp lánh Lôi Tử, hỏi: " thể mở một cái ?"
Lôi Tử: "Mời."
Khúc Tiểu Tây lập tức mở hộp , quả nhiên bên trong một món v.ũ k.h.í vô cùng tinh xảo. Cô hưng phấn đến đỏ bừng cả mặt: "Lần đầu tiên thấy hàng thật đó!"
Cô c.ắ.n môi: "Cái tặng cho thật ?"
Lôi T.ử động tác của cô còn chút thục nữ nào, trong lòng đối với cô thêm chút phán đoán khác, bật : " , tặng cho cô."
Hắn nhận lấy, nhanh ch.óng lên đạn, động tác cực nhanh: "Cái nếu luyện tập cho thì vẫn cần thời gian. Cô cứ từ từ mà luyện. Nếu cần dạy thì cứ đến tìm ."
Khúc Tiểu Tây: "Cảm ơn a!"
Lôi T.ử bật : "Xem lễ vật của thích."
Khúc Tiểu Tây: " cực kỳ thích. Có điều thể giúp gì . Vô công bất thụ lộc, dù cũng cho một câu rằng gì chứ. , chỉ là một bình thường. Anh bảo văn tiểu thuyết còn , nếu bảo cái khác thì chắc nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-369-qua-tang.html.]
Lôi Tử: " cô nhiều thứ."
Khúc Tiểu Tây: "Cho nên thế nào? những thứ đó xuống, thấy, khác dĩ nhiên cũng thấy. Cũng coi là thứ phức tạp gì, những cái khác cũng thể ."
Lôi Tử: "Đỗ Bách Tề thể thông qua việc xem bản thảo của cô mà xây dựng xưởng mì, cái cũng đơn giản như . Cô đấy, bây giờ sức thiếu, thứ thiếu ở đây chính là kỹ thuật. Tuy cô đem kỹ thuật hết trong tiểu thuyết, trong thiên hạ ai cũng nhưng mấy dám cùng Đỗ Bách Tề bàn việc ăn?"
Hắn mỉm , tới gần Khúc Tiểu Tây, nghiêm túc hỏi: "Cô cảm thấy mấy kẻ dám cùng tranh đoạt với ?"
Khúc Tiểu Tây a một tiếng thật dài, bộ hiểu rõ. Cô : " đây hiểu."
Lôi Tử: "Kỳ thật cô nhận lễ vật , đều sẽ tìm cô."
Điểm , Khúc Tiểu Tây thừa hiểu. Cô bật : "Cho nên cần đó."
Bởi vì nên cô mới nhận.
Khúc Tiểu Tây: "Cô chờ suy xét một chút."
Lôi Tử: "Được."
Tóm , mặc kệ những khác nghĩ thế nào, Khúc Tiểu Tây và Lôi T.ử vẫn trò chuyện khá vui vẻ. Hai thậm chí còn thấy quan hệ đột nhiên hòa hợp đến khó tin.
Lôi Tử: " còn mang cho cô một ít đồ bổ. Tuổi cô lớn nhưng cũng cần bồi bổ mới ."
Khúc Tiểu Tây: "Cảm ơn nha."
Lôi T.ử : "Không cần khách khí."
Tuy là tới khách nhưng khi xong chính sự, Lôi T.ử ý định tiếp tục ở . Hắn dậy: " thấy còn sớm nữa, tiện ở chỗ cô lâu, miễn cho khác hiểu lầm."
Khúc Tiểu Tây nhướng mày.
Lôi Tử: "Cửa nhà cô… bên ngoài qua mười mấy vòng !" Hắn mỉm : "Nghe bước chân thực nhẹ, chắc là phụ nữ."
Khúc Tiểu Tây: " đây đoán là ai , kẻ đầu óc ."
Lôi T.ử đột nhiên : "Vậy coi như tình địch của cô ?"
Khúc Tiểu Tây: "Anh thật thông minh."
Cách chuyện của cô thật giống như đang khen khác.
Lôi T.ử chẳng quan tâm mà thẳng: " thấy chắc là cùng lứa với cô, phái nữ, còn thích cô nữa."
Khúc Tiểu Tây: "Anh ?"
Lôi T.ử gật đầu: "Ghen ghét thôi, giống như vĩnh viễn khả năng trở thành bạn bè của Đỗ Bách Tề ."