Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 398: Cho leo cây

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:59:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hai lên xe, Túc Bạch khởi động, xe nhanh ch.óng về.

Khúc Tiểu Tây: "Chúng giữa trưa ăn gì?"

Túc Bạch: "Trời lạnh, ăn gì ấm áp chút ."

Nhắc đến cái , Khúc Tiểu Tây lập tức : "Em một nhà, đó em còn từng mời mấy Đỗ đến ăn, ngon lắm, nhất là món thịt dê."

Thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo, ăn món ấm ngon.

Đôi mắt Khúc Tiểu Tây cong cong: "Để em chỉ đường."

Túc Bạch: "Được."

Khúc Tiểu Tây khen: "Túc Bạch, em phát hiện ánh mắt thật đó, quần áo chọn em thích, lắm."

Túc Bạch ừ một tiếng.

Khúc Tiểu Tây: "Anh tiêu bao nhiêu tiền thế? Em trả cho ."

Túc Bạch Khúc Tiểu Tây, Khúc Tiểu Tây đang móc móc ví nhỏ nên căn bản để ý ánh mắt của Túc Bạch.

"Hỏi đó?"

Túc Bạch: "Không cần."

Khúc Tiểu Tây: "A?"

Túc Bạch: "Không cần, tặng cho em."

Khúc Tiểu Tây: "!!!"

Cô nghiêm túc: "Vô công bất thụ lộc, em dưng lấy đồ của còn thể thống gì nữa? Không , thể thế! Bao nhiêu tiền em trả."

Giọng cô mang theo chút hờn dỗi.

Túc Bạch bật : "Thật sự cần trả , em thể nịnh nọt chút ?"

Khúc Tiểu Tây: "A?"

Túc Bạch: "Anh nịnh nọt nhiều chút, qua nhà em cọ cơm cũng tự nhiên hơn."

Khúc Tiểu Tây phụt một tiếng bật : "Anh như , em còn lời gì để nữa. Có điều, thể tìm một đầu bếp nữ mà."

Túc Bạch: "Anh cũng mỗi ngày sẽ về nhà ăn cơm, nhà cũng chẳng gì để nấu cả."

Lời như hình như cũng đúng nhỉ.

Khúc Tiểu Tây gật đầu: "Cũng ."

Cô cúi đầu xuống quần áo , lấy kinh nghiệm mua sắm hàng hóa từ đến nay của , bộ một ít nhất cũng 100 đồng. Khúc Tiểu Tây cũng bù cho Túc Bạch bao nhiêu bữa cơm mới đủ. Cô gái gãi đầu: "Hình như em chiếm hời của ."

Túc Bạch nghiêm túc: "Không , là hời mới đúng. Anh thích ăn cơm nhà em."

Khúc Tiểu Tây: "Ơ."

Túc Bạch nghĩ nghĩ, : "Khi mới chuyển đến, cả ngày ngửi mùi thức ăn nhà em, suy đoán xem ăn ngon thế nào. Sau như ước nguyện, quả nhiên hương vị thơm ngon đúng như tưởng tượng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-398-cho-leo-cay.html.]

Khúc Tiểu Tây vui vẻ cong khóe miệng: "Vậy ."

Hai lái xe cùng về, tâm trạng Khúc Tiểu Tây . Đến nỗi những việc rối loạn mạo hiểm đó cô gần như quên mất, chẳng khác gì chúng hề tồn tại, Khúc Tiểu Tây tủm tỉm dựa xe: "Nếu như thích ăn ngon như thì theo em đến ở Yogurt họa báo , em chuyên mục mỹ thực ở đó đấy. Anh thể theo để nếm thử. Thật sự tồi ."

Túc Bạch: "Bọn em quảng bá nhiều ?"

Khúc Tiểu Tây: " , quảng bá mà, nhưng quảng bá là chuyện của quảng bá, ai quảng cáo thì thể ăn? Nếu ăn ngon em còn thể chân thành khen ngợi nữa. Ngược nếu hương vị khác với những cửa hàng khác thì em sẽ đổi cách khác, em sẽ khen cách bài trí , khen thái độ phục vụ , đằng nào cũng luôn cách để khen ngợi."

Túc Bạch bật .

Khúc Tiểu Tây: "Em khen bằng tình cảm chân thật đấy. Những chỗ đó đều ăn ngon cả. Cửa hàng hôm nay chúng đấy thôi, vị Thuyền vương chẳng là khách quen của chỗ đó đấy , thử tới ?"

Túc Bạch: "Vu lão gia t.ử?"

Khúc Tiểu Tây: "Vâng."

Xe nhanh về thành, Khúc Tiểu Tây lúc mới nghĩ : " , ở chỗ đó?"

Túc Bạch: "Anh hẹn , mới dừng xe thì thấy em chạy như bay trong ngõ nhỏ. Theo còn hai đàn ông chạy theo dừng. Nhìn thấy , thể mặc kệ ?"

Khúc Tiểu Tây bật thành tiếng, : "Cảm ơn ."

Cô suy nghĩ một chút, hình như còn thật sự lời cảm ơn với . Nếu may mắn gặp Túc Bạch, Túc Bạch giúp đỡ thì tình huống bây giờ như thế nào. Nghĩ đến đây, Khúc Tiểu Tây thấy gọi Túc Bạch là ân nhân cứu mạng cũng quá.

Cô nghiêm túc mắt , : "Cảm ơn ."

Túc Bạch lắc đầu: "Không cần cảm ơn."

Khúc Tiểu Tây : "Vận may của em thật , thể gặp trúng ."

Túc Bạch mỉm : "Thật trùng hợp, cũng ."

Khúc Tiểu Tây xua tay: "Anh chỉ vì ăn còn em chiếm lợi nhiều hơn."

Túc Bạch đôi mắt rũ xuống, thu thâm ý trong mắt, thêm gì khác. Một lúc mới ho khan một tiếng, : "Em……"

Khúc Tiểu Tây: "À." Cô vỗ đầu, : "Túc Bạch, hẹn gặp ? Vậy…… Người ?"

Túc Bạch: "……"

Anh… trùng hợp thành trùng hợp , quên mất.

Túc Bạch: "Anh một chuyến."

Bởi vì gặp Khúc Tiểu Tây, đành cho leo cây. Túc Bạch vội đầu xe, chuyển hướng .

Khúc Tiểu Tây cẩn thận Túc Bạch, hỏi: "Anh cho leo cây ?"

Từ lúc Túc Bạch gặp cô đến giờ ít nhất cũng hai, ba tiếng đồng hồ. Cũng hẹn gặp Túc Bạch bộ dạng thế nào. Cô nhỏ giọng: "Đã qua lâu như , đó ?"

Nếu là cô chắc chắn sẽ chờ lâu như .

Túc Bạch bình tĩnh, : "Không ." Lại còn trầm : "Cái chẳng vấn đề gì."

Khúc Tiểu Tây nhấp môi, xe nhanh như chớp chuyển qua con phố khác, ít một tiếng ngừng ở vị trí mà đó Khúc Tiểu Tây đuổi.

Có thể thấy quả thật hẹn ở chỗ , đó thì tình cờ gặp cô.

 

 

Loading...